Vào ngày Trình Nhất Thanh và Hà Trừng tình cờ gặp nhau ở Quảng Châu, Diệp La An Ni cùng ăn cơm tối với hai con trai của mình.
Trong bữa ăn, Trình Quý Trạch nhìn bà với phong thái thanh lịch, dùng dao nĩa cắt trái cây, từ đầu đến cuối không hề làm dơ tay. Cuộc đời của bà chẳng phải cũng như vậy sao? Luôn sống thật đẹp đẽ trước mặt người khác, luôn giữ dáng vẻ quý phái.
Diệp La An Ni nâng một chiếc chén trà nhỏ bằng ngọc, chậm rãi mở lời, nói bà nghe ngóng được tin tức, việc Cao Hân mang thai là thật, nhưng lại giở trò đối với giới tính của thai nhi. Rõ ràng là con gái, nhưng lại nói với Bà cụ Trình là con trai. Thêm vào đó, Bà cụ Trình cực kỳ mê tín, cảm thấy người tuổi Ngọ sẽ tốt cho mình, Cao Hân bèn chiều theo sở thích đó, mua chuộc cô y tá A May của Bà cụ Trình, ngày nào cũng tẩy não bà cụ, nói rằng đứa cháu trai này sẽ vượng cho bà.
A May vốn là người do Trình Quý Khang sắp xếp ở bên cạnh Bà cụ Trình, nhưng gần đây chồng sắp cưới của cô ta đầu cơ ký quỹ thua lỗ tiền bạc, cô ta vì muốn giúp đỡ nên sẵn lòng âm thầm có thêm một người chủ.
Lúc trẻ có anh minh sáng suốt thế nào đi nữa, người ta hễ già rồi thì tai liền mềm, dễ nghe lời rỉ tai. Tai nghe nhiều rồi thì lòng cũng mềm theo. Hà Trừng nói tiếng Triều Châu có lọt tai đến mấy, đi cùng Bà cụ Trình ăn món Triều Châu có nhiều đến đâu, cũng không bằng đứa cháu trai tuổi Ngọ chưa chào đời.
Diệp La An Ni nói: “Đứa nhỏ sinh ra rồi thì từ đầu đến cuối cũng không giấu được, tới chừng đó bà cụ sẽ giận cô ta thôi. Cháu ngoan của bà, rốt cuộc vẫn là hai đứa con.” Còn về tính toán nhỏ, kế hoạch nhỏ của Cao Hân, kiểu như đợi con gái chào đời xong sẽ tìm thầy bói thổi phồng lên một trận, nói đây là kiểu “thân nữ mệnh nam” giống như Võ Tắc Thiên, sẽ làm cho gia tộc đại vượng, thì Diệp La An Ni lại không hề hay biết.
Trình Quý Trạch cúi đầu nhìn miếng heo sữa quay da giòn kèm trứng cá tầm nhỏ xíu trên dĩa, nảy ra một ý nghĩ, bèn đặt dao nĩa xuống.
Diệp La An Ni đang nói: “Trình Ký từ đầu đến cuối vẫn là của chúng ta.” Lời này chỉ mới thốt ra nửa chừng, bỗng nhiên mất hút, không còn tăm hơi đoạn sau.
Bà nhìn thấy Trình Quý Trạch trực tiếp dùng tay nhón lấy miếng heo sữa quay bỏ vào miệng.
Diệp La An Ni khá bất ngờ. Một lát sau mới mở lời: “A Trạch, con…”
Trình Quý Trạch dùng khăn giấy ướt lau sạch ngón tay, chậm rãi nhai xong: “Thịt heo sữa quay rất giòn, kết hợp với trứng cá tầm cho cảm giác rất ngon miệng, mẹ thử xem.”
Anh nhìn Trình Quý Khang một cái, “Anh cả, anh cũng thử xem.”
Trình Quý Khang chậm rãi dùng đũa gắp một miếng heo sữa quay, miếng thịt run bần bật giữa đôi đũa, trứng cá tầm rơi vãi ra bàn. Diệp La An Ni nói: “Lần này là mẹ gọi món không khéo, lần sau những món khó dùng dụng cụ ăn uống như thế này thì đừng gọi nữa.”
Trình Quý Trạch lần đầu tiên ngắt lời bà: “Mẹ, chẳng lẽ người trong nhà ăn cơm với nhau mà còn phải giống như tiếp đãi khách quý, cứ phải cầu kỳ giữ dáng vẻ cho đẹp sao? Chúng ta gọi một món ăn, chẳng phải là vì nó ngon, vì chúng ta thích hay sao?”
Nửa đầu bữa ăn này, vì hai anh em bằng mặt không bằng lòng nên đôi bên đều không nói năng gì nhiều, chỉ có Diệp La An Ni dùng lời nói để điểm xuyết. Nửa sau bữa ăn, Diệp La An Ni thấy rõ là đã trầm mặc hẳn xuống, hai anh em cũng không nói gì nhiều, nhanh chóng giải tán. Diệp La An Ni từ trong phòng bao đi ra, vừa vặn gặp một người bạn quen biết khác cũng đang ăn cơm ở hội sở, bèn lại chỗ người đó chào hỏi. Còn lại hai anh em, lẳng lặng đi qua trước những bức danh họa và báu vật quý giá treo trên tường.
Trình Quý Trạch đi phía trước, Trình Quý Khang bỗng nhiên từ đằng sau gọi anh lại.
Anh quay đầu lại, nghe thấy Trình Quý Khang nói: “Chuyện lần trước, cảm ơn cậu.”
Có lẽ cảm thấy hai chữ “cảm ơn” nghe quá gượng gạo, có lẽ là hai anh em đã quá lâu không hề trò chuyện riêng tư, Trình Quý Trạch im lặng một lát rồi mới chậm rãi gật đầu: “Anh nói chuyện mấy tấm hình sao? Chuyện tiện tay thôi mà.”
Trình Quý Khang và Hà Trừng quen nhau đã lâu, đối với việc vận hành của giới truyền thông cũng hiểu biết đôi chút, làm sao có thể tin chuyện này chỉ là tiện tay giúp đỡ. Ngày hôm đó phóng viên đến đông như vậy, thuộc về các cơ quan truyền thông khác nhau. Có những nơi thuộc tập đoàn truyền thông lớn, chỉ cần tìm tới cấp cao của họ là được, tương đối dễ nói chuyện. Có những tòa soạn báo nhỏ, ông chủ và tổng biên tập là cùng một người, có chút lý tưởng báo chí và mưu cầu cá nhân, loại này là khó giải quyết nhất, không phải cứ dùng tiền là có thể giải quyết xong được.
Anh nói: “Có thể dàn xếp ổn thỏa với nhiều báo đài như vậy, sao có thể là việc tiện tay mà làm được. Cậu chắc chắn đã bỏ ra không ít công sức.” Anh ngừng lại đôi chút, “Mặc dù anh không biết, tại sao cậu lại làm như vậy.”
Trình Quý Trạch không một chút do dự: “Tại sao hả? Tại vì anh là anh cả của em. Chúng ta chỉ là có bất đồng trong việc phân chia lợi ích, chứ đâu phải kẻ thù gì.”
Trình Quý Khang trầm ngâm một hồi: “Cậu nói nghe hay thật đó. Nhưng bây giờ, người không thể vào được đại lục là anh, người sở hữu thị trường rộng lớn là cậu. Vấn đề nhãn hiệu một ngày chưa giải quyết xong, Trình Ký Hồng Kông một ngày chưa thể vào được đại lục.”
Thấy Trình Quý Trạch không nói gì, anh khẽ thở dài, “Sorry, anh không nên nói với cậu mấy chuyện này. Người có tranh chấp với bọn anh là vợ cậu chứ không phải cậu.” Anh cúi đầu nhìn đồng hồ, nói một tiếng thời gian không còn sớm nữa, xoay người sắp đi.
Trình Quý Trạch bỗng nhiên hỏi, nếu anh không gấp, chúng ta ra ban công uống ly rượu, thấy sao.
Hai anh em men theo cầu thang xoắn ốc đi lên ban công, dưới màn đêm bao phủ, cảnh đêm Trung Hoàn thu trọn vào tầm mắt. Những năm trước khi họ tới chỗ này, bên tai đa số là tiếng Quảng Đông, tiếng Thượng Hải với tiếng Anh, những năm gần đây, người nói tiếng Phổ Thông rõ ràng đã nhiều lên. Ban đêm hai người quay về còn phải xử lý công việc, nên đều chỉ gọi thức uống không cồn.
Trình Quý Khang cảm thán: “Mặc dù mỗi lần bay tới Thượng Hải, nhìn thấy cảnh đêm Bến Thượng Hải, đều nghĩ có ngày Hồng Kông sẽ bị lép vế. Nhưng mỗi lần nhìn lại cảnh đêm Hồng Kông, anh lại thấy, dù sao ở chỗ này vẫn là thoải mái nhất.”
Hai anh em hồi nhỏ tình cảm tốt lắm, sau khi ba mẹ ly dị, mỗi người theo một bên. Cộng thêm cả hai đều đi học ở nước ngoài, càng xa nhau nhiều hơn sum họp, ngày càng xa cách, trước mặt lợi ích, cuối cùng dẫn tới rạn nứt. Giống như lúc này ngồi nói chuyện với nhau, thật là hiếm thấy. Trình Quý Khang nói: “Hai anh em mình… lâu rồi không cùng nhau uống rượu như vầy. Lần trước là hồi nào vậy?”
“Lần tiệc thượng thọ của nội có tính không?”
Trình Quý Khang bật cười, “Lần đó chắc anh không có uống bao nhiêu, lúc đầu là vì phấn khởi, tưởng đâu có tin mừng, rồi sau đó, là giận dữ, là không cam tâm…”
“Hay là hồi ăn Tết?”
“Ba sức khỏe không tốt, ngày Tết đã không uống rượu nữa rồi. Đêm ba mươi ăn cơm, chúng ta chỉ uống canh nấu lẹ của dì Hoa thôi.”
“Người cùng uống rượu với nhau, chưa chắc là bạn bè. Nhưng người cùng húp canh, chắc chắn là người một nhà.”
Trình Quý Khang không nhịn được cười giễu: “That’s a pretty lame thing to say.” (Câu này của cậu nghe dở tệ).
Trình Quý Trạch dùng tiếng Phổ Thông cười nói một câu: “Lời thô ý không thô.” Rồi lại nói, “Mẹ của Trình Nhất Thanh nấu canh ngon dữ lắm. Có đôi khi em nghĩ, người mẹ trong lòng em, chắc là phải giống như thím Đức vậy. Dĩ nhiên, nếu em có thể giúp bà ấy chọn lựa cuộc đời, em mong bà ấy đừng làm một người mẹ hoàn hảo, mà hãy dành nhiều thời gian hơn cho bản thân mình.”
Trong hai anh em, Trình Quý Trạch xưa nay luôn là người lạnh lùng bạc bẽo hơn. Trình Quý Khang đối xử với người ta thường có lòng thành, còn Trình Quý Trạch hay chỉ có ý giả vờ. Lúc này trông anh có vẻ như bộc lộ chân tình, Trình Quý Khang nhất thời không biết anh đang diễn kịch để kéo gần khoảng cách giữa hai người, hay là có tình cảm chân thật với một bà nội trợ đại lục không có một chút giá trị lợi dụng nào.
Anh nhấp một ngụm thức uống, thầm nghĩ như vậy, chỉ nghe Trình Quý Trạch cuối cùng vẫn dắt câu chuyện sang hướng đó: “Thật ra Trình Nhất Thanh không phải là người đặt lợi ích lên trên hết đâu. Ngày đó Song Trình Ký vừa mới khởi sắc, Lạc Thực muốn mua lại quyền nhượng quyền thương hiệu của Trình Ký Quảng Châu, em ấy sợ ảnh hưởng tới Song Trình Ký nên đã từ chối.”
“A Trạch.” Trình Quý Khang đặt cái ly trong tay xuống, “Coi bộ cậu thương cô ấy thật lòng rồi.”
Trình Quý Trạch không lên tiếng.
Trình Quý Khang nói tiếp: “Cậu nói cô ấy không đặt lợi ích lên trên hết. Vậy cậu đoán thử coi, cô ấy đối với cậu có kiêng dè, có nghi kỵ gì không? Đợi tới lúc cô ấy mang bầu, cậu khuyên cô ấy lùi về lo cho gia đình rồi rút cổ phần, cậu nhắm cô ấy chịu không? Đừng nói chi lợi ích giữa cậu và cô ấy chằng chịt phức tạp, ngay cả anh với cậu, ngồi xuống lâu lắc như vậy, nói đông nói tây, từ đầu tới cuối đâu có sờ tới chuyện của công ty. Nhưng mà trên thực tế, cậu hận anh hồi đó đầu tư vào Tiệm Bánh Thiên Sứ để cạnh tranh trực diện với các cậu, làm hại các cậu suýt chút nữa bị b*p ch*t từ giai đoạn khởi nghiệp. Còn anh cũng không vừa lòng chuyện cậu chiếm lĩnh thị trường đại lục trước anh. Há chẳng phải chúng ta đang trốn tránh mấy chuyện này sao? Anh em ruột thịt còn vậy, huống chi là vợ chồng.”
“Cha mẹ anh em thì em không có quyền chọn lựa, nhưng em ấy là người nhà duy nhất do chính em chọn.”
Trình Quý Khang cười: “Cũng đúng, cho chọn lại lần nữa, chắc cậu không thèm chọn người anh cả này đâu.”
“Không đâu.” Trình Quý Trạch ngắt lời anh, “Em vẫn mong anh và em là anh em. Em từng nói với nhà báo rồi, năm sáu tuổi nếu như không có anh thì em đã sớm mất mạng. Mấy lời này không phải nói đãi bôi đầu môi chót lưỡi, đều là lời từ đáy lòng hết. Còn như nội, ba, mẹ, tuy rằng họ không cho em đầy đủ tình thương, nhưng ít nhất cũng cho em của cải vật chất dư dả, giáo dục đàng hoàng, vạch xuất phát vượt trội. Em không có cớ gì để ôm hận họ hết.”
Giống như hầu hết người Hồng Kông khác, Trình Quý Khang rất thực tế, nhưng điều đó không có nghĩa là anh ta không biết mủi lòng.
Có điều, ai cũng là tay diễn kịch, đều không muốn để cho đối phương nhìn thấu.
Trình Quý Khang nâng ly lên, kính Trình Quý Trạch một ly, ngửa đầu uống cạn rồi đặt lại lên bàn. “Thời gian không còn sớm, anh về bên kia còn có chuyện. Bữa khác hẹn tiếp.”
“Bữa khác hẹn tiếp.” Trình Quý Trạch cũng nâng ly lên, uống sạch bách, “Thị trường đại lục lớn lắm, chúng ta hẹn ngày gặp lại trên thương trường.”
Xưởng trưởng Mao với kỹ sư Lỗ từ nhỏ đã lớn lên trong khu tập thể của nhà máy, tận mắt chứng kiến xưởng công nghiệp lớn từng rực rỡ một thời sau khi chịu đả kích từ bên ngoài thì cũng giống như đóa hoa đã qua thời kỳ nở rộ, héo tàn mau chóng. Hai người bàn bạc với đội ngũ, muốn nắm bắt cơ hội để chuyển đổi mô hình, sau khi tính toán kỹ lưỡng một khoản sổ sách, xưởng trưởng Mao trả lời Trình Nhất Thanh, nói là có thể hợp tác lắp ráp dây chuyền sản xuất tự động hóa.
Chuyện này nói ra thì dễ, nhưng tới chừng bắt tay vô làm mới phát hiện, một kỹ sư nhà máy nhỏ như Kỹ sư Lỗ khó lòng mà giải quyết xuôi chèo mát mái được. Kỹ sư Lỗ đứng trước bàn trong văn phòng xưởng, vẽ minh họa trên giấy cho Trình Nhất Thanh coi: “Trước hết là tính tương thích về mặt kỹ thuật. Mấy cái máy lẻ này của chúng ta mua về bắt buộc phải tương thích được với nhau, trơn tru khi gộp lại làm việc chung, bao gồm…” Ông dùng cây bút quơ quơ một cái, “Giao diện điện khí, giao thức điều khiển, hệ thống vận chuyển nguyên vật liệu…”
Trình Nhất Thanh không phải là người rành kỹ thuật, cô hỏi Kỹ sư Lỗ: “Chú có bao nhiêu phần chắc chắn?”
Kỹ sư Lỗ tháo mắt kính xuống, lấy mép tay áo từ từ lau chùi, vừa lau vừa trầm ngâm, “Tôi thật tình rất muốn nói với cô là tôi chắc chắn mười mươi, ngặt nỗi tôi không có.” Ông chậm rãi đeo mắt kính vô, “Tôi thấy nên thuê nhân tài bên ngoài, người này phải có kiến thức chuyên môn vững vàng về các mảng cơ khí, điện khí và hệ thống điều khiển tự động hóa.”
Ngoại trừ chi phí nhân công ra, vẫn còn có những chi phí ngầm khác, ví dụ như mỗi cái máy do thỏa thuận dịch vụ bảo hành không giống nhau nên chi phí bảo dưỡng cũng khác nhau, trong quá trình vận chuyển lắp đặt với chạy thử, đo đạc khớp nối riêng biệt cũng có khả năng vì thao tác không đúng cách mà gây ra hư hỏng. Kỹ sư Lỗ nói: “Nếu như tôi thật lòng muốn làm, chú có thể nghĩ cách giùm, đi hỏi thăm người ta thử xem.”
“Tôi thật lòng đó.” Trình Nhất Thanh không hề có một chút do dự, “Tiền bạc thì tôi sẽ nghĩ cách. Còn người với máy móc, mong chú tính toán giùm tôi.”
Nói thì nói vậy, chứ căn cứ theo phương án thỏa thuận, bản thân nhà xưởng cũng phải bỏ ra một ít tiền. Tiền kiếm ở đâu ra đây? Trước khi nâng cấp cải tạo, sản lượng của xưởng có hạn, chỉ có thể chỗ nào cũng thắt lưng buộc bụng cắt giảm chi phí để nâng cao hiệu quả.
Nhà máy nằm ở vùng giáp ranh giữa Quảng Châu và Phật Sơn. Hồi năm 1978, bố cục kinh tế thành thị của vùng Đồng bằng sông Châu Giang vẫn lấy Quảng Châu làm hạt nhân duy nhất, sau khi cải cách mở cửa, hành lang phía đông Châu Giang trỗi dậy, các đô thị mở rộng nhanh chóng, dưới sự chủ đạo của Hồng Kông đã hình thành nên thế trận khu vực Thâm Quyến – Hồng Kông cùng khu vực Quảng Châu – Phật Sơn cùng nhau cất cánh, bức xạ hai chiều. Vùng Đồng bằng sông Châu Giang ban đầu chỉ có mấy thành phố thôi, hơn hai mươi năm qua, nhờ vào nguồn vốn đầu tư trực tiếp từ nước ngoài mà chủ yếu là thương nhân Hồng Kông cùng với chính phủ chủ trì đầu tư cơ sở hạ tầng, đã mọc lên các thành phố phát triển như Thâm Quyến, Chu Hải, Đông Quản, đồng thời hình thành nên vùng siêu đô thị đa trung tâm.
Tham khảo “Nhìn lại và triển vọng đô thị hóa ở Đồng bằng sông Châu Giang qua 30 năm cải cách mở cửa”, “Địa lý kinh tế” tập 29 số 1, Đại học Trung Sơn, Hứa Học Cường, Lý Tuần.
Trình Nhất Thanh còn nhớ, hồi nhỏ theo ba mẹ với anh trai rời khỏi Quảng Châu, cảm giác vòng quanh đây toàn là ruộng lúa với mấy ngọn đồi nhỏ. Bây giờ đập vào mắt nhìn tới đâu cũng đã đô thị hóa hết trơn rồi.
Vừa tới giờ tan tầm, cửa sắt vừa mở ra, những người công nhân mặc đồng phục màu xanh đen đổ ra đường giống như một dòng sông nhuộm màu sẫm. Khắp nơi đều là cảnh tượng làng trong phố, mấy tòa nhà “bắt tay” san sát sát rạt vào nhau, dòng sông người chảy vào tiệm nhỏ này quán ăn kia, công nhân người này kề người kia, tin tức va quẹt vô tin tức, lời đồn thổi cứ thế mà truyền ra ngoài.
“Biết chuyện gì chưa? Là cái bà họ Trình kia cầm đầu, nói là muốn làm cái máy móc lớn lao gì đó.”
“Máy móc lớn lao gì vậy?”
“Cụ thể tôi cũng không rành nữa. Mà đại khái là cái máy lớn đó vừa làm xong, chúng ta không phải sẽ bị cho nghỉ việc hết sao?”
“Nghỉ thì nghỉ chứ sợ gì. Vùng Châu thổ sông Châu Giang này nhiều nhà máy như vầy, chỗ nào mà không kiếm được việc làm?”
“Bây giờ đâu có giống hồi trước, mấy cái xưởng của người đồng hương tôi cũng bày đặt làm kỹ thuật số với thông minh hóa gì đó, đều đang bớt người làm hết trơn. Với lại cái xưởng này phúc lợi ngon lành lắm, đổi chỗ khác làm lại từ đầu, ai biết ra làm sao.”
“Đều tại cái bà đó hết!”
Mấy lời ra tiếng vào giống như bầy quạ bay qua bay lại, rớt xuống một cọng lông vũ, rồi lại rớt xuống một cọng nữa, hết thảy đều là màu đen. Hình tượng của Trình Nhất Thanh cũng ở trong những lời truyền miệng này ngày một xấu đi tệ hại.
Người trong cuộc thì không hay biết một chút xíu gì hết. Bây giờ cô đã dọn ra khỏi nhà của Trình Quý Trạch, phân nửa thời gian ở công ty, phân nửa thời gian ở nhà xưởng. Bữa nay cô tính chạy xe máy tới xưởng, ngặt nỗi đài phát thanh báo sắp có mưa giông lớn, nên đổi sang bắt xe taxi. Ở trong văn phòng xưởng bàn bạc với Kỹ sư Lỗ cả buổi trời, tới giờ tan sở, xưởng trưởng Mao nói bóng nói gió: “Sếp Trình, hay là ở lại nhà ăn ăn cơm luôn đi?”
Cô mới hiểu được lời đuổi khách này, liền xua tay lia lịa, nói không cần đâu không cần đâu, hẹn qua bữa sau tới nữa rồi vội vàng rời đi.
Bước ra khỏi cổng xưởng, trời rốt cuộc cũng tối sầm xuống, mây đen dày đặc từng tầng từng lớp che khuất bầu trời vùng ngoại ô này. Làng trong phố gần đó có mấy tiệm ngũ kim, tiệm tạp hóa, quán ăn nhỏ, tiệm trà sữa bình dân mở cửa thưa thớt, giờ cũng đã kéo cửa cuốn xuống hết rồi, chỉ để chừa một khoảng sát mặt đất hắt ra chút ánh sáng màu cam. Trình Nhất Thanh đứng bên lề đường đón xe taxi, mà đợi hoài không bắt được chiếc nào. Chỗ này vốn dĩ đã hẻo lánh, cộng thêm thời tiết xấu nên xe cộ thưa thớt. Mỗi một chiếc xe chạy ngang qua đều đã có người ngồi bên trong.
Mấy hạt mưa to bắt đầu rớt xuống xối xả, gió thổi mạnh thêm, làm lung lay mấy hàng cây nhỏ nhắn mới trồng xung quanh. Nhà máy ở ngay trước mắt, nhìn đằng xa thấy có mấy người công nhân mặc đồng phục đang đi về phía này. Trình Nhất Thanh không để tâm, trong lòng thầm nghĩ, hay là quay trở lại khu nhà xưởng kiếm chỗ nào trú chân đặng nghỉ mệt một chút. Vừa nghĩ tới đó thì cơn mưa liền nặng hạt hơn.
Quay đầu nhìn lại, bốn bề hàng quán đều đã đóng cửa sạch trơn, sát bên cạnh có ngôi nhà thờ tổ bằng gạch xám. Trình Nhất Thanh lật đật né vô dưới mái hiên nhà thờ tổ để đợi cho mưa ngớt hạt. Cô đứng ở chỗ này một hồi, nhìn thấy phía bên kia đường đám công nhân cũng đều đang đi bộ qua đây, đông nghẹt một mảng đen kịt. Trong lòng cô lấy làm lạ, nhìn chăm chú thêm mấy cái, nhận ra dường như đám công nhân đang đi thẳng tới chỗ mình.
Xung quanh đây không có một ai khác, chỉ có mình cô thôi. Trình Nhất Thanh tuy rằng không hiểu đám công nhân này đang muốn làm cái gì, nhưng một cảm giác nguy hiểm tiềm ẩn đã bủa vây lấy cô, cô giả đò như không có chuyện gì xảy ra, xoay người lại, bước chân đi qua ngạch cửa.
Ngay lúc này, từ trong đám công nhân ở phía sau lưng cô, bất thình lình có người la lớn lên.
“Con mẹ thối tha kia! Định chạy đi đâu!”

