Hai người ngồi xe ngựa cả ngày cũng mệt mỏi, chỉ ăn cơm đơn giản, rửa mặt rồi nằm nghỉ.
Hôm sau, Dương Hoa dậy sớm xuống lầu, thấy trong đại đường có vài thí sinh đang chăm chú đọc sách, xem ra người dụng công khắc khổ cũng không ít.
Hôm nay hắn vốn tính đưa Vu Kiều ra ngoài đi dạo, so với bọn họ quả thật có phần lười nhác.
Nhưng năm trước đề thi hương hắn đã nghiêm túc nghiên cứu và ôn tập, kiến thức đã quen thuộc, có ôn thêm lúc này cũng không kém bao nhiêu.
Dương Hoa thu lại ánh mắt, gọi cơm sáng và nước ấm rồi quay lại phòng.
Vu Kiều ngủ cả một đêm, tinh thần cũng thả lỏng, duỗi người xoay eo cũng không còn mỏi mệt như hôm qua.
"Tiểu Kiều, hôm nay thời tiết không tệ, ăn sáng xong chúng ta ra ngoài đi dạo nhé." Dương Hoa đề nghị.
Vu Kiều nghiêng đầu nhìn sắc trời, hứng khởi gật đầu, rồi lại lo lắng hỏi: "Chúng ta đi chơi có chậm trễ việc huynh ôn tập không, Hoa ca? Nếu không thì thi xong rồi hẵng đi."
Dương Hoa đối diện với đôi mắt sáng ngời kia, sao lại không hiểu ý nghĩ trong lòng cậu chứ, liền cười lắc đầu: "Lúc này nghe ta, chơi đủ rồi về ôn cũng kịp."
"Hoa ca thật tốt!"
Vu Kiều vui vẻ, nhanh chóng rửa mặt thay xiêm y, kéo tay hắn ra cửa.
Phủ thành phồn hoa hơn Thanh huyện nhiều, quanh khách đ**m toàn cửa hiệu lớn nhỏ. Vào thử một tiệm vải, thấy xiêm y đa dạng hơn hẳn huyện thành.
Đi tiếp đến phía trước chính là trường thi. Thi hương kéo dài tổng cộng ba trường, ba ngày không được ra ngoài, ăn ngủ đều diễn ra trong gian phòng chật hẹp, không chỉ kiểm tra tri thức mà còn kiểm tra cả thể lực.
Dương Hoa có thể chịu khổ, phương diện này Vu Kiều không lo, nhưng vẫn muốn chuẩn bị vài thứ cho hắn bớt cực.
Hai người đi dạo hơn nửa ngày rồi vào tửu lâu ăn cơm. Cũng coi như sơ bộ hiểu phong thổ nơi này: người phủ thành thích ăn đồ kho, khắp nơi đều là quán bán món kho. Điểm tâm cũng vài nhà bán, hàng hóa đa dạng nhưng giá không rẻ, một cái bánh thường cũng 10 văn, tính ra còn không bằng bánh nướng trứng chảy của Vu Kiều.
Ấy vậy mà vẫn có nhiều người xếp hàng mua, đủ thấy dân phủ thành giàu có ra sao.
Về khách đ**m, Vu Kiều đẩy Dương Hoa ngồi vào bàn đọc sách, còn mình thì ngồi trên giường sắp xếp đồ mới mua.
Đầu tiên là tấm vải che mưa, mấy hôm thi cũng không biết thời tiết sẽ thế nào, lỡ gian phòng bị gió mưa dột thì ảnh hưởng không nhỏ, chuẩn bị sẵn vẫn hơn.
Kế đó là hai bộ xiêm y bền chắc và mềm, vì giường trong phòng thi chỉ là hai tấm ván gỗ ghép lại, không lót vài tầng vải thì ngủ dậy rất dễ mỏi cổ, mất tinh thần làm bài.
Cuối cùng là một cây quạt hương bồ nhỏ, Vu Kiều thấy tay nghề của người làm rất tốt, cố ý mua loại trơn không hoa văn, mong có thể được mang vào phòng thi. Thời tiết nóng bức, gian phòng lại bí bách, có quạt phe phẩy cũng dễ chịu hơn.
Cậu đã nghĩ đến hết thảy những tình huống có thể xảy ra, nhưng vì quy định phòng thi không cho mang nhiều đồ nên việc chuẩn bị cũng không quá phiền phức.
Vu Kiều sắp xếp xong, tỉ mỉ dặn dò công dụng từng món. Dương Hoa ôm cậu ngồi lên đùi mình, thoả mãn cọ cọ lên tóc cậu: "Ta tuyệt đối sẽ không phụ lòng mong mỏi của Tiểu Kiều, đệ chờ ta, nhất định sẽ đỗ thứ tự tốt."
Hai người dựa vào nhau, căn phòng cũng thêm phần ấm áp yên tĩnh.
Mấy ngày trôi qua rất nhanh, Phương Tử Minh cũng đã đến vào 5 ngày trước, vẫn ở lì trong phòng ôn bài, trước kỳ thi còn đến hỏi Dương Hoa cách làm sách luận, vẻ lo lắng lộ rõ trên mặt cậu chàng.
Trời chưa sáng, các thí sinh đã phải chuẩn bị nhập trường. Vu Kiều mơ màng dậy giúp Dương Hoa kiểm kê dụng cụ, nhìn hắn cùng đám thí sinh rời khách đ**m, bóng dáng dần khuất hẳn mới quay lại giường.
Việc soát người trước khi thi tốn khá nhiều thời gian. Thí sinh ở trong phòng ba ngày, hành lý tùy thân dễ giấu vật lạ nên bị kiểm tra rất kỹ, đến tóc và móng tay cũng không bỏ qua. Dương Hoa xếp hàng gần một canh giờ mới lấy được thẻ và giấy viết bài thi vào trường.
Lần này vận khí không tệ, gian phòng của hắn ở giữa, nhưng vừa bước vào đã cảm thấy chật chội, bàn viết được ghép từ hai tấm gỗ, tối đến thì dỡ xuống làm ván giường.
Dương Hoa vốn có vóc dáng cao, thử duỗi chân ra thì đều không duỗi thẳng được, nhưng cũng chẳng quá bận tâm, hắn vội sắp xếp đồ rồi tập trung xem đề. Sau đó mài mực đặt bút viết, đầu óc cũng dần trở nên linh hoạt.
Sáng sớm, thời tiết còn mát mẻ, trong phòng thi Dương Hoa mượn chút râm mát mà nhanh tay giải bài. Phía trước đều là đề cơ sở, khảo về kinh sử, phần giữa lại có một ít đề toán học.
Dương Hoa một khắc cũng không ngừng viết. Khi mặt trời lên cao, mặt bàn bị nắng chiếu đến bỏng tay, hắn lau mồ hôi trên trán, lấy ra tấm vải che mưa mà Vu Kiều chuẩn bị, vừa có thể che mưa vừa chắn nắng, quả nhiên mát mẻ hơn nhiều.
Tới cuối giờ Mùi, tay Dương Hoa đã viết đến mỏi nhừ mới dừng bút. Cả buổi sáng chưa uống ngụm nước, chưa ăn hạt cơm nào, cũng nên nghỉ ngơi một chút.
Đã vào phòng thì không được ra ngoài, ngay cả việc đi vệ sinh cũng phải tự giải quyết bên trong. Vì để tránh mùi khó chịu, hắn cố gắng uống ít nước, ăn ít cơm. Chỉ đơn giản ăn một miếng lương khô rồi tiếp tục làm bài.
Đêm đến, thí sinh bắt đầu nghỉ ngơi. Nhưng từ các phòng thi hai bên lại truyền tới tiếng ngáy ầm ầm như trâu rống, hết đợt này đến đợt khác, ồn ào đến mức khó ngủ nổi.
Dương Hoa vội vàng lục rổ đồ, quả nhiên tìm thấy hai cục bông. Vẫn là Tiểu Kiều chu đáo, đến tình huống này cũng nghĩ tới.
Hắn vừa trải xiêm y mềm làm gối, vừa nhét bông vào tai, trong đầu còn nghĩ tới bài sách luận, rồi dần dần chìm vào giấc mộng.
Trận đầu thi hương phải ở trường thi ba ngày. Vu Kiều ở khách đ**m chờ cũng nóng lòng, bèn lấy nguyên liệu đã mua ra, may mấy món đồ nhỏ giết thời gian.
Chờ đợi bao giờ cũng thấy quá chậm, buổi chiều Vu Kiều lại ra ngoài dạo quanh khách đ**m.
Gần đó có hai tiệm điểm tâm, tiểu nhị khách đ**m đề xuất cậu đến Hợp Vị Cư. Điểm tâm ở đó phong phú, nhiều thí sinh từ nơi khác đến đều thích mua mang về, hơn nữa giá cả có cao có thấp, đa số đều mua được.
Vu Kiều vừa bước vào, quả nhiên trong tiệm không ít khách. Trên quầy bày đầy bánh phục linh, bánh hoa quế, bánh bột củ sen đường quế... dáng vẻ tinh xảo, hương thơm ngọt ngào.
Tiểu nhị thấy Vu Kiều ngó đông ngó tây, dáng vẻ không biết chọn gì, liền nhiệt tình giới thiệu: "Loại bánh bột củ sen đường quế này là chiêu bài của cửa hàng chúng ta, ngài có thể nếm thử, 5 văn tiền một miếng, hương vị ngon lại rẻ."
Vu Kiều gật đầu: "Gói cho ta hai miếng, còn có loại điểm tâm nào khác không?"
Tiểu nhị "ôi chao" một tiếng, như thể chưa từng gặp khách nào hỏi vậy, rồi đắc ý nói: "Khách quan là người nơi khác đến phải không? Cửa hàng của chúng ta là tiệm lâu đời trong phủ thành, tổng cộng có 12 loại điểm tâm, đều bày ở đây cả. Tiệm điểm tâm bình thường nào có nhiều bằng chúng ta chứ? Chi bằng ngài chọn thêm vài loại nhé?"
Vu Kiều lại nhìn sang quầy bên cạnh, còn có mứt hoa quả, bánh in, giá từ 5 đến 13 văn, đều là loại thường thấy ở huyện thành.
Cậu tùy tiện chọn mấy miếng nữa, tính tiền rồi rời đi.
Vu Kiều ở trong tiệm chừng mười lăm phút, khách ra khách vào chưa từng dứt, thoạt nhìn buôn bán rất phát đạt.
Trong phủ thành, cửa hiệu như vậy còn rất nhiều. Dù hàng hóa đồng dạng, chất lượng ngang nhau, nhưng vẫn có khách và có lãi. Nếu cậu cũng mở một cửa hàng, bán mấy loại điểm tâm mới lạ, nói không chừng cũng làm ăn được.
Trong lúc Dương Hoa còn bận thi, Vu Kiều đi thêm vài cửa hàng để tìm hiểu bước đầu. Một số tiệm tuy không náo nhiệt bằng Hợp Vị Cư, nhưng cũng tích lũy chút danh tiếng, không lo thiếu khách.
Ý niệm mở tiệm một khi nảy sinh thì không ngừng lên kế hoạch trong đầu, chỉ đợi Dương Hoa thi xong trở về sẽ thương lượng.
Đã sang ngày thi thứ ba, phần lớn thí sinh đều không còn tinh thần, chỉ cắm cúi làm bài.
Ba ngày vứa qua, Dương Hoa vẫn không dám ăn no bụng, để giữ cho phòng thi sạch sẽ hơn, cũng giảm bớt số lần dùng bô đi vệ sinh, tránh mùi hôi quá nồng nặc.
Cuối cùng đến phần sách luận, đây là trọng tâm trong trọng tâm, thi hương tất sẽ hỏi thí sinh về cái nhìn thời sự và cách giải quyết vấn đề quốc chính.thận trọng vô cùng, trước hết viết nháp kỹ lưỡng trên giấy, sau đó mới chép lại ngay ngắn lên bài thi, bảo đảm quyển thi sạch sẽ không vướng bất cứ lỗi nào. Sau khi xếp hết các tờ bài thi lại thành một xấp, tất cả đề đã hoàn thành, hắn mới buông bút, trong lòng cũng thở phào, chỉ đợi mõ điểm canh giờ mới được ra ngoài.
Trận đầu kết thúc, Dương Hoa thu dọn rổ thi, nộp bài rồi nhanh chóng ra khỏi trường thi. Vừa mới bước ra cổng đã thấy trước cửa đông nghịt thí sinh và gia quyến. Hắn ngẩng lên nhìn về phía gốc đại thụ trước cổng, quả nhiên thấy bóng dáng phu lang mình.
"Hoa ca! Ở đây này!"
Cửa ra chật chội, Dương Hoa chưa kịp đến gần, Vu Kiều đã sốt ruột, phấn khởi chạy vài bước ôm lấy eo hắn, cười hỏi: "Thế nào, mọi việc thuận lợi chứ?"
Dương Hoa cúi xuống nhìn gương mặt nhỏ nhắn trước ngực, mỉm cười an tâm. Ngay sau đó, hắn đỡ người dịch ra một chút, nắm tay kéo đi. Vu Kiều khó hiểu, chỉ nghe hắn giải thích: "Trong trường thi hôi lắm, ta ở trong đó mấy ngày liền, sợ còn ám vào người, ảnh hưởng đến đệ."
Vu Kiều chẳng để ý, ôm chặt cánh tay hắn: "Sao ta lại chê huynh chứ, mau về khách đ**m tắm rửa ngủ một giấc đã."
Sau quãng nghỉ ngắn ngủi, trận thi thứ hai lại bắt đầu. Ba đợt khảo thí, quả nhiên có rất nhiều thí sinh không kiên trì nổi, bị sai dịch khiêng ra khỏi trường thi.
Đến ngày thi hương kết thúc, Dương Hoa và Phương Tử Minh, Khang Trí không hẹn mà cùng gặp nhau ở cổng. Đại khảo đã xong, mặc cho trước đó lo lắng thế nào, giờ phút này đều tan hết. Khang Trí vội vã về nhà tắm rửa, Phương Tử Minh thì không còn mặt ủ mày ê, trái lại so với trước còn hay cười hơn, thậm chí còn hẹn sau khi thi xong tụ tập một phen, dù sao cũng chẳng ai gấp gáp về quê.
Dương Hoa tất nhiên đồng ý, chọn ngày xong rồi cùng Vu Kiều về khách đ**m.
Phu phu chẳng giấu gì nhau, buổi tối nằm trên giường, Vu Kiều rúc trong vong tay hắn, nghĩ rồi vẫn thử hỏi đề thi thế nào? Có khó không?
Dương Hoa thường ngày ở huyện học luôn chăm chỉ, lại không phải loại chỉ biết cắm đầu đọc sách chết, trên bàn còn có nhiều loại tạp thư. Nhờ vậy mà kiến thức được mở rộng, khi viết luận càng linh hoạt.
Điểm tốt ấy khi làm phần sách luận cũng thể hiện rõ. Cho nên hắn rất có niềm tin, thí sinh thi hương gần ngàn người, tuy khó đoán thứ tự, nhưng chắc chắn có thể trúng cử.
Hắn áp cằm lên cọ cọ má Vu Kiều, trả lời chắc nịch.
Vu Kiều biết nếu hắn không nắm chắc sẽ chẳng dám nói thế, nghe vậy cũng vui lây. Dương Hoa thật sự có thể trúng cử, chẳng uổng công cậu "bồi đọc" bao lâu nay.
Hai người nhỏ giọng thủ thỉ một lúc, Vu Kiều chợt nhớ đến ý định trong lòng, bèn thương lượng: "Hoa ca, huynh nói xem nếu chúng ta mở tiệm điểm tâm ở phủ thành thì thế nào?"
Nói rồi thổ lộ hết nỗi băn khoăn trong lòng ra: "Thực ra về huyện thành sinh hoạt sẽ tiện hơn, nhưng mở tiệm cũng là cơ hội tốt. Chỉ là có tiệm thì phải thuê người, chúng ta mới tới, thuê người ngoài làm thì sợ công thức điểm tâm bị truyền ra ngoài. Khi đó phải cạnh tranh với cửa hiệu lâu đời, e là bất lợi. Nhưng nếu mở được, lợi nhuận cũng chẳng nhỏ. Hoa ca nghĩ sao?"
Dương Hoa đồng ý với ý kiến ấy, song cũng có băn khoăn, nghĩ một lát rồi đề nghị: "Chẳng phải cha nương vẫn ở trong thôn sao, hay là hỏi xem họ có muốn đến phủ thành mở tiệm không?"

