Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 2: Ảnh Đế Gặp Quỷ

Chương 5




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 5 miễn phí!

Đạo diễn Lưu tỏ ra rất hưng phấn.

Camera lia một vòng quanh đại sảnh, anh ta còn cố ý hạ giọng: “Các vị khán giả, đây chính là biệt thự Lục gia nổi tiếng ở ngoại ô Bắc Thành. Nghe nói nơi này từng xảy ra một vụ án bí ẩn, nhưng hôm nay chúng ta sẽ dùng góc nhìn khoa học để tìm hiểu sự thật.”

Tôi ngẩng đầu nhìn cầu thang xoắn ở giữa đại sảnh.

Trên tay vịn cầu thang có một đứa trẻ đang bò.

Nó mặc áo ngủ màu vàng nhạt, tóc ướt dính vào mặt, tay chân gầy đến mức chỉ còn da bọc xương. Nó bò rất chậm, vừa bò vừa nhìn chúng tôi, miệng há ra như muốn nói gì đó.

Tôi nhìn nó.

Nó cũng nhìn tôi.

Sau đó nó giơ một ngón tay lên, đặt trước miệng.

Suỵt.

Tôi không nói gì.

Anh hai phát hiện tôi nhìn lên cầu thang, lập tức hỏi nhỏ: “Trên đó có gì?”

Tôi đáp rất khẽ: “Có em bé.”

Anh hai lập tức không hỏi nữa.

Tổ chương trình bắt đầu chia nhóm.

Anh hai, tôi và Tô Mạn được chia cùng nhóm, phụ trách kiểm tra tầng hai. Kỷ Thần và Phương Dục đi tầng một. Nghiêm Húc đi cùng đạo diễn Lưu kiểm tra khu vực nhà kho phía sau.

Anh hai nghe đến việc phải đi cùng Tô Mạn thì sắc mặt hơi nhạt. Anh không phải người thích gây thù với đồng nghiệp, nhưng từ lúc tôi nói sau lưng Tô Mạn có quỷ, anh đã tự giác tránh xa chị ta.

Tô Mạn lại chủ động cười: “Tinh Dã, xem ra chúng ta có duyên nhỉ. Noãn Noãn, lát nữa đi với chị nha, chị bảo vệ em.”

Tôi nhìn cái bóng không đầu sau lưng chị ta.

Nó đang cúi sát tai chị ta.

Móng tay dài gần như chạm vào cổ chị.

Tôi lắc đầu.

“Không cần ạ. Chị tự bảo vệ mình trước đi.”

Nụ cười của Tô Mạn đông cứng lần nữa.

Anh hai ho nhẹ một tiếng: “Trẻ con nói chuyện thẳng, cô đừng để bụng.”

Lần này Tô Mạn không cười nổi.

Chúng tôi đi lên tầng hai.

Bậc thang gỗ lâu năm phát ra tiếng kẽo kẹt dưới chân. Tôi được anh hai bế trong lòng, nhưng vẫn cảm thấy có thứ gì đó lạnh lẽo lướt qua cổ chân mình. Tôi cúi đầu, nhìn thấy dưới khe cầu thang có mấy bàn tay trắng bệch đang thò ra, nhưng vì cổ tay bị đóng đinh xuống gỗ nên không vươn xa được.

Tôi lấy một ít tro phù rắc xuống.

Mấy bàn tay lập tức rụt lại.

Anh hai cảm giác được tôi động đậy, cúi đầu hỏi: “Làm gì vậy?”

“Rắc thuốc đuổi muỗi.”

Anh hai im lặng hai giây.

“Muỗi ở đây chắc to lắm.”

Tôi gật đầu.

“Rất to. Còn thích kéo chân người.”

Anh hai lập tức ôm tôi chặt hơn.

Tầng hai có một hành lang dài. Hai bên là những căn phòng đóng kín. Tổ chương trình đã đặt camera cố định trước đó, đèn đỏ trên camera nhấp nháy trong bóng tối, khiến hành lang càng giống trong phim kinh dị.

Tô Mạn cố ý đi trước máy quay, vừa đi vừa nói: “Thật ra tôi không sợ mấy nơi này. Khi còn nhỏ tôi từng sống trong nhà cũ của bà ngoại, ban đêm cũng hay nghe tiếng động lạ.”

Cái bóng sau lưng chị ta bỗng ngẩng lên.

Tôi nghe thấy một tiếng cười khàn khàn.

“Không sợ sao?”

Tô Mạn đột nhiên khựng lại.

Anh hai hỏi: “Sao vậy?”

Tô Mạn miễn cưỡng cười: “Không có gì. Hình như tôi nghe nhầm.”

Chúng tôi dừng trước căn phòng đầu tiên.

Trên cửa có một tấm bảng đồng đã rỉ sét, mơ hồ nhìn ra chữ “phòng tranh”.

Anh hai đưa tay đẩy cửa.

Cửa không mở.

Tổ chương trình qua bộ đàm nhắc: “Cánh cửa này có thể bị kẹt. Khách mời thử tìm chìa khóa gần đó xem.”

Tôi nhìn ổ khóa.

Bên trong không có khóa.

Có tóc.

Rất nhiều tóc đen quấn trong ổ khóa, từ khe cửa chui ra ngoài như vật sống.

Tôi đưa tay chạm vào túi vải, nhưng chưa kịp lấy phù, Tô Mạn đã bỗng bước lên.

“Để tôi thử.”

Chị ta vừa đặt tay lên tay nắm cửa, tóc đen trong ổ khóa lập tức quấn lấy cổ tay chị ta.

Tô Mạn hét lên.

Người quay phim phía sau giật mình lùi lại, camera rung dữ dội.

Anh hai lập tức kéo tôi lùi về sau.

Nhưng trong mắt người thường, họ chỉ thấy Tô Mạn bỗng hét lên và ôm cổ tay.

Anh hai hỏi: “Cô sao vậy?”

Tô Mạn mặt trắng bệch, nhìn cổ tay trống rỗng của mình. Trên da chị ta xuất hiện năm vệt đỏ, giống như bị móng tay người cào qua.

Tôi nhìn cái bóng không đầu sau lưng chị ta.

Nó cười.

Rất vui.

Tôi chậm rãi nói: “Chị ơi, chú ấy không thích chị nói dối.”

Tô Mạn quay phắt lại nhìn tôi.

“Em có ý gì?”

Tôi chỉ vào cửa phòng tranh.

“Trong phòng này có người chị từng quen.”

Sắc mặt Tô Mạn thay đổi rất rõ.

Bình luận trong phòng livestream lập tức nổ tung.

“Ủa sao mặt Tô Mạn trắng vậy?”

“Vết trên tay là thật hả? Hiệu ứng đạo cụ à?”

“Con bé vừa nói người Tô Mạn từng quen? Có drama?”

“Chương trình này bắt đầu đáng sợ rồi đó.”

Tổ chương trình có lẽ thấy hiệu quả quá tốt, không những không cắt cảnh, còn bảo camera quay cận mặt Tô Mạn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.