Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 22: Gặp lại Chu tú tài




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 22 miễn phí!

Gần đây trong thôn có mấy chuyện lớn khiến ai nấy đều bàn tán xôn xao. Một là chuyện Dương Hoa và phu lang Vu Kiều bày sạp bán hàng ở trấn kiếm được tiền, hai là Dương Khánh Sinh nhà Dương Phát thành đôi với cô nương Vương Tiểu Mai con nhà Vương lão ngũ nuôi heo trong thôn.

Toàn là chuyện nhà họ Dương, nên dù ở ruộng hay ngoài đầu ngõ, ai gặp nhau cũng phải buôn dăm ba câu.

Ngay cả Trương Tiểu Mạn cũng ra ngoài khoe khoang nhiều hơn trước, đi đường thì ngẩng đầu nghênh ngang, ra vẻ đắc ý.

Có người không ưa nổi nên sau lưng xì xào: "Các người nhìn cái bản mặt Trương bà tử kia kìa, chẳng qua là tìm được phú hộ làm thông gia thôi mà, đã vênh váo đến độ lỗ mũi chổng ngược lên trời rồi!"

"Chuyện thường thôi, lấy được nhà nuôi heo giàu có, không vênh váo mới lạ."

"Hahaha, vẫn là bà nói đúng ý ta. Ta đây thấy chướng mắt từ lâu, còn khuê nữ nhà Vương lão ngũ kia cũng mắt hẹp, thích ai không thích lại đi thích Dương Khánh Sinh. Còn nói gã là người đọc sách, bao nhiêu năm rồi có thi đỗ được gì đâu, chỉ tổ tốn của cải. So sao được với Dương Hoa!"

"Đúng đó, trong thôn chỉ có mình Dương Hoa là đồng sinh, đầu óc giỏi giang, làm gì cũng được. Hồi xưa con ta cũng từng để ý đến nó đấy, tiếc là hài tử nhà ta chẳng biết tranh thủ, thế là để người ta cưới được Vu Kiều ở thôn khác về."

Lời lẽ đầy tiếc nuối, người bên cạnh cũng phụ họa: "Vu Kiều bây giờ biết cách làm ăn lắm, cái tấm ván giặt quần áo mà họ bán ấy, dùng tốt lắm. Tẩu tử ta mua một cái, ta mượn về dùng thử mấy lần, cũng định mua một cái đây."

Lúc Trương Tiểu Mạn từ ruộng về ngang qua, nghe thấy mấy lời này bèn hừ lạnh một tiếng, vênh váo bước đi. Hôm nọ bà ta còn theo bà mối đến nhà họ Vương, hai đứa trẻ trò chuyện nửa canh giờ trong sân liền đồng ý, chỉ cần qua mấy tháng là có thể đính hôn, vợ chồng bà ta mừng đến không ngậm được miệng. Có gia đình giàu có như thế làm thông gia, tiền cho con học hành cũng đỡ phải lo.

Hôm Dương Khánh Sinh rời nhà còn lấy đi 1 lượng bạc, số tiền bán thú rừng lần trước xem như tiêu sạch. Trong nhà giờ chỉ còn mấy đồng bạc lẻ, phải siết chặt lưng quần chờ đến vụ thu mới xoay được tiền.

Tuy không có nhiều tiền nhưng khí thế vẫn phải bày ra đủ, để người ngoài biết họ sắp làm thông gia với nhà họ Vương giàu có, ai cũng phải ngó lên mà nể!

Trương Tiểu Mạn tính toán khéo, cứ như thể phong quang trong nhà đã lấn át cả Dương Hoa.

Gần đây Dương Hoa và Vu Kiều dọn hàng sớm, về nhà cũng sớm. Bày sạp được bảy ngày rồi, mỗi ngày bán được hai ba trăm cái. Nhưng hôm nay không còn là độc quyền nữa, ở đầu phố cũng có một hàng rong bán ván giặt, giá còn rẻ hơn, chỉ 15 văn một cái.

Vu Kiều đã đoán trước sẽ có người học theo. Món hàng này làm đơn giản, bán rẻ vẫn có lời, chắc chẳng mấy chốc sẽ bị kéo giá xuống ngang với chày giặt.

Có khách ham rẻ thì chạy qua mua cái 15 văn, cũng có người so sánh xong quay lại mua của Vu Kiều, nói là ván của cậu dày dặn hơn, lại được bôi sáp cẩn thận không sợ nước.

Dù có cạnh tranh nhưng đến chiều dọn hàng thì xe chở theo cũng bán hết sạch.

Vu Kiều và Dương Tiểu Đông thu dọn xong chờ Dương Hoa đến, tính toán cũng chỉ bán thêm được vài ngày nữa thôi.

Dương Hoa đeo sau lưng một cái sọt giấy vụn thầy cho, định mang về nhóm bếp.

Trên đường, Dương Tiểu Đông vừa đi vừa kể cho Vu Kiều nghe mấy chuyện làng xóm bàn tán gần đây, kể đến mức Vu Kiều bật cười.

Nhắc đến Dương Khánh Sinh, Tiểu Đông như nhớ ra gì đó, liền hào hứng lớn giọng hỏi: "Ca, ca còn nhớ năm ngoái lúc ăn Tết, đại bá định tìm mối hôn sự cho Khánh Sinh ca, bị bá mẫu mắng té tát không? Còn nói là cô nương trong thôn chẳng ai xứng nổi với nhi tử mình, sau này nhất định phải cưới tiểu thư nhà giàu. Khánh Sinh ca cũng nói phải tìm người biết chữ. Giờ thì sao, vẫn cưới người trong thôn. Vương Tiểu Mai kia, tuy không đẹp bằng tẩu tử, nhưng gả cho Khánh Sinh ca thì ta thấy uổng!"

"Uổng gì? Không xứng về dung mạo à?" Vu Kiều tò mò hỏi.

"Khánh Sinh ca đâu phải con ruột của đại bá, nhìn cũng chẳng dễ coi như mấy huynh đệ chúng ta, suốt ngày ở trấn chẳng mấy khi về nhà, trông là biết không phải người an phận." Dương Tiểu Đông luôn không thích nhị ca tiện nghi này, không hề cố kỵ suy đoán sau lưng, "Nhà họ Vương giàu đấy, nhưng cô nương kia không biết chữ, cưới về thật chắc chắn sẽ bị xem thường."

Vu Kiều nghe vậy cũng không phản bác. Quả thật nếu Dương Khánh Sinh là kẻ ngạo mạn, thì chưa chắc đã là phu quân tốt.

Hai người nhỏ giọng bàn tán, Dương Hoa nghe một lúc thì bất ngờ lên tiếng: "Dương Khánh Sinh có chuyện giấu nhà, nếu nhà họ Vương biết, chưa chắc đã đồng ý hôn sự này."

Lời nói đầy vị tám chuyện, hai cái đầu bên cạnh lập tức dán sát lại, muốn nghe xem có chuyện gì.

"Ngồi cho vững, coi chừng té. Ta kể từ từ."

"Hôm nay Dương Khánh Sinh không có ở nhà tiên sinh, Phương Tử Minh liền lôi ta ra sau viện xem phòng của gã, bên trong trống trơn, chỉ còn mấy bộ quần áo cũ rách. Đồ tốt nhà mang lên đều không thấy đâu, mấy năm mua sách giờ cũng không còn một quyển."

Vu Kiều nghe mà nhíu mày, chần chừ nói: "Gã đem bán hết rồi à? Nhà vẫn thường gửi bạc, gửi quần áo lên mà, chẳng lẽ không đủ dùng?"

"Chăm chỉ đọc sách thì tiêu gì cho hết. Nhưng gã sớm đã có tâm tư khác rồi. Phương Tử Minh nghe ngóng được từ bạn bè trong trấn, Dương Khánh Sinh hay cùng đám công tử ăn chơi, không chỉ uống rượu nghe hát, còn thường đến sòng bạc ở huyện thành. Ban đầu chỉ xem, về sau không nhịn được liền tham gia, nghe nói thắng ít thua nhiều, còn bị đánh nữa, giờ đã gánh nợ rồi."

Còn trẻ mà đã dính vào cờ bạc, Dương Khánh Sinh cũng to gan thật. Vu Kiều ghét nhất loại người như vậy. Nếu tiêu bạc vì học hành thì còn thông cảm được, chứ cờ bạc thì đúng là phá gia chi tử.

Vu Kiều không chắc nên hỏi Dương Hoa: "Hoa ca, còn ai biết chuyện này không? Ngươi có định quản không?"

"Chỉ mấy người chúng ta biết thôi." Dương Hoa bình thản nhìn đường phía trước, trầm giọng đáp, "Đã lớn từng này rồi, nhà họ Dương nuôi nó bao năm, giờ cũng đến lúc nó phải gánh vác. Ta không định nói ra, một là không có chứng cứ, nói ra cũng không ai tin; hai là nếu nhúng tay vào, thể nào cũng tốn bạc, cuối cùng còn bị trách móc. Tiểu Đông, đừng nhiều lời, nhớ chưa?"

Dương Tiểu Đông rất nghe lời, gật đầu lia lịa. Vu Kiều cũng thở dài. Con cái mà dính vào cờ bạc, cha mẹ e là cả đời cũng chẳng được yên.

Chuyện phân gia khi ấy vẫn còn như in trước mắt, Dương Phát khi đó quyết liệt đến mức muốn đoạn tuyệt, trên giấy phân gia còn ghi rõ ràng, ai ai cũng nhớ.

Vu Kiều cảm khái xong cũng gác chuyện này sang một bên. Chuyện nhà người khác thì mặc họ, miễn mình sống tốt là được.

Ngày cuối cùng bày sạp, còn sót lại mấy cái ván giặt chưa bán. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà trên phố đã có bốn hàng bán thứ này, giá bị ép ngang với chày giặt. Vu Kiều cũng chẳng vội, mấy cái còn lại đem về làm quà cũng được, tiền thì cũng kiếm rồi.

Vừa chuẩn bị cùng Tiểu Đông thu dọn, chợt thấy mấy người trẻ tuổi ăn mặc sang trọng từ đằng xa chậm rãi đi đến. Người dẫn đầu có đôi tai vểnh, d** tai dày, mắt nhỏ mí đơn, mặt phúng phính, môi dày, nhìn kiểu gì cũng ra dáng công tử đầu to tai lớn.

Vu Kiều thấy chướng mắt nên tránh nhìn, nhưng không cẩn thận lại chạm mắt người kia. Đối phương trông như giật mình, nhanh chân bước về phía cậu.

Người này không phải đến gây chuyện chứ!

Vu Kiều cố lục trí nhớ, không có ấn tượng gì, chắc là không quen. Cậu dứt khoát hỏi: "Ngài muốn mua ván giặt à? Hai mươi văn một cái."

"Vu Kiều? Lâu quá không gặp, sao ngươi lại bày sạp ở đây?"

Ơ? Ngươi biết ta?

Vu Kiều chau mày, giọng nhàn nhạt: "Ngại quá, ngài nhận nhầm người rồi, ta không quen ngài. Muốn mua thì cứ chọn, không mua thì xin tránh ra, chúng ta phải dọn hàng."

Thái độ người ta lạnh nhạt vậy mà Chu Văn Thuỵ lại thấy lạ. Hồi xưa Vu Kiều thấy gã lúc nào cũng cười toe, gã nói mấy câu là đỏ mặt. Sao giờ không đến tìm nữa, lại có vẻ thay đổi hẳn?

Chẳng lẽ là giận gã vì không đến gặp?

Gã nghĩ: mấy tiểu ca nhi trong thôn tính tình nhỏ mọn lắm, người đọc sách như mình bận rộn là chuyện thường, sao suốt ngày kè kè bên họ được?

Dù chỉ gặp vài lần, sắp quên mặt rồi, nhưng vừa nhìn lại thì thấy Vu Kiều vẫn xinh đẹp như xưa, không thua gì đám tiểu ca nhi ăn diện ở huyện thành, mà cái vẻ lạnh nhạt kia càng khiến người ta ngứa ngáy.

Bị cự tuyệt mà gã chẳng giận, còn cười như có ý đồ: "Kiều ca nhi, ngươi giận rồi à? Giận ta không đến tìm ngươi sao? Ngươi cũng biết ta là tú tài, học ở huyện học mỗi ngày bận tối mắt, còn phải kết giao bạn bè. Hiếm khi về trấn, cũng phải ở nhà với cha mẹ, thật sự bận không nổi nên mới không tìm ngươi. Đừng giận nữa, để ta mời ngươi ăn bữa cơm nhé?"

Gã cứ một mình lải nhải, Vu Kiều chẳng buồn nghe, ánh mắt vô cảm quay đi. Mời cơm gì chứ, quen nhau à?

Cậu vừa oán thầm thì đầu đau nhói, rồi ký ức về Chu Văn Thuỵ ùa về.

Thì ra tên mặt dày này chính là người mà nguyên chủ từng thích!

Cái gu thẩm mỹ gì đây! Vu Kiều không tài nào hiểu nổi.

Quá khứ là quá khứ, giờ đừng hòng dây dưa gì nữa!

Cậu sầm mặt, nghiêm giọng đuổi người: "Ta không quen ngươi, mấy lời ban nãy ta coi như chưa nghe. Ta đã có phu quân, nếu ngươi còn nói nữa là quấy rối rồi đấy. Không mua hàng thì mời đi, ta dọn hàng đây."

Chu Văn Thuỵ không bỏ lỡ vẻ mặt chán ghét của cậu, đứng chết trân nhìn chằm chằm, trong mắt Vu Kiều chẳng có tí bối rối nào, như thể gã chỉ là người xa lạ chẳng mảy may quan trọng — sao gã chịu nổi chứ!

Một tiểu ca nhi nhà quê mà dám làm giá với gã à!

Cơn giận xộc thẳng l*n đ*nh đầu, mặt mũi phồng lên như bánh bao hấp. Gã vươn tay chộp lấy cổ tay Vu Kiều, gằn từng chữ: "Ngươi còn giả vờ thanh cao gì chứ? Không phải chính ngươi từng nói sẽ chờ ta thi đỗ à? Giờ mới mấy ngày đã gấp gáp đi lấy chồng rồi!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.