Tôi quay đầu nhìn ra cửa.
Ba con quỷ đói sau lưng ông ta đã không còn bám nữa.
Chúng đang kéo thứ gì đó từ trong bụng ông ta ra.
Tôi nhíu mày.
Không ổn.
Có người muốn diệt khẩu.
—
## 5
Khi chúng tôi chạy xuống tầng, quản sự Trần đã ngã giữa phòng khách.
Hai vệ sĩ giữ ông ta đều sợ đến mức lùi xa mấy bước.
Không trách họ.
Lúc nãy quản sự Trần còn giãy giụa mắng chửi, bây giờ ông ta nằm trên nền đá lạnh, cả người co giật, hai mắt trợn trắng, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Không phải tôi… không phải tôi… đừng tìm tôi…”
Không ai chạm vào ông ta.
Nhưng trên cổ ông ta xuất hiện từng dấu tay màu đen.
Giống như có người vô hình đang bóp cổ.
Tần Nhược Dao đứng cạnh người phụ nữ trung niên, sợ đến mức mặt trắng bệch, nhưng vẫn cố nói: “Có khi ông ta bị bệnh thôi. Gọi cấp cứu đi, đừng để con bé kia lại làm trò…”
Tôi quay đầu nhìn cô ta.
“Chị muốn ông ấy chết à?”
Tần Nhược Dao cứng người.
“Mày nói bậy gì đó?”
Tôi nhìn mắt cô ta.
“Chị sợ ông ấy nói ra chuyện năm đó.”
Không khí trong phòng khách lập tức thay đổi.
Ba tôi đứng sau lưng tôi, giọng lạnh đến mức không có chút nhiệt độ: “Chuyện năm đó?”
Tần Nhược Dao lùi lại nửa bước.
Người phụ nữ trung niên vội nói: “Hoài Châu, Nhược Dao còn nhỏ, con bé biết gì chứ? Bây giờ quan trọng là cứu người trước…”
Tôi ngắt lời bà ta: “Không cứu nhanh, ông ấy sẽ thật sự chết.”
Bà ta im bặt.
Tôi đi tới trước mặt quản sự Trần.
Ba con quỷ đói quấn quanh ông ta, nhưng lần này không phải chúng muốn hại ông ta. Chúng đang sợ hãi. Thứ thật sự bóp cổ quản sự Trần là một luồng khí đen từ sau gáy ông ta chui ra.
Khí đen ấy có mùi rất quen.
Giống mùi tôi ngửi thấy trên tượng sư tử đá ngoài cổng.
Giống mùi đám mây đen trên nóc Tần gia.
Tôi lấy một tấm phù trấn hồn dán lên trán quản sự Trần.
Ông ta hét lên.
Tiếng hét không giống tiếng người, mà giống tiếng con thú bị lột da.
Mẹ tôi muốn bước tới, nhưng ba tôi ngăn lại.
“Noãn Noãn có nguy hiểm không?”
Ông hỏi câu này rất nhỏ.
Nhưng tôi nghe thấy.
Tôi quay đầu cười với ông: “Không sao ạ, con rất giỏi.”
Ba tôi nhìn tôi, môi mím chặt.
Tôi biết ông vẫn lo.
Nhưng bây giờ không có thời gian dỗ ba.
Tôi rút chuông đồng ra, lắc một tiếng bên tai quản sự Trần.
Leng keng.
Khí đen sau gáy ông ta chui ra một nửa.
Tôi lập tức lấy chỉ đỏ trong túi quấn quanh cổ tay ông ta, cột nút khóa mệnh. Sau đó chấm chu sa lên giữa mày ông ta.
“Người sống nói lời sống.”
“Người chết tránh đường chết.”
“Hồn chưa tán, miệng chưa câm.”
Tôi vỗ mạnh lên ngực ông ta.
Quản sự Trần phun ra một ngụm khí đen.
Người xung quanh sợ hãi lùi lại.
Khí đen rơi xuống đất, vặn vẹo như con rắn nhỏ. Bạch hổ giẫm một chân lên, nó lập tức tan thành khói.
Quản sự Trần đột nhiên tỉnh lại.
Ông ta mở mắt nhìn tôi, sợ đến mức bò lùi về sau.
“Đừng… đừng tới đây…”
Tôi ngồi xổm trước mặt ông ta.
“Chú không muốn chết thì nói thật.”
Quản sự Trần run như cầy sấy.
Tôi chỉ ba con quỷ đói sau lưng ông ta.
“Bọn họ đang chờ chú trả nợ. Nhưng nếu chú còn giấu chuyện của con, thứ bóp cổ chú vừa rồi sẽ kéo chú đi trước. Chú muốn bị quỷ đòi nợ hay bị thứ kia ăn sạch?”
Quản sự Trần khóc.
Một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, khóc đến nước mũi nước mắt đầy mặt.
“Không phải tôi muốn hại tiểu thư… không phải tôi… tôi chỉ nhận tiền làm việc thôi…”
Cả phòng khách im phăng phắc.
Mẹ tôi run lên.
Ba tôi chậm rãi siết tay.
Ông nội trầm giọng hỏi: “Nói rõ.”
Quản sự Trần quỳ trên đất, không dám ngẩng đầu.
“Năm đó… năm đó sau khi phu nhân sinh tiểu thư nhỏ, nhị lão gia tìm tôi. Ông ấy nói đứa bé này không nên sống, nếu nó sống thì nhánh chính sẽ áp nhánh phụ thêm trăm năm. Tôi chỉ phụ trách mở cửa sau bệnh viện, để người của ông ấy đưa đứa bé đi. Tôi không biết bọn họ muốn ném vào núi cho hổ ăn… tôi thật sự không biết…”
Mẹ tôi lảo đảo.
Ba tôi đỡ lấy bà, nhưng sắc mặt ông đã đáng sợ đến cực điểm.
“Nhị lão gia?”
Ông nội nhắm mắt lại.
Nhị lão gia là em họ của ông nội, Tần Minh Đức.
Người nhiều năm qua vẫn thường xuyên ra vào nhà chính, miệng lúc nào cũng nói thương tiếc Noãn Noãn mất tích, thậm chí mỗi năm đến ngày giỗ giả của tôi còn tự tay thắp hương.
Tôi nhìn sắc mặt mọi người, chậm rãi hiểu ra.
Người hại tôi không phải người ngoài.
Là người trong nhà.
Thảo nào sư phụ nói nợ mạng.
Quản sự Trần vừa khóc vừa tiếp tục: “Sau đó nhị lão gia dặn tôi theo dõi nhà chính. Nếu có ngày nào xuất hiện đứa trẻ mang ngọc bội trở về, phải lập tức báo cho ông ấy. Tôi thật sự chỉ nhận tiền… Gia chủ, tha cho tôi đi! Tôi làm việc ở Tần gia hơn hai mươi năm, không có công lao cũng có khổ lao…”
Ba tôi cười lạnh.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy ba cười.
Nhưng nụ cười ấy khiến người ta lạnh sống lưng.
“Khổ lao?”
Ông bước tới, cúi người nhìn quản sự Trần.
“Con gái tôi bị ném vào Hắc Hổ Sơn, sống chết không rõ bốn năm rưỡi. Mẹ nó vì mất con mà bệnh nặng ba năm. Ông cố vì chuyện này suýt không qua khỏi. Còn ông nói với tôi khổ lao?”
Quản sự Trần run rẩy: “Gia chủ…”
Ba tôi đứng thẳng dậy.
“Giao cho cảnh sát. Tất cả tài liệu, camera, tài khoản ngân hàng của ông ta, đào sạch cho tôi. Còn Tần Minh Đức…”
Ông quay đầu nhìn ông nội.
Ông nội chống gậy, khuôn mặt già nua phủ đầy sát khí.

