Tôi không biết khán giả viết gì, nhưng anh ba đọc vài câu cho tôi nghe.
“Ảnh đế dẫn em gái tới thật kìa.”
“Tiểu Noãn Noãn đáng yêu quá.”
“Vừa rồi con bé nói sau lưng Tô Mạn có người? Ha ha ha, chương trình bắt đầu tạo không khí rồi.”
“Có phải kịch bản không? Nhưng đứa bé diễn tự nhiên ghê.”
Tôi nghe xong liền lắc đầu.
Không phải kịch bản.
Nếu là kịch bản, chắc tổ chương trình đã viết hay hơn.
5
Biệt thự cổ nằm cách điểm tập trung khoảng mười phút đi bộ.
Đường vào là một lối nhỏ xuyên qua rừng. Hai bên cây cối mọc rất dày, dù lúc này mới hơn bốn giờ chiều, ánh sáng trong rừng đã tối hơn bên ngoài rất nhiều.
Tôi được anh hai bế đi.
Hồ ly trắng nằm trong túi nhỏ trước ngực tôi, chỉ thò nửa cái đầu ra. Bạch hổ đã biến thành mèo trắng, đi bên chân anh hai, dáng vẻ lười biếng như thật sự chỉ là thú cưng.
Tô Mạn đi phía trước, thỉnh thoảng quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt chị ta không thích tôi.
Nhưng lại sợ tôi nói thêm gì đó trước livestream.
Kỷ Thần cười hỏi tôi: “Noãn Noãn, em thật sự nhìn thấy người sau lưng Tô Mạn tỷ tỷ sao?”
Anh hỏi bằng giọng đùa, rõ ràng muốn tạo hiệu quả chương trình.
Tôi gật đầu.
“Thấy ạ.”
Kỷ Thần hơi ngẩn ra, sau đó cười tiếp: “Vậy người đó trông thế nào?”
Tôi nhìn cái bóng đang đi sau lưng Tô Mạn.
“Nó không có đầu.”
Cả đoàn im lặng.
Phòng livestream lập tức bùng nổ.
Anh ba đi phía sau, cầm máy tính bảng nhìn bình luận, khóe miệng hơi giật.
Phương Dục cố gắng cứu không khí: “Tiểu Noãn Noãn đúng là rất hợp với chương trình của chúng ta. Câu nào cũng khiến chú nổi da gà.”
Tô Mạn quay đầu, sắc mặt khó coi: “Trẻ con đừng nói mấy chuyện không may. Chị không thích.”
Tôi nghiêng đầu nhìn chị ta.
“Nhưng nó thích chị.”
Tô Mạn nghẹn lại.
Anh hai cúi đầu, nhỏ giọng nói bên tai tôi: “Em gái, em thật sự không thể nói nhẹ hơn một chút sao?”
Tôi suy nghĩ rồi đáp: “Vậy con nói nhỏ thôi.”
Anh hai thở dài.
“Không phải nhỏ hay to. Là đôi khi người xấu không thích nghe thật.”
Tôi hiểu ra.
“Vậy chị ấy là người xấu ạ?”
Anh hai: “…”
Anh ba phía sau ho khan một tiếng, suýt cười thành tiếng.
Dù tôi đã nói nhỏ, micro của anh hai vẫn thu được một chút. Bình luận trong phòng livestream càng chạy nhanh hơn.
“Ha ha ha ha, ảnh đế bị em gái hỏi câm luôn.”
“Con bé này dễ thương thật, nhưng nói chuyện hơi đáng sợ.”
“Tô Mạn mặt đen rồi kìa.”
“Sao tôi thấy không giống kịch bản lắm? Vừa rồi Tô Mạn thật sự khó chịu.”
Lối nhỏ cuối cùng cũng dẫn tới biệt thự.
Khi tôi nhìn thấy nó ngoài đời, cảm giác còn tệ hơn trong ảnh.
Biệt thự ba tầng đứng giữa rừng, tường ngoài phủ đầy dây leo khô. Cửa chính là hai cánh gỗ đen rất lớn, trên cửa có hoa văn hoa hồng, nhưng những bông hoa ấy đều bị dao rạch nát. Cửa sổ tầng hai vỡ một nửa. Từ khe cửa sổ tối om, tôi nhìn thấy có vài khuôn mặt trắng bệch đang áp vào kính nhìn chúng tôi.
Không phải một con quỷ.
Là rất nhiều.
Anh hai cảm thấy tôi ôm cổ anh chặt hơn, lập tức hỏi: “Sao vậy?”
Tôi nhìn biệt thự, nhỏ giọng: “Anh hai, nhà này đông người quá.”
Anh hai cứng người.
“Đông người sống hay đông người chết?”
Tôi không muốn dọa anh.
Nhưng sư phụ nói không được nói dối người nhà.
Tôi thành thật đáp: “Người chết.”
Anh hai hít sâu một hơi, sau đó cười với máy quay bằng vẻ mặt chuyên nghiệp đến mức làm tôi kính nể.
Đạo diễn Lưu đứng trước cửa chính, cầm loa nhỏ giới thiệu lịch trình. “Hôm nay các khách mời sẽ chia nhóm thăm dò biệt thự trước khi trời tối. Buổi tối chúng ta sẽ tiến hành nhiệm vụ chính, tìm ra căn phòng có lời đồn ma ám mạnh nhất. Tất nhiên, chương trình của chúng ta vẫn theo tiêu chí khoa học, lý trí, phá bỏ mê tín.”
Ông ta vừa nói xong, cửa chính sau lưng bỗng tự mở ra.
Két.
Âm thanh kéo dài, chói tai như móng tay cào qua xương.
Mọi người đều im lặng.
Đạo diễn Lưu cũng khựng lại, nhưng rất nhanh cười nói: “Hiệu ứng gió thôi. Biệt thự lâu năm, cửa hỏng là chuyện bình thường.”
Tôi nhìn cửa chính.
Bên trong cửa, chú quỷ không đầu đã tới Tần gia tối qua đang đứng đó.
Ông ta vẫn không có đầu.
Nhưng lần này hai tay ông ta ôm một thứ.
Một cái hộp gỗ dài.
Hộp gỗ bị khóa bằng xích đen.
Ông ta chậm rãi quỳ xuống trước cửa.
Tôi nghe thấy giọng ông ta.
Không phải từ miệng.
Mà từ âm khí truyền tới.
“Cứu tôi.”
“Cứu cả nhà họ Lục.”
6
Bước vào biệt thự, nhiệt độ lập tức hạ xuống.
Bên ngoài còn là cuối thu se lạnh, nhưng trong nhà giống như hầm băng. Tường phủ đầy bụi, đèn chùm trên trần rơi mất một nửa pha lê, nền gạch loang lổ vết đen không rõ là nước thấm hay thứ gì khác.

