Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 51: Phương Oánh Oánh




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 51 miễn phí!

Bầu không khí hài hòa Vu gia cũng không bởi vì Vu Chính đi xem mắt thất bại mà thay đổi, mọi người về đến nhà nhắc vài câu liền ai nấy lo việc của mình.

Vu Kiều vốn định cùng Dương Hoa về trước, lại bị Kiều mẫu nhân nhân cơ hội kéo vào đông phòng, còn tiện tay đóng cửa.

Hai người đều khó hiểu, Vu Kiều liền hỏi: "Nương, người thần thần bí bí muốn nói gì vậy?"

Kiều mẫu ngẫm nghĩ một lát mới nói chuyện trong lòng ra: "Hai đứa các con ít về nhà, có phát hiện ca con gần đây có biến hóa gì không?"

Thấy hai người đều ngẩn ra, bà lại nói tiếp: "Ta hôm nay mới chú ý, sao Vu Chính luôn nhìn chằm chằm Ngọc ca nhi người ta đâu, đến nhà Thủy ca nhi xem mắt cũng không rời mắt, các con có phát hiện không?"

Câu hỏi này khiến cả hai đều lúng túng không biết đáp thế nào. Vu Kiều giữ chặt tay Dương Hoa khẽ nhéo, ý bảo hắn đừng mở miệng, để cậu ứng phó.

"Nương, có phải người nghĩ nhiều quá rồi không, Ngọc ca nhi vẫn ở trong nhà ta, muốn nhìn thì mỗi ngày cũng thấy, cần gì phải cố ý chạy đến nhà người ta mới nhìn được. Người đừng nghĩ lung tung."

Kiều mẫu vẫn thấy không ổn, trong đầu mơ hồ lộn xộn.

Bà lại cân nhắc, bỗng trừng to mắt nghi ngờ hỏi: "Hai đứa nói xem, có phải ca con coi Ngọc ca nhi thành khuôn mẫu, trong lòng muốn tìm ca nhi giống như thế nên mới cứ nhìn mãi, rồi lôi Thủy ca nhi ra so tới so lui mới từ chối người ta?"

Chưa chờ hai người trả lời, bà liền vỗ đùi như vừa thông suốt: "Quả nhiên là thế! Đứa nhỏ này ngốc, muốn tìm điều kiện giống người ta, kia thì cả đời làm quang côn đi, coi chính mình là quan lão gia đại thiếu gia chắc! Ngày khác ta phải nói cho hắn rõ. Thôi, thôi, các con cũng chẳng nói được cái gì rõ ràng, mau về đi."

Trong chốc lát bà kích động, chốc lát lại bình tĩnh, cuối cùng khoát tay đẩy hai người ra ngoài.

Hai người bị đẩy ra, Vu Kiều bất đắc dĩ lẩm bẩm, Dương Hoa chỉ cười trấn an.

Nương hắn đoán lung tung, chẳng dính dáng gì đến sự thật, không biết Vu Chính sau này sẽ đối phó thế nào.

Cũng may chuyến này không có gây chuyện, ngược lại còn có thu hoạch. Về đến nhà, Vu Kiều cắt thử một quả trứng vịt muối, dầu trứng chảy ra vàng óng, hương thơm nhè nhẹ, nhìn đã thấy ngon.

Vấn đề lòng đỏ trứng muối coi như tạm giải quyết, chỉ cần làm thêm lò đất nữa là ổn.

Ngày hôm sau, Dương Hoa đi tìm thợ rèn giỏi nhất trong tiệm, nhờ làm theo bản vẽ, tốn thêm 1 lượng bạc tiền công. Người thợ vỗ ngực bảo đảm 5 ngày sẽ hoàn thành, tuyệt đối khiến hắn vừa lòng.

Trong lúc chờ, Vu Kiều ở sạp, còn chưa thấy Dương Hoa về thì đã gặp Phương Tử Minh.

Hóa ra sau mấy ngày hai người đỗ tú tài, Phương tiên sinh cuối cùng cũng đã trở lại sau mấy ngày vắng nhà, Phương Tử Minh lập tức tới hẹn ngày mai dẫn bọn họ vào phủ bái kiến.

Vu Kiều mới vỗ trán, mấy ngày nay bận rộn quá quên mất chuyện trọng yếu này!

Thấy Vu Kiều mặt đầy náy náy, Phương Tử Minh xua tay kê đừng tự trách, ngày mai tới là được, đại bá y không câu nệ lễ nghi gì.

Nhưng lễ tiết không thể không có, huống hồ Phương tiên sinh có ân dạy dỗ đọc sách với Dương Hoa, bất luận thế nào cũng nên cảm ơn cho tốt.

Phương Tử Minh biết Vu Kiều chắc chắn sắp xếp tốt chuyện này, cũng không dặn dò gì thêm, nói thẳng chờ bọn họ ngày mai tới phủ hội tụ.

Buổi chiều hai người về nhà, Vu Kiều liền bắt tay làm điểm tâm đặc biệt để mang đi. Đã làm cho người khác rồi thì ân sư cũng phải được nếm thử chút chứ.

"Tiểu Kiều à, ta định thêm ít lễ nữa. Đệ xem, mang thêm ít gà rừng, thỏ hoang thì sao?"

Vu Kiều cũng đang định bàn bạc, nghe vậy bèn đáp, "Chỉ vậy thì chưa đủ tứ lễ, mai ta và huynh cùng đi mua một cái giò thịt cho đủ lễ. Ta biết nhà Phương tiên sinh chẳng thiếu thịt thà gì nhưng đây là tâm ý của chúng ta, huynh yên tâm, ta đều nghĩ tới cả rồi."

Dương Hoa nhìn Vu Kiều tri kỷ săn sóc, ánh mắt dịu dàng, đưa tay vuốt mấy sợi tóc trên trán cậu, thấp giọng: "Có đệ ở đây, ta nào phải lo chi nữa."

Giữa hai người vẫn thường có hành động thân mật như vậy, Vu Kiều đã sớm thành thói quen, hôn đáp hắn một cái rồi tiếp tục làm điểm tâm.

Buổi sáng hôm sau, hai người dọn quầy sớm, Vu Kiều mang theo điểm tâm đã làm, Dương Hoa xách thịt đến cổng Phương gia, Phương Tử Minh mở cửa, cố ý trêu: "Ta đã nói không cần mang nhiều thế rồi mà, giờ lại khiến ta thành người keo kiệt mất!"

Dương Hoa biết cậu chàng hay thích nói giỡn nên cũng không để bụng, khi bọn họ vào nhà thì Phương tiên sinh đang ngồi trước bàn uống trà.

Dương Hoa thi được án đầu, vô cùng vẻ vang, tiên sinh dạy học như ông vô cùng có thể diện!

Cả trấn chỉ có ba tư thục tú tài, thế nhưng chỉ có học trò của ông đỗ, mà còn đỗ hẳn hai người, lại còn đều là lẫm sinh, quả thực là tiền lệ chưa từng có ở trấn này. Không biết có bao người hâm mộ ông đâu.

Nhiều ngày trước ông cùng tức phụ về nhà nhạc mẫu, khi nghe tin thì vội vã quay về, mà vừa về đã gặp không ít thư sinh đến xin được theo học, tất cả đều cho rằng ông không chỉ dạy tốt mà dạy rồi ắt có thể đỗ!

Phương tiên sinh vì hai học trò mà cao hứng, trong lòng cũng thấy vui mừng, một là cháu ruột, một là học trò ông vừa gặp đã ưng ý, cả hai đều không phụ kỳ vọng của ông.

Dương Hoa dẫn Vu Kiều tới hành lễ, Phương tiên sinh vội xua tay: "Đứa nhỏ này đừng khách khí với ta, Tử Minh nói hôm nay các ngươi sẽ đến, nếu không ngày mai ta cũng định gọi hai đứa lại đây tụ tập. Không chỉ ta làm thầy thấy vui, mà sư mẫu các ngươi cũng vui, giờ còn đang trong hậu viện nấu cơm, nhất định muốn cho các ngươi thấy tay nghề!"

Vu Kiều khách khí vốn định đứng dậy đi vào bếp giúp, nhưng bị Phương tiên sinh ngăn lại: "Hai đứa bày quán cũng vất vả rồi, đến chỗ ta thì cứ nghỉ ngơi một chút."

Dương Hoa vỗ nhẹ tay Vu Kiều, bảo cậu đừng câu nệ, cứ thoải mái là được.

Phương Tử Minh cũng nói, sao có chuyện khách phải làm việc, rồi đưa thịt vào hậu viện xong quay lại, bày điểm tâm Vu Kiều mang tới lên bàn.

"Ôi chao đại bá, người xem điểm tâm này tinh xảo lắm, mau nếm thử đi ạ!"

Cậu chàng bẻ một miếng bánh nướng trứng chảy tinh tế thưởng thức, ăn xong còn khoa trương nói muốn lập tức làm thơ ca ngợi, mỹ vị như vậy không dùng thơ để tả thì không xứng.

Vu Kiều bị đối phương chọc cười, trao đổi ánh mắt với Dương Hoa, để cậu chàng nếm thử loại khác.

"Tử Minh, thơ này nếu viết hay, có thể tặng cho ta chăng? Sau này dùng làm câu quảng bá cho bánh nướng trứng chảy thì quá phong nhã." Dương Hoa chợt nhớ Vu Kiều từng nói muốn nâng cấp bao bì điểm tâm, nếu có thơ in kèm chẳng phải càng thêm tao nhã sao.

"Dương huynh tin ta đến vậy, ba ngày sau nhất định ta có thể viết ra, nhưng ta phải nếm thêm một miếng nữa!" Cậu chàng lại bẻ một miếng, chậm rãi mở miệng: "Mỹ thực cần phải tinh tế thưởng thức mới có thể sinh ra cảm hứng."

Phương tiên sinh nhíu mày: "Lớn tướng rồi còn ham ăn!"

Trong phòng không khí hòa thuận, phía sau rèm cửa không biết từ khi nào có một góc bị nhấc lên rồi lại thả xuống.

Trong nhà bếp, ngoài Phương phu nhân còn có một thiếu nữ – chính là con gái Phương tiên sinh, Phương Oánh Oánh.

"Sao con còn đứng đó, mau giúp nương nhặt rau, sắp cho vào nồi rồi."

Phương phu nhân vừa nói vừa quay đầu lại, thấy nữ nhi ủ rũ dựa cửa, hai tay vặn vẹo ống tay áo.

"Sao thế? Ai chọc giận con?"

Phương Oánh Oánh bĩu môi, nhỏ giọng: "Nương, con thấy phu lang của Dương Hoa ca rồi, đang ngồi trước sảnh kìa, còn mang theo bánh, cha và đường ca vừa ăn vừa khen, chẳng ai để ý đến con."

Phương phu nhân hiểu rõ tâm tư nữ nhi. Bà sớm đã xem trọng Dương Hoa, nhiều lần muốn trượng phu nói giúp, thúc đẩy hôn sự này. Nhưng trượng phu cố chấp, cho rằng làm vậy thất lễ, lại mang tiếng lợi dụng thân phận thầy trò. Huống chi Dương Hoa cũng chưa từng để lộ tình ý với Phương Oánh Oánh, thế là kéo dài mãi, đến khi Dương Hoa đã thành thân rồi cũng chẳng thành.

Suy cho cùng vẫn là hai đứa trẻ không có duyên phận. Huống chi Dương Hoa còn thi viện, tương lai tiền đồ vô lượng, giờ mà còn tâm tư này chỉ khiến người ta nghĩ là muốn trèo cao, truyền ra ngoài cũng chẳng dễ nghe.

Phương tiên sinh cũng nghĩ vậy, hai phu thê đều chấp nhận, chỉ có Phương Oánh Oánh là không cam lòng. Nàng là nữ nhi, phải giữ gìn danh tiếng, sao dám chủ động tiếp cận Dương Hoa, chỉ có thể lặng lẽ nhìn rồi nhìn mối nhân duyên ấy trôi khỏi tay mình.

"Oánh Oánh, nương hiểu lòng con. Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi. Con cũng đã đến tuổi làm mai, sau này nương sẽ nhờ bà mối đáng tin, tìm cho con một phu quân xứng đáng." Phương phu nhân là người từng trải, thiếu nữ hoài xuân cũng là thường tình, qua một thời gian rồi sẽ ổn thôi.

"Nương, con biết mà." Phương Oánh Oánh nhớ lại hình ảnh Vu Kiều vừa rồi mình lén quan sát: dung mạo tuấn tú, làn da trắng trẻo, tuy ăn mặc bình thường nhưng cử chỉ đoan chính, có lễ độ, vừa nhìn đã thấy không phải hạng tiểu ca nhi nông gia th* t*c vô giáo dưỡng. Ngồi cạnh Dương Hoa lại càng thêm xứng đôi.

Nàng lại nghĩ đến chính mình, bất giác đem ra so sánh, dường như chẳng có chỗ nào hơn đối phương, vì thế khẽ thở dài: "Nương, lát nữa người ra ngoài nhìn một chút đi. Con chỉ là... chỉ là trong lòng tiếc nuối, chưa từng tranh thủ đã bị người khác lấy mất."

"Không phải của con thì sao cưỡng cầu được. Hôm nay họ đến là bái phỏng cha con, lát nữa ngồi vào bàn tiệc, con cũng chớ nói bậy, biết không?"

Phương phu nhân vừa xào rau vừa dặn, bảo nàng xắt rau phụ giúp, nhanh chóng dời đi lực chú ý.

Đến trưa, món ăn cũng làm xong. Phương phu nhân bận rộn cả nửa ngày, chuẩn bị 8 món 1 canh. Vừa bưng lên bàn, hương thơm đã lan khắp, quả nhiên tay nghề nấu nướng lợi hại.

Mọi người ngồi đông đủ, Phương tiên sinh nâng chén trước. Ông chẳng làm bộ uy nghi thầy trò, chỉ coi bữa cơm này là để mừng Dương Hoa và Phương Tử Minh, lời nói chân thành: "Hai đứa nhỏ các ngươi trong kỳ thi vừa rồi đều xuất sắc, có được thành tích hôm nay cũng là điều trong dự liệu. Thầy trò chúng ta cùng nhau, ta thật lòng vì các ngươi mà cao hứng. Ngày sau các ngươi làm quan, chỉ cần đừng quên còn có lão sư này, thường xuyên trở về thăm là được."

Ông nâng chén uống cạn, Dương Hoa cùng Phương Tử Minh cũng bồi một ly.

Dương Hoa lại kính rượu cảm tạ, ba thầy trò còn chưa ăn cơm đã uống liền mấy chén. Phương phu nhân thấy vậy lo lắng bọn họ bụng rỗng uống nhiều sẽ khó chịu, vội thúc giục mọi người ăn trước, nếm thử tay nghề của bà.

Bà không tiện gắp đồ ăn cho Dương Hoa, liền gắp cho Vu Kiều một đũa nấm xào thịt, cười nói: "Kiều ca nhi, ngươi nếm thử xem. Tử Minh nói trù nghệ ngươi không tồi, lại làm được điểm tâm rất khéo, bán ở trấn trên thật nổi danh."

Vu Kiều bất ngờ, vốn tưởng dung mạo Phương phu nhân nghiêm nghị, e rằng khó gần, không ngờ lời lẽ lại ôn hòa, đối đãi người nhiệt tình đến thế.

"Ngon lắm ạ. Trước kia ở nhà đã nghe phu quân nói người thân thiện, thường ngày quan tâm, lại là hiền nội trợ của Phương tiên sinh. Hôm nay gặp quả nhiên đúng thế, trù nghệ cũng tuyệt vời. Ta thật muốn học hỏi."

Biết rõ là lời khen, Phương phu nhân nghe vẫn thấy vui trong lòng, không kìm được gắp thêm cho Vu Kiều mấy đũa, bảo cậu ăn nhiều một chút.

Bà thầm nghĩ, Dương Hoa tính tình trầm lặng, cưới được phu lang biết ăn nói, tính tình hai người vừa khéo bổ sung.

Trên bàn, mọi người vừa ăn vừa chuyện trò, chỉ có Phương Oánh Oánh im lặng, cầm đũa chọc mấy miếng thịt trong chén, mắt nhìn Dương Hoa, thỉnh thoảng lại len lén đánh giá Vu Kiều.

Nàng tự cho là che giấu khéo, không ai để ý, nhưng Vu Kiều đã sớm thấy hết nét mặt nàng, chỉ hơi nghĩ liền hiểu ra nguyên do.

Phương Oánh Oánh tò mò về cậu, vậy thì cứ để nàng nhìn, dù sao cũng chẳng thiếu một miếng thịt.

Về phần Dương Hoa, xem chừng hoàn toàn không nhận ra.

Một bữa cơm kéo dài đến tận chiều mới kết thúc. Ba thầy trò uống cạn rượu, Dương Hoa tửu lượng tốt nhất, mặt vẫn chưa đỏ. Phương tiên sinh và Phương Tử Minh thì uống nhiều, đặc biệt là Phương Tử Minh, cảm xúc dâng trào, vừa khóc vừa nắm tay Phương tiên sinh cảm tạ, lại nói không nỡ rời trấn. Quay đầu liền kéo Dương Hoa, bảo may mắn có được bằng hữu như hắn, sau này muốn cùng nhau lên huyện học.

Phương tiên sinh cũng liên tục dặn dò, Dương Hoa gật đầu đáp ứng. Thấy hai người uống quá chén sắp thất thố, Phương phu nhân vội bảo Dương Hoa dìu họ vào phòng nghỉ.

Bốn người vừa đi, trước bàn chỉ còn Phương Oánh Oánh và Vu Kiều.

Nín nhịn lâu, Phương Oánh Oánh rốt cuộc không kìm được, ngắm nhìn cậu, môi mấp máy mấy lần, cuối cùng không phục mà nói: "Ngươi với Dương Hoa ca thật sự rất giống người một nhà."

Vu Kiều cười: "Phương cô nương nói gì vậy, chúng ta vốn chính là người một nhà."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.