Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 50: Mua trứng vịt muối




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 50 miễn phí!

Đến ngày Vu Chính đi xem mắt phu lang, buổi sáng hắn còn định ra đồng cắt bó cỏ heo, lại bị Kiều mẫu kéo lại.

"Chúng ta không thể đi muộn, để người ta phải chờ là không hay. Việc này cũng không gấp trong chốc lát, con mau về phòng thay quần áo, gọi cả nhà cùng ra cửa."

Kiều mẫu đẩy hắn vào phòng, những người khác thì ngồi trong sân chờ một lát.

Hai vợ chồng già Vu gia từ sáng sớm đã vui mừng ra mặt, chỉ cần nhi tử chịu đi xem mắt thì đã dễ nói rồi, chuyện này có thành hay không cũng không gấp, còn có thể tìm đối tượng khác, sớm muộn gì cũng sẽ chọn được người thích hợp.

Vu Kiều vì đêm qua ngủ không ngon nên giờ dựa vào vai Dương Hoa chợp mắt, chỉ có Tề Ngọc cúi đầu vân vê ngón tay, không để người khác nhìn rõ thần sắc.

Vu Chính thay xong xiêm y, bà mối cũng vừa đến, vừa vào cửa đã kêu lớn: "Ôi chao, tiểu tử này càng ngày càng tuấn tú! Khó trách Thủy ca nhi người ta vừa ý ngươi. Mọi chuyện đều thỏa đáng rồi, đi mau đi!"

Bà vừa dứt lời, cả nhà đều đứng lên theo ra cửa, làm bà mối hoảng hốt: "Sao, các ngươi đều đi theo hết à?"

Kiều mẫu ha ha cười: "Vu Chính nhà chúng ta da mặt mỏng, cả nhà đi cùng cho hắn đỡ ngượng."

Bà mối làm mặt quỷ: "Có gì mà sợ, chỉ là gặp mặt thôi đã mắc cỡ, vậy lúc động phòng thì sao?"

Bà cố ý nói đùa để khuấy động không khí, người Vu gia cũng cho bà mối thể diện, trên xe dọc đường mọi người nói nói cười cười, bầu không khí nhẹ nhàng hẳn.

Thôn kế bên là Lô Hoa thôn, đường còn gần hơn đi Dương Liễu thôn, không đến nửa canh giờ liền tới nơi.

Bà mối dẫn cả nhà vào trong nhà Thủy ca nhi ở phía tây thôn. Vu Chính và cha hắn vốn quen đường, vì trước kia từng tới đây chữa bệnh cho gia súc.

Nhà này họ Vương, nuôi heo và lừa, trong nhà chỉ có một con là Thủy ca nhi, cuộc sống cũng coi như không tệ.

Vương gia thấy khách đến liền vội mời vào nhà, bảo Thủy ca nhi đi rót nước.

Thủy ca nhi kia khung xương so Vu Kiều và Tề Ngọc đều lớn hơn chút, vóc dáng không gầy yếu, mặt tròn mắt to, da trắng nõn, tính tình lại không ngượng ngùng, còn tỏ ra thoải mái hào phóng. Vừa nhìn Vu Chính liền cười mời ngồi rồi đi nhà bếp lấy nước.

Vu Chính chưa vào cửa đã đỏ mặt, vào nhà càng không biết nhìn đâu, không dám đối diện Thủy ca nhi, đành trốn ánh mắt vào Tề Ngọc ngồi phí sau Kiều mẫu.

Ánh mắt hắn tự nhiên dừng lại trên tay Tề Ngọc, nơi hổ khẩu hình như có một vết cắt nhỏ từ bao giờ?

Cha mẹ Vương gia đều là người thành thật, ít lời khách sáo. Hai nhà chào hỏi vài câu, Thủy ca nhi cũng quay lại, lúc này người hai bên chủ yếu đã đông đủ, bà mối đảo mắt nhìn quanh rồi cất giọng: "Hai nhà vốn quen biết nhau, ta cũng không nhiều lời. Nếu Thủy ca nhi có ý, mà Vu Chính cũng đến rồi, vậy chuyện này có thể bàn bạc."

Bà mối miệng lưỡi khéo léo nói liền một tràng chừng nửa khắc, giới thiệu tình hình hai bên rõ ràng, còn lại chính là xem hai đứa nhỏ có vừa mắt hay không.

Bà mối kín đáo ra hiệu cho cha mẹ Thủy ca nhi nói vài câu, nhưng vốn cả đời quen làm nông, ít nói lời xã giao, hai ông bà chỉ ngượng ngùng giới thiệu tuổi tác, khen con mình cần cù chịu khó.

Vu lão cha thấy vậy cũng tiện thể khen con trai vài câu. Nếu so điều kiện thì quả thật Vu Chính nhỉnh hơn: bề ngoài tuấn tú, biết chữ, tuổi còn trẻ đã có tay nghề trị gia súc có tiếng ở huyện thành; Vu gia cũng có phòng có ruộng, mấy năm nay dành dụm được ít vốn liếng cho con trai thành thân.

Còn Thủy ca nhi thì làm được việc nhà nông, tuy nhan sắc không bằng Tề Ngọc tinh xảo nhưng cũng tươi tắn linh hoạt. Điểm trừ duy nhất là không biết chữ, mà Vu gia người nào cũng đọc được ít nhiều, ngay cả Kiều mẫu cũng học được kha khá.

Cha mẹ hai bên trò chuyện thêm một lát, về cơ bản không có chỗ nào không hài lòng, mấu chốt vẫn là xem ý bọn nhỏ.

Bà mối đề nghị để hai đứa trẻ ra ngoài vườn lê dạo một vòng, nói chuyện riêng rồi quay lại định đoạt.

Thủy ca nhi vốn thích Vu Chính, tính tình cũng hào phóng, ngượng ngùng cười rồi dẫn đầu đi ra ngoài. Vu Chính hít sâu, ngẩng đầu nhìn Vu Kiều và Dương Hoa, lại nhìn cha mẹ, cuối cùng dừng mắt trên Tề Ngọc. Tề Ngọc vốn luôn cố gắng né tránh sự chú ý, nhưng cũng cảm nhận được ánh mắt tr*n tr** kia, trong lòng ngượng ngùng, chỉ có thể cúi đầu không nói.

Vẫn là Kiều mẫu thấy rõ sự khác thường ở con trai, Thủy ca nhi đã ra ngoài rồi, thằng con này vẫn còn nhìn Ngọc ca nhi làm gì?

Trong phòng nhiều người nên không thể để nhi tử xấu mặt, bà vội lên tiếng nhắc nhở: "Con còn chưa quen đường, mau đuổi theo Thủy ca nhi đi."

Vu Chính giật mình thu lại ánh mắt, hắng giọng rồi mới đi theo.

Trong phòng, có bà mối ở đó, mọi người cũng không ngồi không, vừa trò chuyện vừa nói chuyện con cái.

Chuyện xem mắt này, Vu Kiều và Dương Hoa chủ yếu là góp thêm nhân số, có cha mẹ ở đó, bọn họ cũng không cần phải nói gì, hơn nữa cậu còn phải luôn để ý trạng thái của Tề Ngọc.

Vừa vào cửa, Tề Ngọc đã tránh ở sau lưng Kiều mẫu, ngoan ngoãn hơi cúi đầu ngồi, chỉ khi Vu Chính mới ra ngoài y mới ngẩng đầu liếc nhìn một cái.

Dáng vẻ kia rõ ràng là bất an.

Vu Kiều âm thầm nghĩ, nếu ca cậu lỡ lời để Thủy ca nhi người ta có hy vọng, lát nữa về nhà lại chọc Ngọc ca nhi nổi giận, hai người nếu còn giống lần trước khóc cả một đêm, thân thể ai mà chịu nổi cho được.

Vu Kiều bên này đang chú ý y, Vương mẫu bên kia cũng đã để ý đến Tề Ngọc.

Bà quan sát nửa ngày, cảm thấy người trong nhà này lớn lên không giống nhau, bèn chuyển đề tài sang mấy đứa nhỏ, thuận miệng khen: "Vu tẩu tử, tiểu ca nhi này nhà ngươi lớn lên thật tuấn tú, đừng nói trong thôn, ngay cả toàn huyện thành cũng hiếm có ca nhi nào xinh đẹp thế này. Ngươi làm sao mà nuôi khéo vậy chứ!"

Tề Ngọc lớn lên đẹp vốn là điều ai cũng công nhận, Kiều mẫu xua tay, thật thà nói: "Tiểu ca nhi nhà ta là Vu Kiều, đứa nhỏ này tên Tề Ngọc, tạm thời ở nhờ nhà ta."

"Ôi chao, Thủy ca nhi nhà ta mà ôn nhu xinh đẹp như vậy, e là bà mối chắc chắn đạp vỡ cửa mà tới!"

Kiều mẫu cười ha hả hòa giải: "Thủy ca nhi cũng đẹp chứ, nhìn thân thể đã thấy khỏe mạnh, không giống hai ca nhi nhà ta đều gầy gò thế này."

Con cái nhà mình đem ra so tới so lui cũng chỉ nói được mấy câu ấy, cha mẹ Vương gia lại chuyển sang chuyện gia súc nhà mình: lần trước một con heo con khi giết mổ có tìm nhờ Vu lão cha, lại còn nhờ ông chữa một lần cho con lừa; nay heo mẹ ở hậu viện lại sắp sinh, tính cũng sẽ nhờ Vu lão cha đến xem.

Mấy người ngồi trong phòng vốn chẳng có việc gì, bèn rủ nhau ra hậu viện nhìn thử.

Phòng sau bên phải là chuồng heo, trong đó có một bầy heo con, kế bên là ổ gà, vịt nhiều gà mái ít. Vu Kiều theo người ta đi, tiện mắt đảo một vòng, liền chú ý thấy sát bức tường sau nhà xếp ngay ngắn năm cái chum, trong đó có một cái không đậy nắp, nhìn vào bên trong toàn là trứng vịt đang ướp muối.

Vu Kiều nhướng mày, đôi mắt sáng lên, kéo tay Dương Hoa đi sát thêm vài bước, quả nhiên là trứng vịt muối.

Tối qua hai người còn vừa bàn chuyện thu mua trứng vịt muối, nào ngờ hôm nay lại gặp đúng lúc thế này!

Vu lão cha đang xem bụng con heo mẹ kia, Vu Kiều nhẹ giọng gọi Vương thẩm: "Thẩm, mấy chum này đều là trứng vịt muối sao, chắc cũng có đến vài trăm quả đi?"

Vương thẩm cười đáp: "Nhà ta vịt nhiều, đẻ trứng cũng nhiều, ta ướp ba chum, còn lại đều là thân thích tin tưởng tay nghề, nhờ ta làm giúp."

Lời vừa dứt, bà mối liền chen vào tiếp lời: "Các ngươi không biết đó thôi, Vương thẩm chính là người nổi tiếng khéo tay trong thôn, ướp trứng vịt thì ai cũng công nhận là ngon, vỏ vàng nhạt óng, mùi thơm lắm. Ta còn từng giúp phú hộ trên trấn mua trứng vịt muối nhà thẩm ấy về ăn đó."

Vương thẩm nghe người ta khen, liền vén mái tóc bên tai, khiêm tốn xua tay: "Nông dân chúng ta đâu có gì, ướp chút trứng vịt cũng chỉ coi như đồ ăn, lại giữ được lâu hơn một chút, ăn không hết thì bán đi kiếm chút tiền thôi."

Vu Kiều vốn đã tính chuyện buôn bán, liền dứt khoát nói thẳng: "Thẩm, không biết ngài có muốn hợp tác buôn bán không, chúng ta làm điểm tâm cần dùng trứng vịt muối, nếu thẩm có dư thì bán cho ta được không?"

"Này... ngươi muốn thu trứng vịt muối của ta à?"

"Đúng vậy. Ta vốn cũng định nhờ cha ta đi tìm người có tay nghề, không ngờ hôm nay lại may mắn gặp được. Vừa rồi bà mối cũng nói nhà thẩm ăn không hết thì bán, vừa khéo ta cũng đang cần. Trước mắt chắc khoảng 50 quả, sau này có lẽ còn cần nhiều hơn, nếu thẩm có thời gian làm thì ta muốn hợp tác lâu dài."

Vương thẩm thường ngày vốn chỉ bán lặt vặt vài ba quả cho người trong thôn. Lần này một lúc mấy chục, lại còn có thể bán lâu dài, nếu thật sự ổn định thì cũng kiếm thêm được tiền.

Dù sao ở nhà cũng chỉ nuôi heo, làm chút việc tay chân, lại có Thủy ca nhi giúp đỡ, ướp trứng vịt cũng chẳng khó khăn gì.

Nghĩ một lát, bà liền gật đầu, chỉ vào chum dưới chân nói: "Chỗ này có 50 quả, ngâm cũng đủ ngày rồi, ăn được rồi, ngươi có muốn lấy trước không?"

Vu Kiều mặt mày hớn hở: "Vậy thẩm định giá thế nào?"

Trứng tươi trong thôn bán năm sáu văn một quả, Vương thẩm bán trứng vịt muối cũng chỉ 5 văn, giá này hợp lý.

Mua bán thuận lợi, hai bên đều vui vẻ. Không ngờ chuyến này còn thu được một mối làm ăn, thật không uổng công đi. Vừa hay Dương Hoa mang theo mấy lượng bạc trong người, liền trả tiền ngay.

Vu Kiều thường nói ở nhà thì tiết kiệm, ra ngoài phải rộng rãi, đi đường nhất định phải mang tiền bên người — lần này quả nhiên phát huy tác dụng.

Trong viện, mấy người vẫn còn nói chuyện việc nhà, Thủy ca nhi và Vu Chính đi ra ngoài trò chuyện riêng cũng đã quay về.

Bà mối nhìn thấy liền dẫn từng người tới trước mặt cha mẹ, để bọn họ vào phòng nói chuyện rồi tính toán tiếp.

Cha mẹ Vương gia quan tâm con, sớm đã chú ý tới Thủy ca nhi lúc mới về sắc mặt khó coi, nghĩ chắc là không được kết quả như mong muốn.

"Cha mẹ, vừa rồi con cũng hỏi Vu Chính vài câu, hắn đều trả lời, con cũng nói thẳng là con để mắt tới hắn, nhưng hắn dứt khoát từ chối. Có lẽ chỉ có con đơn phương nóng ruột cũng chẳng được gì, chuyện này thôi đành bỏ đi." Thủy ca nhi nói ra thì có vẻ bình thản, nhưng trong lòng lại cô đơn khổ sở, bị người mình thích từ chối thẳng thừng chẳng dễ chịu gì.

Nói xong, vành mắt liền rưng rưng nước.

Cha mẹ Vương gia vội vàng an ủi: tình cảm vốn là chuyện không thể cưỡng cầu, con bọn họ cũng đâu có kém, sau này ắt sẽ gặp người thích hợp hơn. Nếu chẳng phải biết Thủy ca nhi nhà mình thật lòng thích Vu Chính, Vương lão cha cũng chẳng nhờ bà mối đi hỏi. Giờ kết quả thế này cũng tốt, coi như để con sớm buông được tâm tư.

Trong phòng, người ta cũng đã bàn bạc xong, nhờ bà mối truyền lời. Ở bên này, người Vu gia vây quanh Vu Chính, thúc giục hắn mau nói rõ tình hình.

Vu Chính là hán tử cao to, co rụt bờ vai, cũng chẳng dám ngẩng đầu, ấp a ấp úng kể lại tình huống vừa rồi, cuối cùng nói rõ đã từ chối Thủy ca nhi. Người ta rất tốt nhưng hắn không thích, cũng chẳng có ý muốn tiến thêm.

Kiều mẫu vừa nghe thì tức, đưa tay chọc chọc trán Vu Chính, trách hắn mắt cao, còn muốn tìm tiên nữ chắc!

Vu lão cha thì lại không có phản ứng gì, vốn dĩ ông cũng không trông chờ một lần xem mắt mà thành, kết quả này cũng nằm trong dự liệu của Vu Kiều và Dương Hoa, nhân tiện còn trêu ghẹo Vu Chính mấy câu.

Người duy nhất tâm tình thay đổi tốt thấy rõ chính là Tề Ngọc, y mím môi không nói, nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm Vu Chính đã sớm bán đứng lòng mình.

Người Vu gia đều ở bên cạnh, nhưng ánh mắt Vu Chính lại không tự giác mà hướng về Tề Ngọc, hai người như có như không chạm vào nhau, trong lòng cùng dấy lên từng đợt sóng ngầm.

Nhân duyên đã không thành, người Vu gia cũng không nán lại, mang theo trứng vịt muối rồi ngồi xe bò về nhà.

Theo quy củ, bất kể thành hay không cũng phải nhờ bà mối thông báo. Kiều mẫu đưa riêng cho bà mối thêm 20 văn, dặn lúc truyền lời thì nói dễ nghe một chút. Hôn sự không thành thì thôi, nhưng buôn bán vẫn còn, không thể làm lỡ việc điểm tâm của Vu Kiều.

Vu Kiều thân mật ôm lấy vai Kiều mẫu, ngọt ngào cảm ơn. Kiều mẫu vốn còn đang xuất thần, bị con ngắt lời liền vội vàng điều chỉnh sắc mặt, song khóe mắt lại lặng lẽ liếc nhìn Vu Chính và Tề Ngọc ngồi kề nhau trên xe.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.