6.
Điều khiến ta không ngờ nhất là, Chu Lệnh Nghi lại trực tiếp đưa Liễu Tích Ngôn về phủ, nói rằng muốn nàng ta đích thân xin lỗi ta.
Sau khi trở về từ thi hội, ta đã quyết định chuyển về nhà mẹ đẻ ở một thời gian.
Mẫu thân đến đón ta, vừa khéo gặp Chu Lệnh Nghi dẫn Liễu Tích Ngôn trở về.
Vừa bước qua cửa, vành mắt Liễu Tích Ngôn đã đỏ hoe: “Sư mẫu, giữa ta và Chu tiên sinh thật sự không có gì cả, người có thể đừng hiểu lầm ngài ấy được không? Mọi lỗi lầm đều là do ta. Là ta không nên sợ bóng tối, là ta đã phá hỏng tiệc lại mặt của người. Ngài có oán ta, hận ta cũng không sao.”
“Sau này, cho dù có ch[ế]t, ta cũng sẽ không gửi thư cho Chu tiên sinh nữa.”
Càng nói, nàng ta càng khóc thảm thương.
Chu Lệnh Nghi lộ vẻ không đành lòng, đưa tay vỗ nhẹ lên vai nàng ta: “Đừng chuyện gì cũng ôm hết vào mình như thế chứ! Dù thế nào đi nữa, nàng vẫn là học trò của ta. Đừng nói những lời như ch[ế]t chóc như vậy.”
Rõ ràng nói là đến xin lỗi ta, thế nhưng ánh mắt của Liễu Tích Ngôn từ đầu đến cuối lại luôn đặt trên người Chu Lệnh Nghi.
Giống như nàng ta đang vì hắn mà nhẫn nhục chịu đựng, cam tâm chịu sự sỉ nhục từ ta vậy.
Trong ánh mắt Chu Lệnh Nghi nhìn ta cũng dần xuất hiện một tia trách móc: “Chiêu Chiêu, bây giờ mọi chuyện đã giải thích rõ ràng rồi. Nàng đừng giận dỗi nữa, được không?”
Mẫu thân lập tức kéo ta ra sau lưng, chắn trước mặt ta: “Chu Lệnh Nghi, ngươi đưa cô nương này về đây là có ý gì? Ta thấy nàng ta không giống đến xin lỗi mà giống đến thị uy với nữ nhi ta hơn đấy!”
Liễu Tích Ngôn vội vàng bước lên giải thích: “Phu nhân hiểu lầm rồi, ta thật lòng muốn Chu tiên sinh và sư mẫu làm lành với nhau. Sư mẫu đột nhiên miễn học phí cho học sinh đã khiến Chu tiên sinh rất khó xử rồi, nếu người cứ tiếp tục tùy hứng như vậy thì đối với...”
Chát! - Một tiếng tát giòn giã vang lên.
Bàn tay của mẫu thân đã thẳng thừng giáng xuống mặt Liễu Tích Ngôn.
Liễu Tích Ngôn loạng choạng lùi lại.
Ngay sau đó, nàng ta ngã nhào vào lòng Chu Lệnh Nghi.
Sắc mặt Chu Lệnh Nghi lập tức trở nên u ám.
Nhìn gò má của Liễu Tích Ngôn nhanh chóng sưng đỏ lên, hắn lạnh giọng nói với mẫu thân ta: “Với tư cách là bậc trưởng bối, trước nay ta vẫn luôn kính trọng người nhưng Tích Ngôn chỉ là một đứa trẻ đơn thuần, Nhất Mộng Vân Úy không nên phải chịu tai họa vô cớ như thế này. Xin người hãy xin lỗi nàng ấy.”
Mẫu thân ta tức đến bật cười: “Nó đơn thuần mà nói được những lời như vậy sao? Nó đơn thuần mà nửa đêm nửa hôm còn theo một người nam nhân đã có thê tử về nhà sao? Có cô nương nào biết tự trọng, biết giữ thể diện mà làm ra chuyện như thế không?”
Trong cơn giận dữ, lời nói của bà cũng trở nên gay gắt hơn.
Chu Lệnh Nghi cười lạnh một tiếng: “Nếu nói như vậy thì Tích Ngôn một lòng muốn giải thích rõ hiểu lầm lại thành không biết tự trọng, không biết tự ái sao? Vậy thì nữ nhi người một lòng muốn gả cho ta, lại tính là gì?”
“Chu Lệnh Nghi!”
Ta kinh hãi nhìn hắn.
Lúc ấy hắn mới nhận ra mình lỡ lời, lập tức quay mặt sang chỗ khác.
Mẫu thân run rẩy giơ tay chỉ vào hắn, cơn giận công tâm khiến bà nhất thời th* d*c, sắc mặt tái nhợt, gần như không thở nổi.
Ta hoảng hốt đến mức cả giọng nói cũng run lên: “Chu Lệnh Nghi, mẫu thân ta có bệnh t[i]m, mau đi mời đại phu!”
Nhưng hắn vẫn đứng yên tại chỗ, ta vội quay sang định sai nha hoàn đi gọi đại phu.
Không ngờ hắn lại đưa tay chặn ta lại: “Muốn mời đại phu cũng được.”
Ánh mắt hắn lạnh lùng đến xa lạ: “Bảo mẫu thân nàng xin lỗi Tích Ngôn trước đã.”
Khoảnh khắc ấy, cả người ta như rơi xuống hầm băng.
Trước mặt là mẫu thân đang ôm ng[ự]c, sắc mặt trắng bệch vì cơn bệnh phát tác.
Bên cạnh hắn là Liễu Tích Ngôn mắt đỏ hoe, được hắn che chở trong lòng.
Người nam nhân từng vì ta mà chống lại áp lực từ gia đình, Nhất Mộng Vân Úy từng ôm ta vào lòng dịu dàng nói lời cảm tạ khi ta đồng ý sinh con cho hắn...
Giờ đây lại dùng tính mạng của mẫu thân ta để ép bà phải cúi đầu xin lỗi một người khác.
Đến lúc này ta mới hiểu, có những người không phải thay lòng đổi dạ trong một sớm một chiều.
Mà là từ rất lâu trước đó, trái t[i]m họ đã lặng lẽ nghiêng về phía người khác chỉ là bản thân họ không muốn thừa nhận mà thôi.
7.
Nhìn sự kiên quyết lạnh lùng trong mắt hắn, trên gương mặt Liễu Tích Ngôn thoáng hiện một tia đắc ý.
Ta trợn mắt nhìn Chu Lệnh Nghi, như thể chưa từng thực sự quen biết con người này.
Hắn lạnh nhạt nhìn sắc mặt mẫu thân ta ngày càng tái nhợt, giọng điệu vẫn bình thản như không: “Ta thấy sức khỏe của nhạc mẫu ngày thường vẫn rất tốt.”
“Bây giờ làm ra bộ dạng này chẳng qua chỉ là muốn tìm cho nàng một bậc thang để xuống, đồng thời khiến ta cảm thấy áy náy hơn mà thôi.”
“Trần Chiêu, khổ nhục kế không có tác dụng với ta. Hôm nay, mẫu thân nàng nhất định phải xin lỗi Tích Ngôn.”
Đúng lúc ấy, chiếc vòng ngọc bình an trên cổ tay mẫu thân đột nhiên nứt vỡ.
Đó là di vật do ngoại tổ mẫu để lại, nghe nói có thể chắn tai giải họa.
Ngay sau đó, một nha hoàn hớt hải chạy vào.
“Tiểu thư! Lão phu nhân ngất rồi!”
Ta lao tới ôm lấy mẫu thân, quay đầu hét lớn ra ngoài cửa: “Mau đi mời đại phu! Mau lên!”
Chưa đầy một khắc sau, đại phu đã đến nơi.
May mà đến kịp thời, bệnh tình của mẫu thân mới được ổn định.
Đợi khi bà được đưa lên kiệu mềm để trở về nghỉ ngơi, ta mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, ta nhìn về phía Chu Lệnh Nghi đang đứng ch[ế]t lặng tại chỗ rồi quay sang phân phó quản sự bên cạnh: “Ngày mai, ta muốn Chu Lệnh Nghi thân bại danh liệt trong thư viện. Cắ-t đứ-t toàn bộ giao dịch tiền bạc giữa các cửa tiệm của Trần gia và Chu gia.”
“Trong vòng một tháng, ta không muốn nhìn thấy bất kỳ người nào của Chu gia còn có thể yên ổn lập thân trong thành này.”
Chu Lệnh Nghi bước lên vài bước, ta chỉ khẽ ngoảnh đầu lại: “Chu Lệnh Nghi, chúng ta hòa ly đi.”
“Còn đứa bé này có giữ lại hay không, ta vẫn chưa quyết định nhưng ngươi cứ yên tâm.”
“Cho dù ta sinh nó ra, đứa bé cũng sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào với ngươi nữa.”
Hắn tức đến bật cười: “Nàng chỉ vì chuyện này mà đòi hòa ly...”
Ta đã nói hết những gì cần nói, không muốn nghe thêm bất cứ lời nào của hắn nữa.
Ta trực tiếp bước lên xe ngựa, có lẽ Chu Lệnh Nghi vẫn cho rằng ta chỉ đang nói trong lúc nóng giận.
Dù sao trước đây, mỗi lần xảy ra tranh cãi, người cúi đầu trước luôn là ta.
Ta sẽ tự tìm lý do để biện hộ cho hắn, sẽ tự nhủ rằng hắn quá coi trọng đạo làm thầy, quá xem trọng danh dự của người làm sư trưởng.
Nhưng lần này...không thể nào nữa, sẽ không còn ai có thể khiến ta quay đầu lại được nữa.
8.
Khi mẫu thân được đưa về phủ, bàn tay bà vẫn lạnh ngắt.
Đại phu nói rằng, chỉ cần chậm thêm nửa khắc nữa thôi, e rằng người đã không cứu nổi.
Ta quỳ bên giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của mẫu thân, nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt và mái tóc đã điểm bạc bên thái dương trong lòng đau đớn như bị ai đó sống sượng khoét mất một mảng.
Năm ấy phụ thân được điều đi nơi khác nhậm chức, một mình mẫu thân gánh vác cả gia nghiệp rộng lớn, nuôi nấng ta trưởng thành.
Năm ta tiếp quản các cửa tiệm trong nhà, bà từng lâm bệnh nặng.
Thế nhưng bà vẫn cố gắng chống đỡ, không nói với ta nửa lời chỉ vì sợ ta phân tâm.
Ngày ta xuất giá, bà đã khóc suốt cả đêm.
Đến sáng hôm sau, lại vẫn mỉm cười tiễn ta lên kiệu hoa.
Chu Lệnh Nghi...
Làm sao hắn dám đối xử với bà như vậy?
Sau khi tỉnh lại, mẫu thân khẽ hỏi ta: “Chiêu Chiêu, con định tính thế nào với đứa bé?”
Ta nắm lấy tay bà, giọng nói bình tĩnh đến mức chính ta cũng thấy bất ngờ: “Mẫu thân, con đã nghĩ kỹ rồi.”
“Đứa bé này, con sẽ sinh ra.”
“Nhưng Chu gia... từ nay về sau, dù chỉ một đồng một cắc con cũng sẽ không dính dáng nữa.”
Mẫu thân nhìn ta, trong mắt bà có đau lòng nhưng cũng có sự an lòng.
Bà không khuyên nhủ thêm điều gì, chỉ nhẹ nhàng nói: “Con muốn quyết định thế nào, mẫu thân đều đứng về phía con.”
Sau khi biết chuyện, phụ thân trầm mặc rất lâu cuối cùng chỉ nặng nề thở dài: “Chiêu Chiêu của ta thật sự đã trưởng thành rồi, còn kiên cường hơn cả những gì ta từng nghĩ.”
Ngày ta sai người mang thư hòa ly đến Chu phủ, Chu Lệnh Nghi không có ở đó.
Quản sự của hắn nhận lấy thư, sắc mặt thay đổi liên tục ấp úng nói rằng thiếu gia đã đến thư viện, chuyện này để sau sẽ bàn lại.
Ta chỉ mỉm cười, bảo hắn chuyển lời cho Chu Lệnh Nghi: “Trong vòng ba ngày phải ký tên điểm chỉ.”
“Nếu không, ta không ngại đưa chuyện này lên quan phủ phân xử.”
Đến lúc ấy ta mới biết, sở dĩ Chu Lệnh Nghi đến thư viện là để chống lưng cho Liễu Tích Ngôn.
Sau chuyện xảy ra với mẫu thân ta, sơn trưởng đã bắt đầu có thành kiến với Liễu Tích Ngôn, Nhất Mộng Vân Úy cho rằng hành vi của nàng ta không đoan chính, trái với quy củ và giáo huấn của thư viện.
Chu Lệnh Nghi lại chạy đến thay nàng ta biện hộ.
Hắn nói nàng ta tuổi còn nhỏ, tâm tư đơn thuần, tất cả chỉ là hiểu lầm không nên vì chuyện này mà ảnh hưởng đến việc học của nàng ta.
Nghe đến đó, ta chỉ cảm thấy nực cười.
Một cô nương mười bảy tuổi, giữa đêm khuya còn gửi canh gừng cho một người nam nhân đã có thê tử.
Trong phòng hết đèn nến nhưng nhất quyết không chịu tự lo liệu, lại đợi người khác đến đưa.
Trong tiệc lại mặt của người ta còn gọi phu quân người ta bỏ đi giữa chừng.
Đó gọi là tâm tư đơn thuần sao?
Thậm chí ta còn nghi ngờ...Chu Lệnh Nghi đang tận hưởng thứ cảm giác mập mờ ấy.
Ta khẽ cười rồi gọi nha hoàn đến, ta bảo nàng ta truyền tin ra ngoài.
Truyền rằng vào ngày tiệc lại mặt, Chu Lệnh Nghi đã công khai bỏ dở yến tiệc của thê tử chạy đi đưa đèn cho nữ học trò trong khuê phòng.
Để mặc người thê tử đang mang th[a]i và cả gia đình hai bên đứng đó trước mặt bao nhiêu quan khách.

