Quyết định lên phủ thành mở cửa hàng, mọi việc đều phải chuẩn bị thật chu đáo.
Vu Kiều đã lâu chưa làm điểm tâm, khách khứa ở huyện nghe tin bọn họ trở về, lại nghe nói Dương tú tài thi đậu cử nhân, hơn nữa còn là Giải Nguyên, lập tức náo nhiệt như tổ ong, ai cũng muốn tới bái phỏng, đơn đặt điểm tâm cũng nhiều đến mức lo liệu không xuể.
Mới về Thanh huyện, bọn họ còn cùng nhóm cử nhân tham dự mấy bữa tiệc mừng. Về sau, Dương Hoa lấy lý do thoái thác những buổi tiệc nhỏ, chỉ muốn ở nhà nhiều hơn, bầu bạn với Vu Kiều và giúp cậu chuẩn bị mở cửa hàng.
Mấy ngày nay, Vu Kiều ở nhà dạy Kiều mẫu làm điểm tâm; Vu Chính và Vu lão cha đã sớm lên phủ thành thuê mặt bằng. Nhờ có Khang Trí đã dặn dò quản gia hỗ trợ, chẳng bao lâu họ đã tìm được một gian cửa hàng ở vị trí thuận lợi, giá cả lại phải chăng.
Tiền mở cửa hàng do Vu Kiều và Dương Hoa bỏ ra, còn cha mẹ thì góp công sức, không thể để họ phải bỏ thêm tiền. Hơn nữa, sau hơn một năm, hai người cũng đã tích cóp được không ít, nên việc mở tiệm ở phủ thành vẫn rất dư dả.
Vu Kiều giúp Kiều mẫu thu dọn hành lý, người trong thôn nghe tin họ sắp chuyển nhà, ai quen biết đều ghé qua thăm.
"Ta nói với lão hán nhà ta rồi, ngươi ở tuổi này mà còn có thể vào thành hưởng phúc, cả đời này không uổng phí rồi!"
"Đúng vậy đó, chẳng những hai đứa con trai đều giỏi giang, mà còn tìm được con rể tốt như vậy, nhà ngươi có cử nhân lão gia, cuộc sống này còn sầu gì nữa!"
Vu lão cha đứng trong sân nghe mọi người khen, vui đến nếp nhăn cũng như thêm mấy phần rạng rỡ.
Kiều mẫu ở trong phòng bĩu môi: "Lúc trước cha con còn nói không muốn đi, giờ thì sao hả, mong còn chẳng kịp."
Vu Kiều cười nói: "Nhanh thôi, ngày kia chúng ta xuất phát, thu dọn xong cửa hàng là có thể khai trương rồi."
Trong sương phòng, Tề Ngọc cũng đang thu dọn hành lý. Y đã ở đây một năm, tưởng chừng đồ không nhiều, nhưng khi dọn mới thấy có đến hai rương lớn và hai tay nải.
Phần lớn là quần áo bốn mùa, còn có đồ chơi nhỏ Vu Chính mua cho y, sách vở, gương, hương nến và trâm cài. Vu Chính hễ ra ngoài thấy thứ gì mới lạ đều mua về cho y, thường mang đến những bất ngờ nhỏ.
Tề Ngọc quý trọng vô cùng, cẩn thận cất những thứ ấy vào hai hộp nhỏ, đặt trong túi hành lý mang bên người, sợ để trong rương bị đè hỏng.
Còn có một tay nải nhỏ đựng bộ y phục y mặc khi được cứu về — bộ áo đã cũ rách ấy.
Tề Ngọc vỗ vỗ tay nải ấy, lại chẳng hề muốn mang nó theo. Cuộc sống trước kia dường như đã là chuyện của kiếp nào, hiện giờ y cảm thấy rất mãn nguyện, chẳng muốn quay về nữa.
Nhưng đến nay y vẫn chưa nói rõ với Vu Chính rằng ký ức mình đã hoàn toàn khôi phục. Trong lòng luôn thấy bất an, song lại chẳng muốn phá vỡ sự yên bình hiện tại. Nói cho cùng, y vẫn sợ — sợ sau khi Vu gia biết được chân tướng sẽ xa lánh y, đẩy y ra.
Tề Ngọc do dự rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định tiếp tục giấu. Y yếu đuối, không muốn Vu Chính xa cách mình, càng không muốn rời khỏi hắn.
Cả nhà thu dọn hành lý chất đầy hai xe ngựa. Đến phủ thành, Vu Kiều đi trước đi xem cửa hàng họ đã thuê.
Mặt tiền rộng rãi, bên cạnh là tiệm vải và tửu lâu, người qua lại rất đông. Phía sau có gian bếp để làm điểm tâm, hậu viện còn có hai gian sương phòng lớn và một gian nhỏ, đủ cho cả nhà ở lại.
Cửa hàng này đúng là rất vừa ý.
Trong tiệm đã có bàn ghế, họ lại đặt thêm quầy bày bánh, vẫn giữ cách bày biện như trước — vừa bán điểm tâm vừa b*n n**c đường. Tên tiệm cũng vẫn dùng như cũ.
Dương Tiểu Đông và Vu Kiều từng mở quán nên quy trình đều quen thuộc, có cậu lo liệu phía trước, Kiều mẫu cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. Chờ khi việc buôn bán ổn định, lại thuê người phụ làm điểm tâm cũng không muộn.
Bởi vì họ là người từ huyện khác đến mở tiệm, mà ở phủ thành vốn đã có mấy hiệu điểm tâm lâu đời, nên nếu không quảng bá thì khó chen chân vào thị trường.
Nghĩ đến chuyện này, Dương Hoa bèn đưa ra một chủ ý: "Tiểu Kiều, chúng ta có thể tìm vài người bán hàng rong và mấy người chạy việc vặt, để họ đi khắp hang cùng ngõ hẻm rao cho cửa hàng của ta. Chừng hai ba ngày là đủ, đến lúc đó khai trương, cho dù khách không nhiều, cũng sẽ có không ít người đến xem náo nhiệt."
Vu Kiều lập tức gật đầu đồng ý: "Ta còn muốn tìm hai họa sư, vẽ hết những loại điểm tâm của chúng ta, dán ở cửa tiệm, như vậy mọi người sẽ biết điểm tâm của chúng ta khác với những tiệm khác. Ai muốn nếm thử sẽ ghé qua, lại còn có thể thuê người đến xếp hàng, có người tò mò nhìn thấy cũng sẽ vào xem."
Hai người cùng bàn bạc thêm nhiều cách nữa. Đến ngày khai trương, tiếng pháo vang rền, quả nhiên trước cửa đã có một hàng dài người xếp hàng. Dương Hoa bận rộn đứng ở quầy, quay đầu lại nhỏ giọng hỏi Vu Kiều: "Sao tìm được nhiều người xếp hàng thế, cả con đường đều kín người."
Vu Kiều cười vô tội: "Ta vội quá quên mất chuyện thuê người đến tạo không khí, những người này đều là khách thật đến mua điểm tâm, huynh đừng có nói bậy."
Dương Hoa nghe xong vô cùng kinh ngạc, vội vàng mang điểm tâm cho khách thử, chưa đầy một canh giờ, bánh nướng trứng chảy đã bán sạch.
Vốn định dùng chiêu khan hiếm để giữ khách, không ngờ bán nhanh đến mức không kịp trở tay. Dương Tiểu Đông bận trước bận sau, trán đổ mồ hôi; Tề Ngọc cũng giúp thu tiền, cả nhà đều phải ra trậnvẫn lo liệu không xuể.
Đến trưa, hàng người vẫn chưa vơi bớt. Lúc này quản sự của Khang Ký tiền trang mang lễ đến chúc mừng, vừa bước vào đã chắp tay cười nói: "Ngày đầu khai trương mà sinh ý tốt như vậy, thật đáng chúc mừng!"
"Khang quản sự khách khí rồi."
"Đây là tấm lòng của thiếu gia nhà ta, xin ngài đừng từ chối."
Tiền trang Khang Ký vốn có tiếng ở phủ thành, nhiều người đều biết vị đại quản sự này. Thấy ông lễ độ với Vu Kiều, ai nấy đều âm thầm suy đoán — đến cả Khang quản sự còn kính cẩn như vậy, hẳn chủ cửa hàng này cũng chẳng phải người tầm thường.
Trò chuyện một lát, Vu Kiều ra phía sau mang ra một hộp điểm tâm đã chuẩn bị sẵn. Quản sự vội khoát tay từ chối, không dám nhận.
Vu Kiều kiên quyết đưa: "Ngài đã giúp chúng ta nhiều như vậy, chúng ta phải cảm ơn mới phải. Đây là loại điểm tâm mới nhất, ngài mang về nếm thử, sau này muốn ăn cứ sai người đến lấy."
Quản sự nghe vậy, nhìn sang Dương Hoa, thấy thần sắc hắn an hòa mới an tâm nhận lấy.
Chưa đến giờ Mùi, toàn bộ điểm tâm trong tiệm đều đã bán hết. Vu Kiều vốn đã làm thêm nhiều để đề phòng, không ngờ vẫn không đủ bán.
Sinh ý tốt, cả nhà đều vui mừng, chỉ tội Tề Ngọc và Kiều mẫu mệt rã rời, ăn cơm chiều xong liền đi nghỉ sớm.
Vu Kiều tính quan sát thêm vài ngày, nếu tình hình buôn bán vẫn ổn định sẽ thuê thêm hai tiểu nhị để người trong nhà có thời gian nghỉ ngơi.
Nhà họ Vu ở luôn trong gian phòng phía sau cửa tiệm, còn Dương Hoa và Vu Kiều thì trọ ở khách đ**m gần đó.
Đêm đến, nằm trên giường, Vu Kiều tùy ý nắm ngón tay Dương Hoa, vừa cười vừa nói: "Hoa ca, bảy ngày nữa chúng ta về Thanh huyện nhé. Trong thôn phơi hồng cũng phải sắp xếp để Liễu Chu Chính mang một ít tới trước, còn phải tìm người lên núi đào khoai sọ, hầm dự trữ dưới đất cũng cần chuẩn bị sẵn nguyên liệu. Chúng ta sắp xếp xong xuôi rồi ở nhà chuyên tâm đọc sách, kỳ thi mùa xuân sang năm còn chưa đầy nửa năm nữa thôi."
Dương Hoa cúi đầu tựa cằm lên thái dương cậu, thân mật cọ cọ, nhắm mắt nói khẽ: "Khi về ta sẽ làm ngay. Phương Tử Minh đã sớm ở nhà bế quan đọc sách, chúng ta không thể chậm trễ. Về nhà rồi, đệ cũng đừng nhận nhiều đơn điểm tâm quá, mấy hôm nay vất vả quá rồi, nên nghỉ ngơi nhiều hơn."
Hơi thở nóng ấm phả lên mặt, Vu Kiều thấy nhột, không nhịn được khẽ rụt vào ngực hắn, kéo bàn tay to của Dương Hoa lên eo mình, tìm tư thế thoải mái rồi khẽ gật đầu: "Ta ở nhà cũng chẳng mệt, giờ huynh muốn chuyên tâm đọc sách, ta dĩ nhiên phải bầu bạn với huynh nhiều hơn."
"Dạo này đệ gầy đi nhiều lắm." Dương Hoa nói chắc như đinh đóng cột, bàn tay vỗ nhẹ lưng cậu, "Mặt gầy, eo cũng nhỏ hơn. Ta bây giờ là cử nhân, nhà lại chẳng thiếu bạc, chờ về nhà, ngày nào ta cũng mua đồ bổ cho đệ, phải bồi dưỡng cho tốt."
Vu Kiều tựa trong lòng ngực hắn, cười khẽ một tiếng, "ừ" một tiếng đáp lại.
Cửa hàng khai trương được một thời gian, Kiều mẫu cũng đã quen tay với mấy việc này, lại thuê thêm một tiểu nhị lanh lợi. Mỗi ngày trước cửa đều có hàng dài khách chờ mua, Vu Kiều thấy vậy mới yên tâm, chỉ dặn rằng nếu việc quá nhiều thì lại thuê thêm hai tiểu nhị nữa, đừng việc gì cũng tự tay làm, mệt quá thì không đáng.
Lúc này, việc buôn bán điểm tâm đã vào quỹ đạo. Vu Chính ở phủ thành cũng đã tìm được việc. Ngày đó khi đến quán thú y, đúng lúc có ngựa của một vị tướng quân trong trạm nghỉ bị bệnh, các thú y ở đó đều bó tay, Vu Chính dùng phương thuốc dân gian mình từng nghiên cứu khi ở thôn để chữa khỏi. Mọi người đều khâm phục chàng thanh niên này nên lập tức giữ hắn lại.
Sau đó, người phụ trách còn bí mật tìm đến khích lệ hắn cố gắng làm việc, tiết lộ rằng năm ngoái nơi này từng có một thú y được đề cử vào kinh chữa gia súc, sau đó được triều đình trọng dụng, lĩnh bổng lộc, ai nấy đều gọi là "thú y tiến sĩ".
Vu Chính thì không tính xa như vậy, trước mắt có việc ổn định là được, còn tương lai để sau hẵng nói, song vẫn cảm tạ thiện ý của lão bản.
Cả nhà dần quen với cuộc sống ở phủ thành, Dương Hoa và Vu Kiều cũng định quay về Thanh huyện.
Kỳ thi mùa xuân thường tổ chức vào tháng ba sang năm, còn khoảng nửa năm nữa. Nội dung thi hội giống thi hương, nhưng càng chú trọng năng lực viết sách luận, giải thích thời sự. Người nào viết tốt, đôi khi còn được triệu kiến vào cung diện thánh.
Phần viết luận vốn là sở trường của Dương Hoa, còn việc hiểu biết, nắm bắt sự việc thì ngoài học từ sách, cũng cần giao lưu, trò chuyện để mở mang. Qua lời các đồng học, hắn cũng học được không ít điều.
Khang Trí ở kinh thành cũng thường gửi thư kể chuyện trong kinh cho hắn, để hắn sớm nắm được tình hình, không đến mức sau này lúng túng.
Dương Hoa ở nhà chăm chỉ đọc sách, Vu Kiều thì hoặc cùng hắn đọc và luyện chữ, hoặc lúc rảnh lại làm vài hộp điểm tâm. Khi thời tiết đẹp, đôi khi hai người cùng dạo chơi ngoài thành, ngày tháng trôi qua yên bình mà vui vẻ.
Gần đến mùa đông, các nhà trong trấn đều chuẩn bị củi lửa để chống rét. Dương Hoa và Vu Kiều về thôn, kiểm tra lại hầm chứa lương thực trong nhà, rồi mua thêm nhiều củi lửa, tiện thể giúp nhà Ninh ca nhi bên cạnh chất củi luôn.
Khi hai người về đến nhà thì trời đã tối, thấy ở đầu ngõ có một chiếc xe ngựa hoa lệ. Vu Kiều thoáng nhìn rồi không để tâm, Ninh ca nhi là đại phu, thường có nhà phú quý mời đến khám bệnh riêng, nên xe ngựa đến cửa nhà y chẳng có gì lạ.
Củi lửa đã chở về, xe thuê dùng được hai ngày, tạm thời không gấp. Hai người trước hết kéo củi vào sân, dọn dẹp đơn giản rồi vào bếp nấu cơm.
Nhưng không ngờ người bên nhà Ninh ca nhi đón tiếp không phải bệnh nhân, mà là người từ kinh thành tới.
Quan An Bình đang ôm con trong ngực, che kín không cho ai thấy mặt. Y trầm mặc không nói, còn người đối diện thì nhìn không chớp mắt, mày nhíu chặt, trong ánh mắt mang theo cảm giác áp lực và kiềm nén.
Một lúc sau, người kia mới mở miệng phá tan yên lặng, giọng trầm thấp: "Ngươi rời kinh 4 năm rồi, sống có tốt không?"
Ninh ca nhi rũ mắt, khẽ gật đầu.
Đối diện lại vang lên một tiếng nghi ngờ, giọng nặng nề: "Sinh con rồi, lại sống trong căn nhà tồi tàn thế này, một mình nuôi con... nhìn thế nào cũng chẳng giống như sống tốt."
Những lời này như kim châm thẳng vào tim Ninh ca nhi. Y nhắm mắt, cố nén chua xót, khẽ nói: "Ta sống thế nào không liên quan đến ngươi, xin ngươi rời khỏi nhà ta đi."
Người trước mặt rõ ràng giọng run, vai cũng run, nhưng vẫn nói ra những lời dứt khoát như thế. Đường Tự không khỏi thở dài, bước lên hai bước rồi quỳ xuống trước mặt y.
Hành động ấy làm Ninh ca nhi hoảng sợ, ngẩng lên liền chạm ngay ánh mắt đen sâu thẳm của Đường Tự — trong đó là nỗi hối hận và bi thương không thể tan biến.
Quan An Bình không dám nhìn lâu, vội quay đi, hỏi hắn làm vậy là có ý gì.
Đường Tự để tay trên đùi, từng chữ một nói: "Bốn năm trước ta đã nghĩ kỹ rồi — là ngươi cứu ta. Đứa nhỏ này cũng là con ta. Sau khi nhà ngươi gặp biến cố, mấy năm nay ta vẫn tìm ngươi. May mà chưa muộn, giờ ta muốn đưa ngươi và con về kinh, để ta chăm sóc hai người."
Ninh ca nhi nghe hiểu, hắn muốn dùng cách này để bù đắp. Đường Tự làm quan ở Hình Bộ, từ nhỏ đã trọng chính nghĩa, giờ thấy mình sai, nên muốn lấy hành động để bồi thường, cho nên muốn đón bọn họ về kinh.
Hắn nghĩ vậy là đúng, nhưng đó lại không phải điều Quan An Bình mong muốn.
Y trầm ngâm, rồi kiên định lắc đầu, nói khẽ: "Trước kia ta từng thích ngươi, nhưng chuyện đã qua. Chúng ta vốn không xứng đôi. Đứa nhỏ tuy là ngoài ý muốn, nhưng giờ là người thân duy nhất của ta. Ta có thể nuôi dưỡng nó, yêu thương nó, để nó lớn lên khỏe mạnh. Ngươi không cần lo cho cha con ta, cũng đừng day dứt nữa. Chuyện năm đó là sai lầm, nhưng giờ chúng ta đều đã đi đúng đường. Nếu ngươi muốn xin lỗi, ta nhận. Giờ ngươi nên về đi, trời cũng muộn rồi, ta và con cần nghỉ ngơi."
Ninh ca nhi nói nhiều như thế, Đường Tự càng nghe mày càng nhíu chặt. Hắn ngắm nhìn kỹ gương mặt mình thương nhớ bao năm, vẫn đẹp như trước, nhưng tính tình đã khác hẳn.
Xưa kia chỉ cần thấy hắn là sẽ cười, nay ngay cả nhìn hắn cũng chẳng muốn.
Hối hận dâng lên nghẹn ngào trong lòng, hắn hiểu rõ vì sao Quan An Bình lại cự tuyệt — hắn đã từng làm tổn thương người này quá nhiều. Vì thế, Đường Tự chỉ có thể giải thích mục đích chuyến đi lần này: "Ta đến đây là để rước phu lang của ta về nhà, cả con trai ta nữa. Một nhà chúng ta sẽ cùng nhau về kinh. Nếu không được thì ta cũng không đi."
Ninh ca nhi nghe vậy thì tròn mắt kinh ngạc. Mấy năm không gặp, người đàn ông lạnh lùng nghiêm túc năm nào, sao giờ lại dày mặt đến như vậy!

