Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 23: Phát hôn tài




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 23 miễn phí!

Cổ tay bị siết đến đau rát, Vu Kiều liếc thấy gương mặt dữ tợn của đối phương, lửa giận lập tức bốc lên. Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám ra tay với tiểu ca nhi, rõ ràng không phải người tử tế!

"Buông tay mau! Biết bao nhiêu người đang nhìn, ngươi định ra tay đánh người giữa chợ đấy à?" Vu Kiều sức không bằng gã, cố rút tay lại mà không thoát được, trong lòng lạnh buốt nhưng vẻ ngoài vẫn không hề yếu thế.

"Ngươi là tú tài thì có thể coi thường pháp luật sao? Dám đến đây gây chuyện, không sợ ta kiện ngươi lên nha môn à? Ta nhắc lại lần nữa, ta không quen ngươi!"

"Hừ, ta nhìn rõ rồi, ngươi đây là giả vờ mất trí à? Diễn như thật đấy, học cái trò quyến rũ này ở đâu thế hả? Để ta sờ thử xem nào." Chu Văn Thuỵ dùng sức siết mạnh hơn, còn định vòng qua sạp đến gần hơn.

Nụ cười trên mặt gã bỗng cứng lại, "bịch" một tiếng ngã quỵ xuống đất.

Dương Hoa đã đạp mạnh một cước vào mông gã, mặt lạnh như nước, gằn từng chữ: "Buông tay!"

Chu Văn Thuỵ kịp phản ứng, ôm mông đứng dậy, trợn mắt xông tới, mắng: "Nương nó, ngươi dám đánh ta? Ngươi là cái thá gì!"

Gã thấp bé nhẹ cân sao đọ nổi Dương Hoa cao ráo mạnh mẽ, vừa lao tới đã bị đá thêm một cú vào đầu gối, ngã sấp mặt xuống đất, mặt đập xuống bùn giật giật mấy cái.

Vu Kiều được giải thoát liền chạy đến bên Dương Hoa, ôm chặt lấy cánh tay hắn không buông, nước mắt im lặng rơi xuống, khẽ nức nở: "Hoa ca, ta không muốn nhìn thấy gã, chúng ta về nhà đi."

Trái tim Dương Hoa đau nhói. Vừa rồi hắn thấy tên kia định chạm vào mặt Vu Kiều, không nghĩ ngợi gì liền tung cú đá. Nhìn Kiều ca nhi sợ hãi, hắn vội vã ôm chặt người vào lòng, một tay đặt sau gáy vỗ về: "Đừng sợ, chúng ta về nhà."

Chu Văn Thuỵ dưới đất phun bã đất trong miệng ra, vịn đầu gối run rẩy đứng dậy, chỉ tay định nói tiếp, nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh như băng của Dương Hoa liền nuốt ngược lời đe dọa vào bụng.

Gã nuốt nước bọt, cứng giọng: "Ta là tú tài đấy! Các ngươi dám đánh người giữa đường, cẩn thận không gánh nổi hậu quả!"

"Là ngươi quấy rối phu lang của ta trước, lại còn buông lời sàm sỡ, mọi người xung quanh đều thấy. Với tư cách là tú tài mà hành vi lại đê tiện như vậy, nếu ra công đường ngươi còn giữ được danh tú tài sao?" Dương Hoa hừ lạnh, "Cút!"

Hắn ôm Vu Kiều lên xe bò, dỗ cậu an ổn xong lại quay lại gọi Dương Tiểu Đông. Đứa nhỏ bị dọa ngẩn người, mắt đẫm lệ ôm cái ván giặt đứng im như tượng.

"Tiểu Đông, hoàn hồn kìa."

Quay đi mới một lúc, Chu Văn Thuỵ đã lén chuồn mất. Xung quanh toàn là phụ nhân đang dọn hàng, thấy vậy bèn ùa đến an ủi: "Người vừa rồi ta có nghe qua, yên tâm đi, tiểu ca nhi nhà ngươi không bị gã chiếm được lợi gì đâu, chỉ là sợ quá thôi."

"Còn đứa nhỏ này cũng bị dọa ngốc rồi. Tú tài cái gì, rõ ràng là tên vô lại, thấy tiểu ca nhi xinh là giở trò sàm sỡ. Hừ, đá gã là đúng!"

Dương Hoa cảm ơn mọi người, thu dọn đồ, dẫn Tiểu Đông rời khỏi chợ.

Trên đường về, Vu Kiều ôm gối tựa vào Dương Hoa, lúc này đã ổn hơn, chỉ là sắc mặt vẫn nhợt nhạt, chẳng còn vẻ linh động thường ngày.

Nghĩ lại chuyện khi nãy, nếu Dương Hoa không đến kịp, chắc chắn mình đã bị tên đầu heo kia làm nhục.

"Chúng ta thuê sạp cũng hết kỳ rồi, mấy ngày tới ngươi cứ nghỉ ngơi đi, hay là để ta đưa ngươi về thăm cha nương mấy hôm, được không?"

Dương Hoa xót xa nhìn Vu Kiều héo hon, giọng khàn đặc: "Tiểu Kiều, ngươi nói gì với ta đi. Là ta không tốt."

Vu Kiều hồi thần, ôm chặt cánh tay hắn, dụi trán vào: "Ta không sao, chỉ bị dọa thôi. Hoa ca, thật ra... thật ra ta nhận ra gã là ai. Nhưng bây giờ ta chẳng muốn quen biết gì với gã nữa, càng không muốn có dính dáng gì. Trong mắt ta, gã chỉ là một kẻ lạ mặt vô lại. Sau này chúng ta đừng nhắc đến gã nữa, được không?"

Chuyện cũ đã sớm không còn quan trọng. Dương Hoa chỉ thấy xót lòng vì phu lang bị ức h**p, trách bản thân không bảo vệ tốt cho cậu.

Chu Văn Thuỵ khi nãy còn lấy thân phận tú tài ra dọa người, giờ Dương Hoa lại càng mong kỳ thi tới nhanh một chút. Lần này hắn quyết tâm phải đỗ, lấy công danh về để Vu Kiều có thêm chỗ dựa.

Trước đây hắn ít nói, không thích giao du, người không thân chỉ thấy hắn là kẻ cứng nhắc. Phương tiên sinh luôn muốn đưa hắn đi kết giao bạn bè, dự thi thơ từ, nhưng lần nào hắn cũng từ chối. Theo hắn, thời gian đi xã giao thà ở nhà đọc sách còn hơn.

Nhưng nay đã khác. Hắn có người cần bảo vệ, có thêm bạn bè thì có thêm trợ lực, muốn tìm hiểu việc gì cũng cần nhờ cậy người quen.

Những suy nghĩ này hắn không nói ra, sợ Vu Kiều lo, chỉ ôm chặt lấy cậu, nhẹ giọng dỗ: "Loại người như gã cứ xem như chưa từng gặp. Về nhà ta nấu nước cho ngươi, Tiểu Kiều nghỉ ngơi, tắm rửa xong sẽ khá hơn."

Xe bò lắc lư về đến thôn, đầu tiên đưa Tiểu Đông về, sau đó trả xe và tiền thuê, rồi nắm tay Vu Kiều cùng về nhà.

Dương Hoa nhanh chóng nấu nước nóng mang vào phòng cho Vu Kiều lau người.

Vu Kiều cầm khăn lau kỹ từ đầu đến chân, cổ tay thì dùng xà phòng chà đến ba lần mới thấy dễ chịu. Nước nguội rồi cậu cũng rửa xong, thay áo ngủ rồi chui vào chăn.

Khi tỉnh dậy thì trời đã tối, ánh nến chập chờn lay động. Mở mắt liền thấy Dương Hoa đang ngồi bên mép giường nhìn cậu lặng lẽ.

Vu Kiều thấy yên lòng, xoay người, rúc đầu vào chân Dương Hoa, bật cười: "Ta đói rồi, muốn ăn cơm."

Dương Hoa vuốt nhẹ tóc, chạm vào mi mắt cậu, dỗ dành: "Chờ chút, ta đi luộc sủi cảo."

Nhân lúc Vu Kiều ngủ, Dương Hoa đã quét dọn nhà cửa, gà con lớn rồi, ăn khỏe hơn, hắn trộn thêm cám, cho gà ăn xong còn hái hẹ, nhào bột, định làm sủi cảo cho Vu Kiều.

Hẹ là do Vu Chính tặng, Vu Kiều từng nói thích sủi cảo nhân hẹ trứng nhất.

Hắn gói bánh sẵn, đặt lên mâm tre chờ nguội rồi đem luộc.

Hai đĩa sủi cảo được dọn ra bàn, trên mặt có dính ít hẹ — chắc là bánh bị rách khi luộc. Vu Kiều không vạch trần, bưng bát giấm, gắp một cái đưa cho Dương Hoa, rồi mới ăn phần mình.

"Ngon quá!"

Vu Kiều nhai chậm rãi, gật đầu hài lòng, bánh nóng hổi như xua tan mọi u ám trong lòng. Cậu khẽ cười, như đang hồi tưởng: "Hoa ca biết không, tiền đồng cũng có thể bọc vào sủi cảo đấy."

"Hả? Ăn kiểu gì vậy? Đồng tiền sao mà nuốt?" Dương Hoa ngạc nhiên.

"Dĩ nhiên là không nuốt! Chỉ là dịp Tết, trong một nồi sủi cảo sẽ giấu vài đồng tiền, ai ăn trúng là người may mắn nhất."

Dương Hoa cười dịu dàng: "Vậy Tết này ta cũng gói một cái, để ngươi ăn."

Vu Kiều mím môi cười, nghiêm túc gật đầu. Hai người lặng lẽ ăn bữa cơm, ánh nến mờ ảo chiếu lên gương mặt họ, bàn ăn nhỏ bỗng thêm phần ấm áp.

Dương Hoa vốn định hôm nay không lên nhà Phương tiên sinh nữa, vì đêm qua sợ Vu Kiều gặp ác mộng nên ôm cậu cả đêm không ngủ. Nửa đêm thấy cậu thở đều mới cùng dựa vào nhau thiếp đi.

Nhưng sáng dậy Vu Kiều đã giục hắn mau đi học. Kỳ thi chỉ còn hơn một tháng, không thể lơ là.

Dương Hoa đành gác lại mọi chuyện, lên trấn học tiếp.

Còn việc bán hàng cũng đã đến hồi kết. Ván giặt bị ép giá, không còn lãi nhiều. Tối qua lúc ăn, Vu Kiều đã nghĩ: Muốn kiếm tiền vẫn phải dựa vào đồ ăn.

Ván giặt là đồ dùng, một cái dùng được mấy năm, còn đồ ăn thì khác — dân dĩ thực vi thiên, người ở trấn còn chịu chi ăn uống, huống chi là dân huyện thành, phủ thành hay kinh thành?

Chỉ cần nghĩ ra món gì mới mẻ, hấp dẫn mà mọi người dễ đón nhận, vừa kiếm được tiền lại không dễ bị bắt chước.

Vu Kiều đang ngẩn người trong sân, ánh mắt lơ đãng nhìn thấy cây hồng lớn trước mặt. Lúc mới dọn đến từng nói là điềm lành "sự sự như ý", cậu đập tay, đúng rồi — hồng cũng có thể làm đồ ăn!

Có thể phơi thành hồng khô, nếu có bột nếp còn làm được bánh ngọt. Nhà mình có sẵn hồng, giảm được chi phí, đợi thêm thời gian nữa hồng chín là có thể bắt đầu thử!

Nghĩ đến chuyện làm ăn mới, Vu Kiều vui vẻ, vào nhà lấy hộp đựng tiền ra tính toán.

Trong hộp có tờ giấy ghi rõ sổ sách bán hàng, cả số tiền cha nương giúp bán giùm cũng được ghi lại.

Dương Hoa từng nhẩm qua, giờ Vu Kiều kiểm tra lại: bán ở sạp lời được 28 lượng 3 tiền, trừ đi 1 lượng cho Dương Tiểu Đông tiêu vặt, tiền thuê xe bò và sạp vẫn còn lại 26 lượng bạc; nhà cha nương giúp bán thêm được 5 lượng, chia cho cha nương và đại ca 3 lượng, vậy nửa tháng nay đã kiếm được gần 30 lượng.

Ví tiền lại căng phồng, cộng thêm tiền bán thuốc trước kia, cũng coi như có vốn liếng để làm ăn rồi.

Cậu cất kỹ hộp tiền vào tủ, dùng tay nải và quần áo che lên, giấu kỹ mới yên tâm.

Mấy hôm trước từng cùng Dương Tiểu Đông lên núi nhặt củi, nay trời vừa mưa xong, có khi trên núi lại mọc rau dại hay trái cây rừng, nên đi thêm một chuyến.

Vu Kiều không đợi Tiểu Đông đến gọi, mà chủ động đến nhà Dương Hữu.

Vợ chồng Dương Hữu vốn không ưa đứa con thứ, nổi tiếng thiên vị con cả. Từ ngày Dương Phát phân gia, Dương Hữu biết không thể lợi dụng Dương Hoa nữa, lại càng không muốn con cái thân thiết với hắn. Dù từng la mắng Dương Tiểu Đông mấy lần, nhưng thằng bé vẫn không nhớ, nên họ cũng mặc kệ — miễn là làm xong việc nhà, còn lại mặc nó muốn làm gì thì làm.

Vu Kiều vừa đến ngoài sân thì nghe thấy trong sân có mấy phụ nhân đang tám chuyện.

"Người ta nói ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây không sai chút nào. Nhìn Dương Hoa đi, ngày xưa không có tiền học, ai ngờ cưới phu lang xong lại phát tài, nghe nói bày sạp kiếm bộn kìa!"

"Ngươi nói vậy là ta không thích nghe rồi. Con ta — Dương Đại Bảo thì kém gì nó? Chỉ là không biết chữ thôi, người ở thôn còn phải xem sức vóc chứ. Dăm bữa nữa ta cũng kiếm tức phụ cho nó, ta không tin không bằng người ta!"

"Ấy chao, ta chỉ tiện miệng nói thế thôi, ngươi lại để bụng. Đại Bảo khỏe mạnh, Tiểu Đông lại lanh lợi, nhà ngươi có hai thằng con trai, chẳng lo tương lai không sáng sủa!"

"Thì đúng rồi. Nhà Dương Hữu thật là, ngươi thật sự lấy vợ cho Đại Bảo đi, nhìn Dương Khánh Sinh đó, cũng đính hôn với con gái Vương gia rồi, sắp được ngày lành. Này, nhà họ Dương các người có phải ai cưới vợ cũng phát tài không hả?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.