Triệu Hoán Người Chơi, Kiến Thiết Đại Nguỵ

Chương 245: Phiên ngoại 5: Người chơi ở đời thực




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 245 miễn phí!

Sau khi ở trong thế giới game quá lâu, Thẩm Tịnh thấy đồ ăn ở thế giới hiện thực dường như ngon hơn hẳn.

Vừa gặm miếng sườn xào chua ngọt yêu thích, cậu vừa mở bảng tin Weibo. Chỉ thấy từ khóa "Mô phỏng Đại Ngụy lần thử nghiệm thứ tám" đã leo thẳng lên vị trí dẫn đầu hot search từ ba giờ trước.

Cậu tò mò nhấn vào xem các cư dân mạng đang bàn tán gì.

[Tĩnh Hương Tử: Lại là mười vạn, dù gì cũng tròn mười năm rồi, nhà phát hành có thể hào phóng chút không? Bần đạo đợi đến tê liệt cả người rồi......

Ha Hả Đát: Hiểu rồi, xem ra cái game này định không bao giờ phát hành chính thức đây mà.

Tỷ Tỷ Vô Danh: Ha ha, vẫn còn người tham gia trò này sao? Tôi từ bỏ lâu rồi......

Xe Bí Đỏ: Mấy người nói từ bỏ ơi, có thể nhường cho tôi suất chơi thử không?

Vũ Mầm: Phải nói là "Đại Ngụy"đã giúp tôi cai nghiện video ngắn. Mỗi lần xem người chơi khác chia sẻ video trong game, tôi lại thấy ghen tị đỏ cả mắt, giờ chẳng còn tâm trí đâu mà lướt mạng nữa.

Veka: "Đại Nguỵ" là trò chơi số một không cần bàn cãi. Từ lúc tôi học tiểu học nó đã nổi rồi, năm nào cũng chiếm sóng hot search, giờ tôi sắp lên đại học mà nó vẫn hot đến điên đảo.

Trà Dâu Tây: Tôi là sinh viên chuyên ngành đạo diễn, làm ơn cho tôi trúng tuyển đi! Có bao nhiêu người chơi muốn quay phim trong game, không có một đạo diễn tương lai tầm cỡ quốc tế như tôi là không được đâu!

Tiểu Ngốc Nghiêm Túc: Sao từ khóa này lại liên quan đến Doãn ca nhà chúng ta nhỉ? Thôi được rồi, nếu đã lên top 1 thì mời mọi người chờ đón phim điện ảnh mới "Trọng Tố" của Doãn Vũ Thành nhé. Phim đã lọt vào danh sách đề cử giải Kim Tượng lần thứ 99, diễn xuất đảm bảo cực phẩm......]

Doãn ảnh đế có phim mới lọt vào giải Kim Tượng sao?

Thẩm Tịnh hơi ngạc nhiên, thầm nghĩ đại lão đúng là đại lão. Ở trong game thì quản lý một tổ chức khổng lồ là Ngọa Long Các, mà ngoài đời thực vẫn có thể tập trung tinh lực để tạo ra những tác phẩm xuất sắc đến thế.

Phía đối diện, thấy con trai cứ dán mắt vào điện thoại, cha Thẩm vờ như vô tình hỏi: "Tập hai của video hành trình phía tây đã làm xong chưa?"

Thẩm Tịnh sực tỉnh, gật đầu đáp: "Vâng, con vừa đăng lên rồi ạ."

"Để cha xem nào." Cha Thẩm như đã chờ sẵn, ông mở Weibo, vào ngay tài khoản duy nhất mà mình theo dõi, chính là tài khoản của con trai. Quả nhiên, một video mới vừa được xuất bản hiện ngay trên đầu trang.

Ông vội nhấn xem. Ngay lập tức, giọng nói tươi vui của nhân vật Sa Ngộ Tịnh trong game vang lên:

"Chào mọi người, mình là Sa Ngộ Tịnh, người yêu thích đi bộ đường dài, sư đệ của các bạn đây. Hôm nay Tiểu Sa sẽ tiếp tục đưa các bạn đi tham quan nước Nhu Nhiên ở Tây Vực."

"Lần trước mình có kể về việc làm quen với vài người bạn từ nước Ngụy tại quán trọ, trong đó có một anh chàng họ Khương rất đẹp trai và tùy tùng của anh ta. Hôm nay mình sẽ cùng họ dạo chợ, nghe nói ở đây nhiều kẻ lừa đảo lắm, đi đông người cho an toàn......"

Mẹ Thẩm thấy vậy cũng ghé sát lại, bảo: "Để điện thoại thấp xuống chút, Tịnh Tịnh làm video du lịch này thú vị lắm."

Nhìn cha mẹ hào hứng như vậy, Thẩm Tịnh mỉm cười hạnh phúc. Thứ họ đang xem chính là những thước phim cậu quay trong trò chơi Mô phỏng Đại Ngụy.

Một tuần trước, trò chơi cuối cùng cũng cập nhật tính năng ghi hình mà người chơi mong đợi bấy lâu. Ngay lập tức, các nền tảng mạng xã hội tràn ngập video về game, từ quay cảnh sinh hoạt, du lịch, ẩm thực, trải nghiệm cửa hàng, cho đến cả quảng cáo. Một thế hệ nhà sáng tạo nội dung mới ra đời từ đây.

Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể nổi tiếng nhờ làn sóng này. Khác với tính năng chụp ảnh màn hình, việc quay phim trong game phải trả phí bằng tích phân. Mỗi giây tiêu tốn 0.1 tích phân, một phút phim mất 6 tích phân. Mức giá này không là gì với người quay video hằng ngày, nhưng với những ai muốn làm phim tài liệu hay phim điện ảnh thì không hề rẻ chút nào.

Thẩm Tịnh là một người chơi kỳ cựu từ đợt thử nghiệm đầu tiên, nhờ hoàn thành nhiều nhiệm vụ kỳ ngộ nên tích trữ được kha khá tích phân, đủ để cậu tự tin làm video du lịch. Cách mà cậu làm cũng rất độc đáo. Trong khi người khác chỉ loanh quanh ở các quận huyện của nước Ngụy, thì cậu lại lặn lội tới tận nước Nhu Nhiên xa xôi, nên lượng người hâm mộ theo dõi video của cậu khá đông đảo.

Tất nhiên, cậu nghĩ nếu kiếm được tiền từ lượt xem thì tốt, còn không cũng chẳng sao. Quan trọng nhất là nhờ tính năng này, cha mẹ và người thân có thể thấy được những cảnh đẹp cậu yêu thích, thấy được một Thẩm Tịnh khỏe mạnh, lành lặn đang chạy nhảy vui vẻ ở một thế giới khác. Đó mới chính là tâm nguyện ban đầu của cậu khi quay video.

Một lúc sau, video kết thúc, cha Thẩm thở dài cảm thán: "Cái trò này hay thật đấy, y như thật vậy. Công nghệ thực tế ảo bây giờ đáng kinh ngạc quá."

Mẹ Thẩm tiếp lời: "Mẹ cứ xem mấy video này là lại thấy nó không giống trò chơi chút nào. Chẳng phải có người nói trò này thực chất là một đường hầm thời không, đưa người ta xuyên không về thời cổ đại sao?"

"Không phải đâu mẹ, lịch sử cổ đại của mình khác với trong game mà." Thẩm Tịnh giải thích.

Dù chính cậu cũng thường xuyên nghi ngờ độ chân thực của game, các cuộc tranh luận trên mạng về vấn đề này cũng chưa bao giờ hạ nhiệt. Có người còn khẳng định đội ngũ sản xuất game không ở trên Trái Đất, mà là sản phẩm của nền văn minh ngoài hành tinh hoặc không gian cao tầng hơn. Minh chứng là địa chỉ gửi mũ bảo hiểm chơi game thường nằm ở những góc hẻo lánh trên thế giới và luôn thay đổi, không có định vị chính xác, như thể được thả xuống ngẫu nhiên.

Nhưng dù bàn tán thế nào thì cũng chẳng ai có kết quả. Thẩm Tịnh tự thấy mình chỉ là một người chơi bình thường, cứ nằm hưởng thụ là được rồi.

"Con đừng nghĩ nhiều quá, một trò chơi lớn thế này chắc chắn có quốc gia giám sát. Nếu có nguy hiểm thì nhà nước đã can thiệp rồi, kệ người ta nói gì trên mạng." Cha Thẩm cũng có cùng suy nghĩ với cậu, ông nhìn con trai rồi nói: "Cha chỉ ước gì cha với mẹ con cũng được vào đó cùng con."

"Sẽ có cơ hội mà ạ." Thẩm Tịnh khẽ nói.

Cha Thẩm lắc đầu: "Khó lắm, hàng trăm triệu người đăng ký mà chỉ có mười vạn suất, bõ bèn gì đâu!"

Mẹ Thẩm bảo: "Ông đừng tham quá, Tịnh Tịnh trúng được là phúc đức lắm rồi. Ở cơ quan tôi bao nhiêu người mà chẳng ai trúng cả."

Nghe mẹ nói, Thẩm Tịnh cũng thấy mình vô cùng may mắn. Lúc cậu đăng ký tham gia thử nghiệm, Mô phỏng Đại Ngụy mới ra mắt, ít người tin tưởng nên tỷ lệ trúng rất cao. Nếu là bây giờ, với vận may của cậu thì có quay cả nghìn lần cũng khó mà trúng được.

Quả nhiên, khi ông trời đóng một cánh cửa lại thì sẽ mở ra một cánh cửa khác. Nếu không vì cơ thể tàn tật, lúc đó cậu đã không bị lay động bởi câu quảng cáo "Cuộc đời thứ hai", và có lẽ cũng không có những trải nghiệm kỳ diệu của nhân vật Sa Ngộ Tịnh như bây giờ.

*

Chu Nguyên đi dạo về, ngồi nghỉ trên sofa một lát rồi đứng dậy chuẩn bị về phòng.

"Hôm nay anh có một hoạt động quan trọng." Chu Nguyên giải thích. Không thấy vợ đáp lời, anh bổ sung: "Xin lỗi em, bận nốt đợt này anh sẽ dành thời gian cho em nhiều hơn."

"Xin lỗi gì chứ, em hiểu mà, đó là công việc của anh." Trình Úy Nam nhìn vào đôi mắt đang nhắm nghiền của chồng, mỉm cười nói.

Dù hơi buồn vì không thể cùng chồng vào game, nhưng cô biết Chu Nguyên vào đó là để thực hiện nhiệm vụ cấp trên giao phó. Hơn nữa, có được công việc này là một may mắn lớn với anh.

Mỗi khi nghĩ đến việc người chồng mù lòa của mình có thể nhìn thấy ánh sáng ở thế giới bên kia, được phát huy tài năng và trở thành một quân nhân đáng kính, từ tận đáy lòng cô luôn cảm thấy mừng cho anh.

"Để em đỡ anh vào."

"Ừm."

Vào đến phòng ngủ, Trình Úy Nam lấy mũ trò chơi ra cho Chu Nguyên. Vừa định đội cho anh thì điện thoại trong túi cô đổ chuông.

Chu Nguyên ngăn lại: "Nghe điện thoại trước đi em."

"Được." Cô đặt mũ sang bên, lấy điện thoại ra, bật loa ngoài.

Một giọng nam lịch sự vang lên: "Chào chị, chị có một đơn hàng chuyển phát nhanh, chị có cần giao tận nhà không ạ?"

"Chuyển phát nhanh?" Trình Úy Nam nhíu mày khó hiểu, "Tôi có đặt gì đâu nhỉ?"

Chu Nguyên nghe vậy liền tập trung chú ý.

"Chị là cô Trình, số điện thoại đuôi 8778 đúng không ạ?"

"Đúng là tôi."

"Vậy thì đúng rồi ạ, chị kiểm tra lại xem có bỏ lỡ thông báo nào không."

Trình Úy Nam vẫn hơi nghi ngờ vì sợ lừa đảo, cô bảo nhân viên để đồ ở tủ nhận đồ thông minh của khu chung cư. Sau đó, cô nửa tin nửa ngờ mở tin nhắn điện thoại ra, quả nhiên thấy một tin nhắn chưa đọc.

Vừa lướt qua tên người gửi, đôi mắt Trình Úy Nam bỗng mở to, một dự cảm mãnh liệt trỗi dậy. Khi nhấn vào xem nội dung, cô kinh ngạc đến mức lấy tay bịt miệng, nhìn người chồng đang ngồi trên giường mà thốt lên: "Em trúng rồi!"

Chu Nguyên lộ vẻ ngơ ngác.

Trình Úy Nam quỳ xuống, xúc động nắm chặt tay anh: "Anh Nguyên, em trúng suất chơi thử rồi! Em có thể vào game cùng anh rồi!"

Lúc này Chu Nguyên cũng ngạc nhiên nhướng mày: "Thật sao?"

"Thật mà, tin nhắn là do công ty game gửi!"

"Vậy cái kiện hàng vừa rồi là mũ bảo hiểm?"

"Chắc chắn rồi!"

"Tuyệt quá!" Chu Nguyên cũng vô cùng phấn khích, "Để anh bảo Tiểu Trương đi lấy ngay bây giờ, rồi chúng ta cùng đăng nhập!"

Trình Úy Nam phì cười: "Không nhanh thế được đâu, tin nhắn bảo 8 giờ tối nay người chơi mới mới được đăng nhập. Vẫn còn sớm mà."

"Vậy em chuẩn bị sẵn sàng đi." Chu Nguyên nhanh chóng sắp xếp cho vợ, "Gần kinh thành có ba điểm hồi sinh, nhưng mười vạn người vào thì chắc chắn sẽ rất đông. Em cố gắng vào đúng giờ nhé, nếu không chen được vào kinh thành thì vào các huyện lân cận cũng được. Các huyện trong vùng Tuân Châu đều có đường sắt, lúc đó anh sẽ đi tàu hỏa đến đón em."

"Đi tàu hỏa đến đón cơ à, nghe lãng mạn nhỉ." Trình Úy Nam cười đáp: "Sao em thấy em trúng mà anh còn vui hơn cả em thế?"

"Anh vui thay cho Bộ Kinh Vân thôi. Phủ đại tướng quân của hắn để trống lâu quá rồi, giờ cuối cùng cũng sắp được đón nữ chủ nhân về rồi." Chu Nguyên nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, rồi cúi đầu hỏi về hướng của vợ: "Em có sẵn lòng làm phu nhân Đại tướng quân không?"

Trình Úy Nam nở nụ cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt vẫn không kìm được mà ướt lệ. Cô vươn tay ôm lấy cổ anh: "Em sẵn lòng."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.