Dạo gần đây, Trình Quý Khang thường xuyên đi lại giữa Quảng Đông và Hồng Kông. Phần lớn thời gian anh ở Thâm Quyến, vì nơi này gần Hồng Kông hơn, lại sát với phạm vi thế lực của nhà họ Trình tại Quảng Châu, nhưng cũng không hoàn toàn thuộc về nơi đó. Anh trả lời phỏng vấn của truyền thông Đại lục tại đây, thao thao bất tuyệt về kế hoạch tiến quân vào thị trường nội địa của Trình Ký Hồng Kông, đồng thời chỉ trích Trình Ký Quảng Châu không tuân thủ quy tắc cuộc chơi.
Thâm Quyến tuy nằm ở Quảng Đông, nhưng dân cư đến từ khắp bốn phương tám hướng, chẳng khác nào một Trung Quốc thu nhỏ. Tiếng Phổ thông của Trình Quý Khang ngày càng tiến bộ, việc giao thiệp với các đơn vị truyền thông Đại lục cũng dần trở nên thuần thục. Hà Trừng vốn lớn lên ở nội địa, cô chỉ dẫn anh cách ứng phó với các cơ quan khác nhau, dạy anh về sự khác biệt văn hóa giữa người miền Bắc và người miền Nam, nhắc nhở anh trên bàn tiệc đừng dùng lễ nghi ăn uống phương Tây mà nên tuân theo truyền thống của người trong nước, như vậy mới dễ dàng thu hẹp khoảng cách.
Nhưng các cơ quan truyền thông đóng tại Quảng Châu vẫn nhiều hơn. Những ngày này, Trình Quý Khang cũng đến Quảng Châu. Anh mời các phóng viên đến khách sạn Thiên Nga Trắng dùng trà, vừa uống vừa trò chuyện: “Tất nhiên rồi, lúc đó thị trường của hai bên không chồng chéo lên nhau. Thế nhưng suốt bao nhiêu năm qua họ không hề đăng ký nhãn hiệu Trình Ký tại địa phương, ngược lại là Song Trình Ký được lập ra. Đến khi chúng tôi chuẩn bị tiến vào thị trường Đại lục thì họ lập tức tranh mua nhãn hiệu. Hành vi này vô cùng tồi tệ.”
Phóng viên hỏi: “Nhưng hai nhà vốn cùng gốc gác, nguồn cội lịch sử phức tạp đan xen, các anh có cân nhắc đến việc hòa giải ngoài tòa không?”
Trình Quý Khang đan các ngón tay đặt trên đầu gối, mỉm cười đáp: “Chỉ cần giải quyết được vấn đề, đương nhiên là có cân nhắc. Phía chúng tôi rất có thiện chí, quan trọng là phải xem đối phương thế nào.”
Sau khi buổi phỏng vấn kết thúc, Trình Quý Khang trở về phòng khách sạn. Vào đến phòng, anh tháo cà vạt, cởi áo khoác rồi quăng lên giường. Anh ngồi xuống cạnh giường, nhìn vào gương nói: “Câu hỏi của nữ phóng viên lúc nãy khá là xoáy vào trọng tâm. Nguồn gốc lịch sử, cáo buộc vi phạm, căn cứ pháp lý cùng yêu cầu, rồi cả phản tư chiến lược lẫn quy hoạch tương lai, cô ta đều hỏi bằng hết.”
Trong gương phản chiếu hình ảnh Hà Trừng đang tựa vào ghế đọc sách. Cô không ngẩng đầu lên, khẽ nói: “Tòa soạn của cô ấy là một trong những đơn vị truyền thông tốt nhất và có sức ảnh hưởng nhất cả nước, không tốt nghiệp trường danh tiếng thì chẳng vào nổi đâu. Tuy phóng viên trong đó ai nấy đều có vẻ thượng đẳng, nhưng năng lực quả thực rất mạnh, trước khi phỏng vấn cũng đã chuẩn bị bài vở cực kỳ kỹ lưỡng.”
Trình Quý Khang im lặng, dường như đang suy tính điều gì đó.
Hà Trừng ngẩng đầu lên: “Anh đang lo lắng chuyện gì?”
“Anh lo nhất là hạng người thanh cao không vướng bụi trần như vậy. Nếu họ không ham hố vật chất thì rất nhiều việc sẽ khó lòng xoay xở.” Anh không cần cái gọi là tin tức khách quan hay sự thật báo chí, anh chỉ hy vọng tất cả truyền thông đều nghiêng về phía Trình Ký Hồng Kông.
“Không có ai là không thể mua chuộc.” Hà Trừng mặt không cảm xúc, “Hồi đại học em cũng từng nghĩ mình sẽ không dựa dẫm vào đàn ông.” Vế sau của câu nói, cô không thốt ra lời.
Trình Quý Khang đứng dậy, đi đến phía sau ghế của cô, vòng hai cánh tay ôm lấy cô từ đằng sau. “Ai nói em dựa dẫm vào đàn ông chứ? Nếu em dựa vào đàn ông thì đã chẳng từ chối xe cộ và bất động sản anh tặng rồi.”
“Ai nói sao?” Giọng Hà Trừng bình thản, “Tất cả mọi người.”
Lúc đầu, họ nói cô dựa hơi Trình Quý Khang, sau đó lại bảo cô trèo cao bám lấy Diệp Lệnh Xước. Họ nói cô tự biết không có hy vọng gả vào nhà họ Diệp, thấy Trình Ký Hồng Kông làm ăn khởi sắc nên lại quay về vòng tay của Trình Quý Khang.
Kể từ khi Hà Trừng vào làm tại Trình Ký, truyền thông Hồng Kông chưa bao giờ ngừng bôi nhọ cô. Đúng vậy, cô quả thực có chút quan hệ trong giới truyền thông, nhưng thời gian ngắn, cũng chỉ giới hạn trong vài đơn vị thuộc tập đoàn của tờ “Đắc Tuần San”. Thêm vào đó, lúc cô còn là người mới ở “Đắc Tuần San”, thành tích quá rực rỡ, lại liều mạng giành giật tin tức nên đã đắc tội với không ít đồng nghiệp. Trong khi những người khác vẫn phải vất vả ăn cơm hộp làm tay săn ảnh, dựa vào cái gì mà cô có thể hóa thành phượng hoàng? Bản tính con người luôn không muốn thấy kẻ khác sống tốt, huống hồ chi việc ném một hòn đá xuống cái giếng này còn có thể thu về doanh thu. Việc gì mà không làm?
Hà Trừng bỗng chốc trở thành “gái đào mỏ” nổi danh khắp Hồng Kông. Báo lá cải hôm nay nói cô bị Trình Quý Khang chơi chán rồi, không gả nổi vào nhà họ Trình, ngày mai lại đăng ảnh cô dìu bà cụ nhà họ Trình ra vào nhà hàng hải sản, rồi nói cô đi theo con đường lấy lòng người già, dùng một bụng tiếng Triều Châu để khiến bà cụ vui lòng. Ngay cả mẹ Hà đi chợ mua thức ăn cũng bị người ta chụp lại, họ rêu rao rằng cả nhà Hà Trừng vẫn đang ở nhà công, tuy dùng tiền của đàn ông để chu cấp cho em gái nhà họ Hà đi du học Anh Quốc, nhưng hiện tại vẫn đang chờ cô bán thân để đổi lấy biệt thự sang trọng cho cả gia đình.
Đối với những lời đồn đại đủ kiểu, Hà Trừng chưa bao giờ đưa ra bất kỳ lời giải thích nào. Trình Quý Khang hơi đổ người về phía trước, đặt hai tay lên vai cô, tỏ vẻ bất bình thay cô: “Người ngoài cứ tưởng em dựa dẫm vào anh, họ không biết rằng, thực ra anh dựa dẫm vào em nhiều hơn.”
Hà Trừng đưa một bàn tay lên v**t v* khuôn mặt của Trình Quý Khang, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh Trình, đừng tâng bốc em quá.” Trình Quý Khang nhân cơ hội đó cúi xuống hôn lấy môi cô. Suốt ba năm qua, Trình Quý Khang và Hà Trừng xa nhau thì nhiều mà gần nhau thì ít, nhưng dạo gần đây anh thường xuyên đi lại Đại lục, Hà Trừng luôn ở bên cạnh, hai người gặp gỡ nhiều hơn, những cử chỉ thân mật cũng theo đó mà tăng lên.
Khi Trình Quý Khang bế cô lên giường, cô thầm nghĩ, bản thân lấy tư cách gì để phản bác người đời? Cô hiểu rõ hơn ai hết, nếu không có Trình Quý Khang, cô sẽ không thể nổi danh nhanh chóng tại tờ “Đắc Tuần San” như vậy, cô sẽ chẳng có được cơ hội phỏng vấn trong thang máy mà Diệp Lệnh Xước trao cho để rồi trở thành người thân cận bên cạnh Diệp Duẫn Sơn, và cô cũng không thể thuận lợi gia nhập Trình Ký Hồng Kông để gánh vác những trọng trách quan trọng như việc quản lý thị trường nội địa. Nếu hoán đổi vị trí giữa cô và Trình Nhất Thanh, liệu Trình Nhất Thanh có thể làm nên thành tựu gì, và cô có thể làm được đến đâu?
Trình Quý Khang không hề hay biết tâm sự trong lòng Hà Trừng, anh đẩy cô xuống giường. Cô nằm đè lên chiếc điều khiển từ xa, chiếc tivi đối diện đầu giường đột nhiên bị bật mở, màn hình hiện lên hình ảnh. Năm nay là năm Olympic, những chương trình không liên quan cũng đã xuất hiện hàng loạt mỹ nhân Olympic trong trang phục mát mẻ. Trình Quý Khang chê ồn ào, liền vớ lấy chiếc điều khiển tắt tivi rồi quẳng nó sang một bên.
Anh bế bổng Hà Trừng lên đặt ngồi trên đùi mình, để cô đối diện với anh, rồi dùng tay vén tóc cô sang một bên. Chẳng biết từ đâu lại vang lên tiếng nhạc. Trình Quý Khang hỏi: “Điều khiển đâu rồi? Tivi hỏng sao?”
“Là điện thoại của em.” Hà Trừng quay đầu nhìn lại.
Trình Quý Khang dùng tay xoay đầu cô lại: “Lát nữa hãy nghe.”
“Nhưng mà…”
Anh với lấy điện thoại của Hà Trừng, tắt máy rồi ném sang một bên. Khi anh kéo tóc cô lên và hôn khẽ vào cổ, cô chợt nghĩ, liệu Trình Nhất Thanh cũng bị Trình Quý Trạch đối xử như thế này sao? Hay là cô ấy sẽ nhận được nhiều sự tôn trọng hơn?
–
Tóc tai và quần áo đều rối bời. Hà Trừng đứng dậy chỉnh đốn trang phục, khi quay đầu nhìn lại thì thấy Trình Quý Khang đã ngủ thiếp đi. Những ngày qua thực sự quá bôn ba và mệt mỏi. Nhưng Hà Trừng vẫn vô cùng tỉnh táo, dù thế nào cũng chẳng thể chợp mắt. Cô gọi lại cho cuộc điện thoại khi nãy, sau khi xử lý xong vài việc lặt vặt, cô cầm lấy xấp tạp chí vừa mua sáng nay, tựa lưng vào đầu giường lật xem.
Trình Quý Khang trở mình, mở mắt nhìn cô.
Cô dùng tay vuốt nhẹ tóc anh: “Anh không ngủ sao?”
Trình Quý Khang ghé đầu qua, gối lên đùi cô. Cô hỏi: “Như thế này không thấy khó chịu sao?”
“Thế này thoải mái hơn, lại thấy an tâm hơn.”
Hà Trừng tiếp tục lật tạp chí. Trình Quý Khang hỏi: “Em vẫn còn giữ thói quen đi đâu cũng xem tạp chí à?”
“Em duy trì thói quen này từ lúc học đại học, cho tới bây giờ vẫn không đổi được. Nhưng mà đối với em, nó rất có ích.” Cô nói, hồi đó làm việc bên cạnh Diệp Duẫn Sơn, những nhân vật danh giá mà cô tiếp xúc nhiều không kể xiết, nhưng phần lớn Hà Trừng đều đã thấy qua trên báo chí tạp chí, còn nhớ rõ tính cách, sở thích của từng người, điều này giúp cô xử lý mọi việc cực kỳ trôi chảy. Diệp Duẫn Sơn vốn dĩ chỉ tìm người tạm thời thay thế trợ lý cũ, không ngờ Hà Trừng lại xuất sắc đến thế, từ đó về sau càng thêm tin tưởng cô.
Trình Quý Khang lại nhắc về chủ đề đó: “Người ngoài bảo em dựa dẫm vào đàn ông. Họ quá không hiểu rõ năng lực của em rồi.”
Hà Trừng không lên tiếng.
Trình Quý Khang tưởng cô không muốn nhắc đến chuyện này, chậm rãi ngồi dậy khỏi đùi cô: “Nếu em để tâm thì anh sẽ không nhắc nữa…”
Hà Trừng vẫn không nói lời nào, đôi mắt chỉ mải chăm chú nhìn vào trang tạp chí. Trình Quý Khang thấy hai tay cô hơi run rẩy, trong lòng lấy làm lạ, bèn ghé đầu qua xem nội dung.
Trên trang tạp chí hiện rõ ảnh của Trình Nhất Thanh và Trình Quý Trạch, tiêu đề mang đậm phong cách cay độc của truyền thông Hồng Kông: “Bóc trần đời tư bà chủ Trình Ký Quảng Châu! Để đạt được mục đích, không từ bất kỳ thủ đoạn nào”.
Hà Trừng không nói một lời, vứt tờ tạp chí xuống, lật sang một cuốn khác.
Cuốn này không có nội dung về Trình Ký. Cô quẳng đi, lại lật sang cuốn khác nữa. Cuốn này là tờ Đắc Tuần San xuất bản tuần trước, bên trong dùng hẳn hai trang để đề cập đến vụ tranh chấp nhãn hiệu của Trình Ký Quảng Đông và Hồng Kông, lật tiếp, lại là trọn một trang nói về chuyện của Trình Nhất Thanh. Chỉ là truyền thông Hồng Kông dùng lời lẽ còn độc địa hơn. Trong phần nội dung chính, họ nhắc đến việc Trình Nhất Thanh từng làm phe vé, bán đĩa lậu, làm tiểu thương vỉa hè, thậm chí còn tham gia vào vụ lừa đảo thuốc trị virus Thiên niên kỷ. Nửa đời trước như vậy, rõ ràng là một kẻ lừa đảo đầu đường xó chợ. Bước ngoặt cuộc đời bắt đầu thay đổi sau khi quen biết Trình Quý Trạch, và cô ta cũng đã nắm bắt được cơ hội, leo lên giường của Trình Quý Trạch.
Trình Quý Khang hỏi: “Là em tìm người viết sao?”
Sắc mặt Hà Trừng trắng bệch. Đến cả Trình Quý Khang cũng nghĩ như vậy, thì Trình Nhất Thanh sẽ nghĩ thế nào? Cô thở dồn dập, vớ lấy điện thoại định gọi cho Ô Mã, nhưng phía Ô Mã mãi không bắt máy. Cô đi tới đi lui trong phòng, một tay áp điện thoại vào tai, tay kia phiền não vén tóc mái lên. Tóc mái rơi xuống, cô lại vén lên.
Trình Quý Khang tiến lên, nắm lấy tay cô: “Có chuyện gì vậy?”
Hà Trừng không đáp lời, cô đang gọi điện thoại. Chuông reo hai tiếng thì Ô Mã bắt máy. Chị rõ ràng là đã có sự chuẩn bị từ trước, vừa nghe Hà Trừng hỏi đến chuyện của Trình Nhất Thanh liền hỏi ngược lại ngay: “Chẳng phải chính cô bảo tôi viết sao?”
“Đây không phải là những gì chúng ta đã bàn lúc đó…”
Trình Quý Khang đứng bên cạnh nghe thấy, nhìn Hà Trừng run rẩy như hạt cát bị người ta dẫm dưới chân, không dám lộ diện trước ánh sáng. Cô nghiến răng, giọng nói thốt ra từ kẽ răng: “Đây không phải là điều tôi muốn. Hơn nữa, những bài báo này một khi tung ra… tôi và Trình Nhất Thanh sẽ chẳng bao giờ quay lại được như xưa nữa…”
Trình Quý Khang không tin vào thứ gọi là tình bạn. Anh đến cả tình thân còn không có, thì tình bạn, mà lại là tình bạn giữa phụ nữ với nhau, làm sao có thể tin cậy được? Trong số những cô bạn gái cũ của anh, có kẻ nhân lúc bạn thân mình vắng mặt mà tìm cách leo lên giường anh. Anh cũng từng gặp qua vài người phụ nữ trong cùng một buổi tiệc tối, ngoài mặt thì quan hệ tốt đẹp, nhưng thực chất lại âm thầm đấu đá, nỗ lực tranh giành sự chú ý của anh.
Hà Trừng và Trình Nhất Thanh, chắc cũng chỉ là kiểu tình nghĩa nữ sinh trung học tán gẫu chuyện phiếm mà thôi. Làm gì có chuyện trọn đời trọn kiếp. Anh không cho là đúng, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của Hà Trừng lúc này, anh không khỏi kinh ngạc.
Hà Trừng cúp điện thoại, hai khuỷu tay chống lên đùi, nghiến chặt răng, không nói lời nào. Trình Quý Khang hỏi: “Chị ta nói sao?”
“Chị ta khăng khăng nói rằng, chính em đã bảo chị ta làm như vậy.”
Trình Quý Khang cố gắng an ủi cô: “Không phải em tìm người viết sao? Vậy thì chắc là Trình Nhất Thanh đã đắc tội với ai đó rồi.” Anh chợt nhớ đến lời Vạn Nhân từng nói về cuộc đấu tranh quyền lực nội bộ trong tờ Đắc Tuần San, Ô Mã đang rất cần thành tích để thăng tiến. Chị ta và Hà Trừng quan hệ tốt thật đấy, nhưng cũng không quan trọng bằng tương lai của chính mình. Hơn nữa, cũng giống như việc Ô Mã không hiểu vì sao Hà Trừng lại để tâm đến Trình Nhất Thanh như thế, chính bản thân anh cũng không hiểu nổi.
Dù nói thế nào đi nữa, đối với anh mà nói, đây là chuyện tốt, anh vì thế mà lấy làm vui mừng. Anh là đích tôn của nhà họ Trình, từ nhỏ đã lớn lên trong sự nuông chiều của ông bà, vì vậy trên mặt không giấu nổi chút tâm tư nào. Không vui là sa sầm nét mặt, còn một khi đã vui thì sẽ lộ rõ ra ngoài. Anh hôn lên mặt Hà Trừng, liên tục nói “không sao đâu, không sao đâu”, khóe miệng không tự chủ được mà khẽ mỉm cười.
Hà Trừng đẩy anh ra.
Anh có chút ngỡ ngàng.
Cô quay lưng về phía anh, đôi vai không ngừng run rẩy: “Em muốn yên tĩnh một mình.”
Trình Quý Khang không lên tiếng. Căn phòng này là của anh, cô định đuổi anh đi đâu đây?
Hà Trừng bình tĩnh lại, cầm lấy túi xách, nhét điện thoại vào trong rồi cúi đầu đi thẳng ra ngoài: “Em ra ngoài một lát.”
Cô đi lang thang không mục đích, rồi đi đến Sa Diện ở phía Bắc Bạch Nga Đàm. Đây là một hòn đảo nhân tạo nhỏ, lặng lẽ tựa mình vào vòng tay của Châu Giang. Ánh nắng xuyên qua những tán lá đa hai bên đường, rải xuống hàng trăm công trình kiến trúc kiểu Âu. Cô không có bất kỳ suy nghĩ nào, đầu óc trống rỗng, cô cứ thế bước dọc theo sự trống rỗng đó mà đi tới, rồi nhìn thấy trên bậc thềm của một tòa nhà kiến trúc Tân Baroque có hai nữ sinh mặc đồng phục xanh trắng đang ngồi đó.
“Nè cẩn thận chút coi! Bộ truyện tranh này mình mua nguyên bộ đó, cậu làm bẩn một cuốn là mình khó xử lắm đó nha!”
“Đừng có keo kiệt vậy mà. Mình lấy mô hình đổi lấy cả bộ với cậu.”
“Không lẽ là con bé Sakura Thủ lĩnh thẻ bài trên bàn học của cậu hả?”
“Chứ còn ai nữa!”
“Mình muốn Rukawa Kaede với Mitsui Hisashi cơ!”
“Đó là đồ mình cất riêng mà!”
Hai người cười cười nói nói, đẩy qua đẩy lại. Hà Trừng nhìn chằm chằm vào họ, giống như đang nhìn thấy thời thiếu nữ của chính mình và Trình Nhất Thanh.
–
Trình Quý Khang đã định đuổi theo Hà Trừng, nhưng đúng lúc này điện thoại lại reo lên, đó là cuộc gọi mà anh đã chờ đợi từ lâu. Giống như bao người đàn ông “lấy đại sự làm trọng” khác, anh lập tức dừng bước chân định rời đi. Anh bắt máy: “Sao rồi?”
Vài ngày trước, anh nghe nói Trình Quý Trạch có ý định kết hôn với Trình Nhất Thanh, lập tức nghĩ ngay đến chuyện cổ phần của Song Trình Ký. Anh thầm nghĩ, không chừng Trình Quý Trạch sẽ thuyết phục Trình Nhất Thanh rút lui sau khi kết hôn, chuyển nhượng cổ phần cho mình, hoặc là giở trò trên hợp đồng. Dù thế nào đi nữa, Trình Nhất Thanh làm sao có thể là đối thủ của người chồng tương lai được.
Anh luôn đề phòng đứa em trai này là đúng.
Lúc trước để Trình Quý Trạch đến Đại lục đàm phán với nhà họ Trình ở Quảng Châu, kết quả anh ta đột ngột tạo ra Song Trình Ký, khiến Trình Quý Khang không kịp trở tay. Trình Ký Hồng Kông là cổ đông lớn, Ông Trình Lớn đề nghị cử Cao Hân sang làm giám đốc, Trình Quý Khang không tin tưởng Cao Hân nên lần đó đã đứng về phía em trai mình, Trình Quý Trạch quả thực phải phòng bị, nhưng Cao Hân cũng chẳng phải người của mình. Tuy nhiên, Trình Quý Khang vẫn để lại một nước đi dự phòng, khi biết Trình Quý Trạch có ý định thu hút vốn từ bên thứ ba, anh đã sắp xếp trước.
Bây giờ, đã đến lúc thu hoạch rồi.
Anh hỏi đầu dây bên kia chuyện đã xử lý đến đâu, đối phương trả lời: “Nghe nói người phụ trách của Thâm Quyến Liên Động đó đang tìm cách rút vốn. Hy vọng của chúng ta là rất lớn.”
Trình Quý Khang mỉm cười, tựa lưng vào ghế sofa: “Giúp tôi để mắt kỹ một chút.”

