Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Chương 6




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 6 miễn phí!

Tôi quay đầu nhìn ông ta.

Ba con quỷ đói sau lưng ông ta đang cười.

Chúng cười đến mức miệng nứt tận mang tai.

Tôi nói: “Ông cố chưa chết.”

Tần Nhược Dao cắn môi: “Bác sĩ đã nói không còn mạch rồi!”

Tôi nhìn lên tầng.

“Không phải không còn mạch. Là hồn bị kéo ra một nửa.”

Cả hành lang im phăng phắc.

Người phụ nữ trung niên sợ đến mức lùi lại.

Ông nội tôi, cũng chính là ông lão tóc bạc kia, nhìn tôi thật sâu: “Con thật sự cứu được?”

Tôi gật đầu.

“Nhưng phải nhanh. Chậm nữa, dây mệnh đứt là không kéo về được.”

Ba tôi lập tức bế tôi lên.

Tôi ngẩn người.

Đây là lần đầu tiên có người ngoài sư phụ bế tôi.

Tay ông rất chắc, nhưng hơi run.

Ông thấp giọng nói: “Cứu ông cố. Cần gì, ba cho con.”

Tôi ôm cổ ông.

Trên người ông có mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt, nhưng dưới lớp mùi ấy là hơi lạnh của người nhiều năm đau lòng.

Tôi nhỏ giọng nói: “Con cần một bát nước sạch, một cây nến trắng, một sợi tóc của ông cố, còn có…”

Tôi quay đầu nhìn quản sự Trần.

“Còn cần chú ấy đừng chạy.”

Quản sự Trần biến sắc.

“Con bé này nói linh tinh cái gì? Tôi chạy làm gì?”

Tôi chỉ vào chân ông ta.

“Vì con quỷ trên đầu chú đang bảo chú chạy nhanh lên.”

Mặt quản sự Trần trắng bệch.

Ba tôi nhìn ông ta, ánh mắt lạnh xuống: “Giữ ông ta lại.”

Hai vệ sĩ lập tức bước tới, giữ chặt quản sự Trần.

Quản sự Trần giãy giụa: “Gia chủ! Tôi làm việc ở Tần gia hơn hai mươi năm, ông tin một con bé lai lịch không rõ mà nghi ngờ tôi sao?”

Ba tôi không đáp.

Ông bế tôi đi thẳng lên tầng.

Phòng ông cố nằm ở cuối hành lang. Cửa vừa mở, khí lạnh phả vào mặt.

Không phải lạnh của điều hòa.

Là âm khí.

Trong phòng có rất nhiều người. Bác sĩ mặc áo blouse trắng đứng bên giường, sắc mặt nặng nề. Trên giường là một cụ ông tóc bạc trắng, gương mặt gầy gò, môi đã tím tái. Trên máy móc bên cạnh, đường tim gần như kéo thành một đường thẳng.

Mẹ tôi vừa nhìn đã bật khóc.

Bà nội đỡ lấy bà.

Tôi vỗ vai ba: “Thả con xuống ạ.”

Ba đặt tôi xuống đất.

Tôi đi tới bên giường.

Càng gần ông cố, tôi càng thấy rõ một sợi dây đen quấn quanh cổ tay ông. Sợi dây ấy kéo dài ra ngoài cửa sổ, đầu kia biến mất trong bóng đêm.

Không chỉ vậy, trên ngực ông cố còn đè một cái bóng.

Cái bóng giống người nhưng không có mặt, đang cúi đầu hút từng ngụm sinh khí cuối cùng của ông.

Tôi nhíu mày.

Hồ ly trắng trên vai tôi rít nhẹ.

Bạch hổ nhỏ đứng dưới chân giường, móng vuốt cào xuống sàn.

Bác sĩ thấy tôi tới gần, lập tức nhíu mày: “Ai cho trẻ con vào đây? Bệnh nhân đã…”

Tôi quay đầu nhìn ông ta.

“Chú đừng nói chuyện. Hơi thở của chú làm cái bóng kia vui.”

Bác sĩ sửng sốt.

Ba tôi lạnh giọng: “Làm theo lời con bé. Mang nước sạch, nến trắng tới.”

Không ai dám chậm trễ.

Rất nhanh, nước và nến được đưa tới.

Tôi đứng trên ghế, lấy sợi tóc của ông cố, quấn vào một lá phù. Sau đó tôi đặt phù vào bát nước, thổi nhẹ một hơi.

Nước trong bát lập tức xoay tròn.

Tất cả người trong phòng đều nín thở.

Tôi đốt nến trắng.

Ngọn lửa vừa cháy lên đã chuyển sang màu xanh.

Bà nội run giọng: “Sao… sao lửa lại…”

Tôi nói: “Có người đang kéo hồn ông cố. Đừng sợ. Con kéo lại.”

Tần Nhược Dao đứng ngoài cửa, sắc mặt khó coi. Cô ta bỗng nói: “Mấy trò lừa đảo này mà mọi người cũng tin? Nếu lão thái gia xảy ra chuyện, ai chịu trách nhiệm?”

Tôi không quay đầu.

“Chị ồn quá.”

Tần Nhược Dao nghẹn lại.

Tôi lấy chuông đồng nhỏ trong túi ra.

Sư phụ nói, chuông này không gọi quỷ.

Nó gọi đường về.

Tôi lắc chuông một tiếng.

Leng keng.

Cái bóng trên ngực ông cố bỗng ngẩng đầu.

Trong phòng không ai nhìn thấy nó, nhưng mọi người đều cảm thấy nhiệt độ hạ xuống.

Tôi lắc tiếng thứ hai.

Leng keng.

Sợi dây đen trên cổ tay ông cố bắt đầu rung dữ dội.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng gió rít.

Tôi lắc tiếng thứ ba.

Leng keng.

Cái bóng không mặt đột nhiên há miệng, nhào về phía tôi.

Mẹ tôi hét lên: “Noãn Noãn!”

Ba tôi lập tức muốn kéo tôi lại.

Nhưng bạch hổ nhanh hơn.

Nó nhảy lên giường, thân hình nhỏ bé bỗng phóng lớn trong chớp mắt. Một tiếng hổ gầm vang lên, toàn bộ cửa kính trong phòng đồng loạt nứt toác.

Bạch hổ cắn chặt cái bóng không mặt, kéo mạnh xuống đất.

Người trong phòng không thấy bóng, chỉ thấy bạch hổ khổng lồ đột nhiên xuất hiện, sợ đến mức mặt mũi trắng bệch.

Tôi không có thời gian giải thích.

Tôi dùng kéo cắt đứt lá phù quấn tóc, quát khẽ: “Hồn về!”

Ngọn nến trắng phụt tắt.

Ông cố trên giường bỗng hít sâu một hơi.

Máy móc bên cạnh phát ra tiếng bíp dồn dập.

Đường tim nhảy lên.

Bác sĩ trợn tròn mắt.

“Có nhịp tim rồi! Không thể nào… rõ ràng vừa rồi…”

Tôi ngồi phịch xuống ghế.

Hơi mệt.

Hồ ly trắng vội dùng đuôi lau mồ hôi cho tôi.

Ông cố chậm rãi mở mắt.

Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn lên trần nhà, sau đó chậm rãi nghiêng đầu về phía tôi.

Ông nhìn tôi rất lâu.

Bỗng nhiên, nước mắt chảy xuống từ khóe mắt già nua.

“Noãn… Noãn?”

Mẹ tôi òa khóc.

Ba tôi đứng bên cạnh giường, hốc mắt đỏ lên.

Ông nội và bà nội cũng không kìm được nước mắt.

Tôi bò xuống ghế, đi tới bên giường, nắm lấy ngón tay ông cố.

Tay ông rất lạnh.

Tôi thổi một hơi vào tay ông.

“Ông cố, con về rồi.”

Ông cố run rẩy siết tay tôi.

Nhưng ngay lúc mọi người còn đang vui mừng, quản sự Trần dưới tầng bỗng phát ra một tiếng hét thảm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.