1.
Cả bàn sơn hào hải vị vẫn còn bốc hơi nghi ngút, nhưng không một ai động đũa.
Phụ thân đập mạnh xuống bàn một cái.
Tuy sắc mặt mẫu thân không vui, nhưng vẫn nhẹ nhàng nắm lấy tay ta để an ủi.
Tẩu tẩu của Chu Lệnh Nghi vội vàng lên tiếng hòa giải thay hắn: “Phu nhân, có lẽ đệ ấy chỉ quá lo lắng thôi. Hoặc là sợ học trò thật sự bị dọa đến mức xảy ra chuyện gì, lúc đó không biết phải ăn nói thế nào với gia đình người ta...”
Mẫu thân ta không ngẩng đầu lên, trực tiếp cắt ngang lời nàng ta: “Thân phận gì mà còn quan trọng hơn cả thê tử? Hôm nay là tiệc lại mặt, nó coi nữ nhi chúng ta là gì?”
Ánh mắt đau lòng của phụ thân dừng trên gương mặt ta: “Chiêu Chiêu, con nghĩ thế nào về chuyện này?”
Ta bình thản ngồi xuống, cầm đũa lên: “Ăn cơm thôi ạ.”
Ta cúi đầu lặng lẽ và cơm.
Bọn họ không biết rằng, đây đã chẳng phải lần đầu tiên Chu Lệnh Nghi bỏ mặc ta vì Liễu Tích Ngôn.
Lần trước, sức khỏe ta không được tốt muốn hắn cùng đến y quán khám bệnh.
Thế nhưng ngay lúc sắp ra cửa, hắn lại nói có việc gấp.
Ta nghĩ là chuyện của học đường, cảm thông cho hắn nên bảo chỉ cần nha hoàn đi cùng là được.
Không ngờ lại gặp họ ngay trong y quán, Chu Lệnh Nghi đang đỡ Liễu Tích Ngôn bị trẹo chân.
Nhìn thấy ta, hắn giải thích rằng nàng ta bị xe ngựa làm cho kinh hãi.
Bây giờ nghĩ lại mới thấy, lần đó cũng là do Liễu Tích Ngôn nói năng mập mờ khiến người khác tưởng rằng nàng ta bị thương rất nặng.
Kết quả chỉ là bị một chiếc xe l[ừ]a chở hàng quệt nhẹ vào người nhưng lần nào Chu Lệnh Nghi cũng tin nàng ta.
Phụ mẫu ta chẳng hề cho người Chu gia sắc mặt tốt, dù sao thì tiệc lại mặt còn chưa ăn xong, bọn họ đã bỏ đi hết.
Ta gắng gượng tiễn khách ra về, đến khi mọi người đi hết thì chút sức lực cuối cùng cũng như bị rút cạn.
Cơn buồn nôn dâng lên dữ dội, thân thể ta lảo đảo.
“Chiêu Chiêu!”
Mẫu thân vội ôm lấy vai ta.
Ta khẽ trấn an bà: “Con không sao, chỉ là hơi mệt thôi.”
Trở về khuê phòng, ta tự nhốt mình trong phòng.
Không lâu trước đó, Chu Lệnh Nghi sai người mang lời nhắn đến: “Tâm trạng nàng ấy không được ổn định, Nhất Mộng Vân Úy ta sẽ về muộn một chút. Nàng nghỉ ngơi trước đi, không cần đợi ta.”
Từng câu từng chữ đều không có lấy một chút áy náy.
Chẳng bao lâu sau, ta lại nhận được lời nhắn mà Liễu Tích Ngôn sai người mang tới.
Đó vẫn là Liễu Tích Ngôn năm ấy ta từng gặp khi theo Chu Lệnh Nghi đến học đường.
Khi đó nàng ta luôn miệng gọi ta là ‘sư mẫu’, thân thiết vô cùng, không ngờ giờ đây lại công khai khiêu khích như thế.
Ba năm quen biết, ta và Chu Lệnh Nghi quyết định kết thành phu thê.
Hắn say mê thi thư, còn ta lo liệu việc kinh doanh các cửa tiệm trong nhà.
Chúng ta nâng đỡ lẫn nhau, cũng ngưỡng mộ lẫn nhau.
Ta rất ít khi làm phiền hắn vì chuyện của mình.
Sau khi mang th[a]i, gần như lần nào đi y quán cũng là tự ta đi.
Nếu thực sự quá khó chịu, ta chỉ mời đại phu đến tận nhà.
Mọi việc trong nhà cũng đều do chính ta xử lý.
Ta từng cho rằng, càng hiểu chuyện, càng biết nhường nhịn tức là càng yêu hắn.
Bây giờ ta mới hiểu, chẳng qua ta chỉ là người bị hắn đặt ở vị trí cuối cùng trong lòng mà thôi.
2.
Bàn tay ta đặt lên bụng dưới đã hơi nhô lên, nơi đó đang âm ỉ đau.
Khi ấy, ta vẫn chưa muốn làm mẹ cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng để trở thành một người mẹ.
Chính Chu Lệnh Nghi đã tôn trọng quyết định của ta, một mình gánh chịu áp lực từ mẫu thân hắn.
Đến khi cảm thấy đã đến lúc sinh cho hắn một đứa con, ta mới ngượng ngùng mở lời rằng mình muốn có con.
Chu Lệnh Nghi khẽ v**t v* gò má còn ửng hồng sau cuộc h**n **, trong mắt hiện lên vẻ xúc động: “Chiêu Chiêu, nàng thật sự đã nghĩ kỹ rồi sao?”
Ta nâng cánh tay mềm nhũn vì mệt mỏi lên vòng qua cổ hắn, khẽ hôn lên má hắn một cái rồi gật đầu.
Hắn lập tức ôm chặt ta vào lồng ng[ự]c rộng lớn và ấm áp của mình, giọng nói trầm thấp, dịu dàng: “Được, Chiêu Chiêu... đa tạ nàng.”
Vậy mà giờ nghĩ lại...thật nực cười biết bao.
Hắn có thể vì một nữ nhân khác mà bỏ lại người thê tử đang mang th[a]i cùng cả gia đình hai bên đang quây quần đông đủ.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng bước chân, ta đi đến bên cửa, hé mở một khe nhỏ.
Trong sân, Chu Lệnh Nghi vừa xuống ngựa vừa tháo áo choàng vừa quay đầu dặn dò gia đinh điều gì đó.
Dưới ánh đèn lồng, gương mặt nghiêng của hắn hiện lên vẻ ôn hòa và chăm chú.
Gia đinh đó là người của ai, chẳng cần nói cũng biết.
Ta khép cửa sổ lại rồi đi vào thư phòng, trên bàn đặt vài tấm bái thiếp.
Tấm mới nhất là thư mời từ sơn trưởng của thư viện nơi Chu Lệnh Nghi đang giảng dạy, mời ta tham dự thi hội Trùng Dương.
Tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, cửa thư phòng bị đẩy mở.
Ngay khi giọng nói của hắn cất lên, ta đã cất lá thư mời kia đi.
Chu Lệnh Nghi nhìn ta với vẻ áy náy: “Vẫn chưa nghỉ sao? Chẳng phải ta đã bảo nàng không cần đợi rồi à? Thức khuya không tốt cho sức khỏe của nàng cũng ảnh hưởng đến đứa bé.”
Hắn bước đến phía sau, theo thói quen nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo ta.
“Chuyện hôm nay... ta xin lỗi. Nhưng trong tình huống đó, ta thật sự không thể mặc kệ được.”
Tay ta khựng lại.
Hắn tựa cằm vào hõm cổ ta: “Muộn thế này còn xem sổ sách sao? Hay dạo này nàng đừng đến cửa tiệm nữa, Nhất Mộng Vân Úy cứ ở nhà dưỡng sức đi.”
“Chiêu Chiêu của ta dù không phải vất vả như thế, phu quân cũng nuôi nổi nàng.”
“Làm việc quá sức, ta sợ đứa bé không chịu nổi.”
Ta bỗng ngẩn người.
Từ lúc quen biết cho đến khi thành thân, ngoại trừ ngày đến cầu thân, gần như ta rất ít khi nghe hắn nói những lời dịu dàng, gần như là lời hứa hẹn như vậy.
Ta ngẩng đầu, mỉm cười: “Hôm nay miệng chàng sao lại ngọt thế?”
Hắn cúi xuống định hôn ta, nhưng bị ta giả vờ ho nhẹ để tránh đi.
Chu Lệnh Nghi chỉ dịu dàng cười: “Ta chỉ nói sự thật thôi.”
Nói xong, hắn đi tắm rửa thay y phục.
Không lâu sau, thư đồng của hắn lén mang tới một mảnh giấy nhỏ.
Dưới ánh nến, ta nhìn rõ từng dòng chữ trên đó: “Dỗ xong chưa? Chiêu ta dạy huynh có phải rất hiệu nghiệm không?”
Thì ra là vậy, ta khẽ nhắm mắt lại rồi giả vờ như mình chưa từng nhìn thấy mảnh giấy ấy.
3.
Chẳng mấy chốc đã đến ngày thi hội Trùng Dương. Ta không nói với Chu Lệnh Nghi, một mình lặng lẽ đến dự.
Hôm ấy, thư viện đông kín người.
Giữa biển người như vậy, ta vẫn có thể nhận ra gương mặt nghiêng của Chu Lệnh Nghi ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Không ngờ Liễu Tích Ngôn lại còn có tài nghệ như thế.
Trong tiếng vỗ tay, nàng ta bước ra giữa đài, hoạt bát lên tiếng: “Thật xin lỗi mọi người, do ta sơ suất nên làm thất lạc bản phổ cầm. Không biết ta có vinh hạnh được mời sư phụ của mình, Chu Lệnh Nghi lên đài cùng hoàn thành khúc nhạc này không?”
Cả khán đài lặng đi trong chốc lát, rồi nhanh chóng vang lên những tiếng bàn tán khe khẽ.
Liễu Tích Ngôn đưa ánh mắt cầu khẩn về phía Chu Lệnh Nghi.
Hắn thoáng ngẩn người, ngẩng đầu nhìn lên đài.
Liễu Tích Ngôn đứng đó, đôi mắt ươn ướt nhìn hắn.
Bạn bè của Chu Lệnh Nghi là người đầu tiên lên tiếng trêu chọc: “Chu huynh, cơ hội khó có được như vậy, hay là chiều lòng người đẹp đi?”
Ngay cả học trò của hắn cũng cười ồ theo.
Chu Lệnh Nghi đứng dậy, bất đắc dĩ cười khẽ rồi bước về phía Liễu Tích Ngôn.
Khi đi ngang qua ta, bước chân hắn khựng lại đôi chút, ánh mắt lướt qua ta trong đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn bước tiếp trước ánh nhìn của mọi người.
Nàng ta gảy đàn, hắn thổi sáo hòa theo.
Ánh nắng đổ xuống, bóng dáng hai người giao nhau trên mặt đất giống hệt một đôi uyên ương khiến người khác phải ngưỡng mộ.
Đến đoạn: “Có mỹ nhân kia, gặp rồi chẳng thể quên.”
Liễu Tích Ngôn nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt dịu dàng mà thâm tình.
Ta ngồi trong góc tối, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên bụng dưới.
Trong lòng như bị kim châm, đau nhói từng đợt dày đặc.
Cho đến khi khúc nhạc kết thúc, ta cũng không còn thấy Chu Lệnh Nghi đâu nữa.
Trong buổi tiệc tối, ta cầm một chén trà nóng đứng dưới hành lang. Người bạn thân từ thuở nhỏ là Phương Ấu Vi đi đến bên cạnh: “Vừa rồi tiết mục trên đài đặc sắc như thế mà nàng không tức sao?”
Nàng ấy ghé sát tai ta, hạ giọng: “Ánh mắt cô nương kia nhìn Chu Lệnh Nghi nhà nàng, tuyệt đối không trong sạch đâu. Hai người mới thành thân được mấy ngày, nàng ta làm vậy là có ý gì chứ?”
Ta khẽ kéo khóe môi: “Thư viện của họ chắc cũng có truyền thống riêng...”
Phương Ấu Vi bật cười khinh khỉnh: “Hợp tấu thì ta từng thấy rồi, Nhất Mộng Vân Úy nhưng thầy trò cùng diễn khúc tương tư thì đúng là lần đầu tiên thấy đấy lại còn ‘có mỹ nhân kia, gặp rồi chẳng thể quên’ nữa chứ...”
Nàng ấy vừa bắt chước điệu nhạc vừa trợn trắng mắt.
Ta bị giọng điệu của nàng ấy chọc cho bật cười, đang định nói gì đó thì chợt thấy Chu Lệnh Nghi xuất hiện phía sau Phương Ấu Vi.
Ánh mắt hắn vừa khéo chạm đúng vào mắt ta.

