Tình Yêu Xếp Sau Thiên Hạ

Chương 2




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 2 miễn phí!

4.

Chu Lệnh Nghi sa sầm mặt, rõ ràng hắn đã nghe thấy những lời Phương Ấu Vi vừa nói.

“Chẳng qua ta chỉ giúp Tích Ngôn một chút thôi, các người cũng không cần vô cớ suy diễn về một cô nương nhỏ tuổi như vậy.”

Phương Ấu Vi trợn mắt, hoàn toàn không để tâm đến ý cảnh cáo trong giọng điệu của hắn.

“Chu Lệnh Nghi, ta thấy ngươi quên mất năm đó mình đã cầu cưới Chiêu Chiêu như thế nào rồi!

Không có Chiêu Chiêu, ngươi có được ngày hôm nay sao? Bây giờ lại vì một nữ nhân mà...”

Ta đưa tay kéo Phương Ấu Vi lại, không để nàng nói tiếp.

“Hôm nay là thi hội, đừng nhắc đến những chuyện này nữa.”

Nàng ấy trừng mắt nhìn ta, cuối cùng chỉ biết thở dài.

Sắc mặt Chu Lệnh Nghi dịu đi đôi chút, dường như rất hài lòng vì ta đã giúp hắn giải vây.

Hắn vòng tay ôm lấy vai ta, ngụ ý sâu xa: “Nàng đang mang th[a]i con của ta, đừng nghe những lời đồn đoán linh tinh ấy...”

Đúng lúc đó, từ phía bên kia đại sảnh bỗng vang lên một tràng cười đùa náo nhiệt.

Mọi người nhìn sang, đó là một nhóm học tử của thư viện.

Liễu Tích Ngôn đứng giữa đám đông, trong tay cầm một miếng bánh ngọt.

Một nam đồng môn chấm mật ong lên đầu ngón tay, đưa tay định bôi lên mặt nàng ta.

Nàng ta cười né tránh, liên tục cầu xin: “Xin huynh đấy, đừng trêu ta nữa mà...”

Nhưng người kia lại giữ lấy cổ tay nàng ta, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần.

Ta cảm nhận rất rõ hơi thở của Chu Lệnh Nghi chợt khựng lại, lồng ng[ự]c hắn phập phồng nhanh hơn.

Ngay sau đó, hắn sải bước lớn về phía hai người đang đùa giỡn.

Phương Ấu Vi huých nhẹ khuỷu tay vào ta, giọng đầy vẻ tức giận thay cho ta: “Chiêu Chiêu, Nhất Mộng Vân Úy hắn còn chạy đi anh hùng cứu mỹ nhân kìa, nàng không quản sao?”

Ta nhấp một ngụm trà nóng, chậm rãi mỉm cười: “Đó đâu phải anh hùng cứu mỹ nhân...”

Ta dừng lại một chút, trong ánh mắt vừa giận vừa bất lực của Phương Ấu Vi, ta khẽ đổi giọng: “Rõ ràng là đang ghen thôi.”

Cách đó không xa, Chu Lệnh Nghi đã giữ lấy cổ tay của nam học tử kia.

Mật ong vô tình rơi xuống vạt áo của Liễu Tích Ngôn, nàng ta khẽ kêu lên một tiếng, cúi đầu nhìn y phục.

Chu Lệnh Nghi lấy khăn tay từ trong tay áo ra, rất tự nhiên đưa cho nàng ta.

Liễu Tích Ngôn nhấc nhẹ vạt áo, ánh mắt bối rối, bộ dạng như không biết phải làm sao.

Hắn khựng lại một lát, sau đó...lại cúi người xuống, tự tay lau sạch vết mật ong trên áo cho nàng ta.

Ta đặt chén trà xuống, lặng lẽ nhìn cảnh ấy.

Phương Ấu Vi siết chặt tay ta: “Chiêu Chiêu...”

“Không sao.”

Ta nhẹ nhàng rút tay ra: “Ta đi tịnh phòng một lát.”

Ta mở gáo nước, chậm rãi rửa sạch vết trà vừa dính trên tay.

Đúng lúc ấy, cửa bị đẩy mở.

Liễu Tích Ngôn bước vào.

Nhìn thấy ta, nàng ta khựng chân một thoáng rồi bật cười: “Sư mẫu sao lại ở đây một mình vậy?”

“Vừa rồi Chu tiên sinh còn nhắc đến người đấy.”

Ta nhìn nàng ta qua tấm gương đồng hỏi: “Thật sao?”

Nàng ta mím môi cười: “Đúng vậy mà, Chu tiên sinh thật sự rất tốt. Vừa rồi y phục của ta bị bẩn, tiên sinh còn tự tay giúp ta lau sạch nữa.”

Nói đến đây, nàng ta còn cố ý dừng lại rồi cười đầy vẻ vô tội: “Sư mẫu đừng để bụng nhé. Chu tiên sinh chỉ nghĩ ta là học trò nên mới đặc biệt quan tâm, chăm sóc nhiều hơn một chút thôi.”

5.

Ta đặt gáo nước xuống, liếc nhìn cô nương đang đứng trước gương chỉnh lại trang dung.

“Liễu Tích Ngôn.”

“Hửm?”

“Năm nay ngươi mười bảy tuổi rồi nhỉ?”

Ta xoay người lại nhìn nàng ta: “Năm mười bảy tuổi, ta đã tiếp quản ba cửa tiệm của gia đình, bắt đầu tự mình kiếm tiền rồi.”

Nụ cười trên môi nàng ta thoáng cứng lại: “Ý ngươi là gì? Chẳng qua ngươi chỉ dựa vào việc mình có xuất thân tốt mà thôi, có gì đáng để khoe khoang chứ? Nếu ta được sinh ra trong một gia đình như ngươi, chưa chắc đã kém hơn ngươi.”

Dường như nghĩ tới điều gì đó, vẻ tự tin lại trở về trên gương mặt nàng ta.

Nàng ta ngẩng cao đầu: “Hơn nữa, chính vì ta không có gia thế tốt như ngươi nên Chu tiên sinh mới càng thương cảm và quan tâm ta hơn, chẳng phải sao?”

Ta khẽ bật cười mỉa mai: “Vậy xin hỏi, ngoài chút thương hại nực cười đó ra, ngươi còn có gì nữa?”

Liễu Tích Ngôn lập tức sững người.

Ta tiến thêm một bước, nhìn thẳng vào mắt nàng ta: “Ta khuyên ngươi, thay vì gửi gắm tương lai của mình vào người khác chi bằng hãy đặt tâm sức vào những việc thực sự đáng làm.”

Sắc mặt nàng ta thoáng tái đi.

Ta không nói thêm nữa, đẩy cửa bước ra ngoài.

Vừa trở lại yến tiệc, sơn trưởng nhìn thấy ta thì hai mắt sáng lên, vội vàng bước nhanh tới.

“Trần đông gia! Ta đang tìm nàng đây!”

Ông nắm lấy tay ta, vẻ mặt đầy kích động: “Chuyện miễn học phí cho bọn trẻ đến trường, thật sự cảm tạ nàng quá! Đây đúng là việc tích đức tạo phúc cho biết bao gia đình bình dân!”

Giọng ông không lớn, nhưng những người xung quanh đều đồng loạt nhìn sang.

Chu Lệnh Nghi đang trò chuyện với người khác ở cách đó không xa, nghe thấy liền quay đầu lại.

Sơn trưởng vẫn nắm chặt tay ta, không giấu được vẻ cảm khái: “Nàng làm như vậy là tạo phúc cho dân chúng đấy! Ôi chao, Nhất Mộng Vân Úy đây đúng là chuyện đại thiện! Thư viện chúng ta thực sự lấy nàng làm niềm tự hào!”

Ta mỉm cười gật đầu: “Ta chỉ muốn góp chút sức mọn cho thư viện thôi, không đáng nhắc đến.”

Sơn trưởng càng thêm cảm động, giọng nói cũng trở nên khách sáo hơn: “Lần tới mở tiệc cảm tạ, nàng nhất định phải đến nhé! Để mọi người được tận mắt thấy thế nào gọi là anh thư chẳng hề thua kém đấng nam nhi!”

Sau vài câu xã giao nữa, sơn trưởng mới rời đi.

Chu Lệnh Nghi bước tới, trong mắt hắn hiện rõ vẻ kinh ngạc: “Chuyện này nàng làm từ khi nào? Sao ta chưa từng nghe nàng nhắc tới?”

“Vừa mới quyết định gần đây thôi.”

Hắn khẽ nhíu mày: “Chuyện lớn như vậy sao nàng không bàn với ta trước? Nàng làm thế này, người khác sẽ nghĩ thế nào đây?”

“Nghĩ thế nào?” - Ta ngước mắt nhìn hắn.

Trên mặt hắn thoáng hiện vẻ khó xử, hắn hạ thấp giọng: “Về nhà rồi nói.”

“Không có gì để nói cả. Ta đã đổi ngân phiếu và chuyển tiền rồi, chẳng lẽ bây giờ lại đi đòi sơn trưởng trả lại sao?”

Hắn nắm lấy cổ tay ta, giọng nói trở nên gấp gáp: “Nàng biết rõ hiện giờ đang là giai đoạn then chốt trong kỳ xuân khảo của ta. Nàng đột nhiên làm như vậy, người khác sẽ hiểu lầm...”

“Hiểu lầm điều gì? Hiểu lầm ta nhiều tiền đến mức không biết tiêu vào đâu? Hay hiểu lầm Chu tiên sinh ngươi phải dựa vào thê tử để tiến thân?”

Hắn hít sâu một hơi, cố nén cơn giận: “Việc nàng làm là việc tốt nhưng trước khi làm, nàng có thể nghĩ đến lập trường của ta được không?”

Ta nhìn hắn, đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

“Chu Lệnh Nghi, lập trường của ngươi là gì? Hay nói đúng hơn, ngươi sợ ta làm hỏng chuyện của ngươi hay sợ học trò cưng của ngươi hiểu lầm?”

Đồng tử hắn co rút lại: “Nàng đang nói bậy gì thế? Trần Chiêu, nàng có thể đừng nghĩ ai cũng đê tiện như vậy được không?”

Ta gật đầu: “Được thôi.”

“Chu Lệnh Nghi, nếu ngươi không đê tiện, vậy thì chứng minh cho ta xem đi.”

Không đợi hắn phản ứng, ta xoay người bỏ đi Phương Ấu Vi lập tức đuổi theo.

“Chiêu Chiêu, ta tiễn nàng!”

Ngồi trên xe ngựa, nàng ấy vừa vén rèm vừa tức tối mắng: “Chu Lệnh Nghi có phải m-ù rồi không? Ả hồ ly tinh kia gần như sắp dán cả người lên hắn rồi, vậy mà hắn vẫn cho rằng mình là bậc quân tử đạo đức cao thượng!”

Về đến phủ, hắn sai người đưa thư đến, trong thư viết: 【Chiêu Chiêu, chúng ta nói chuyện đi.】

Một lát sau lại có thêm một mảnh giấy khác.

【Ta phải giải thích thế nào nàng mới chịu tin?

Ta và nàng ấy thật sự trong sạch, không có gì khuất tất.

Vừa rồi nàng ấy còn nói muốn đích thân xin lỗi nàng...】


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.