Ngày hôm đó, vào lúc 8 giờ tối theo giờ hiện thực, cũng tức giờ Thìn trong trò chơi, một làn sóng lớn người chơi mới thuộc đợt thử nghiệm thứ tám đã ồ ạt đổ bộ vào game.
Mục tiêu của mọi người đều rất rõ ràng: ngay sau khi đăng nhập, hoặc là gia nhập các thương hội lớn để vượt qua giai đoạn tân thủ, hoặc là tìm đến các ngân hàng người chơi gần nhất để đổi tiền trong game, nhằm giải quyết nhanh các nhu cầu cấp thiết như ăn uống và giữ ấm.
Tốn Dương vốn là kinh thành nước Ngụy, cũng là đại bản doanh của thủ lĩnh trận doanh, nên phần lớn người chơi mới đều muốn chen chân vào đây.
Ngay từ sáng sớm, trước cửa thương hội Viêm Hoàng tại khu đại thị đã xuất hiện những hàng người dài dằng dặc. Người chơi chờ đổi tiền xếp hàng từ đầu đường đến cuối đường. Dù thời tiết giá lạnh, hàng ngũ kéo dài không thấy điểm dừng, nhưng những người đứng phía sau vẫn vô cùng hào hứng, nhìn ngắm mọi thứ xung quanh với vẻ hiếu kỳ.
"Ước gì có chút tích phân, ta muốn quay video đăng lên vòng bạn bè quá!" Nhìn những quầy hàng san sát và dòng người tấp nập hai bên đường, Khang Thi Phú không khỏi cảm thán.
"Nhưng giờ mà đi làm nhiệm vụ chuyển gạch thì chắc chắn không kịp rồi."
"Chuyển gạch gì tầm này nữa, giờ nhiệm vụ hằng ngày của tân thủ đã chuyển thành xây cầu, làm đường sắt rồi, mệt bở hơi tai luôn." Bạch Bát Giác đứng phía sau tiếp lời. "Muốn có tích phân thì cách đơn giản nhất là tham gia hoạt động phúc lợi tối nay, nạp thêm tiền để đổi lấy tích phân thôi."
Khang Thi Phú gật đầu đồng ý.
Thời gian thật là trùng hợp, ngày họ vào game đúng vào đêm trừ tịch. Vừa online, họ đã bắt gặp ngay sự kiện "Lễ hội Trừ Tịch", một hoạt động phúc lợi quy mô lớn. Người chơi cũ có thể bày gian hàng hoặc làm nhiệm vụ của quan phủ để kiếm tích phân và kinh nghiệm. Còn người chơi mới không kịp chuẩn bị gì thì chỉ có thể tiêu xài tại hội hoa đăng để nhận phần thưởng tương ứng.
"Ơ, giờ ta mới để ý, sao trên đường lại có nhiều đèn đường thế này?" Bạch Bát Giác bỗng thốt lên, chỉ vào những cột đèn cách đó không xa, "Ngươi xem, đó là đèn đường đúng không?"
Khang Thi Phú: "Hình như là vậy......"
"Chậc, cái này thì hơi ảo rồi, thời cổ đại đào đâu ra đèn đường chứ!"
Bạch Bát Giác vừa dứt lời, một người chơi cũ đang bán hồ lô đường bên cạnh liền quát lên: "Ảo cái đầu ngươi ấy! Đèn đường này mới được lắp gần đây thôi nhé! Kinh thành phồn hoa thế này đều là công sức xây dựng của người chơi cũ bọn ta đấy, các ngươi vào sau chỉ có việc hưởng phúc mà còn lắm chuyện!"
Bạch Bát Giác bị mắng xối xả thì mặt mày sa sầm, định cãi lại nhưng chẳng biết nói gì.
Khang Thi Phú thấy vậy liền lên tiếng giải vây: "Ở đây đã có điện rồi sao? Trên diễn đàn còn chưa thấy ai nói gì cả."
"À, thì cũng chưa hẳn." Người chơi cũ trả lời, "Có tin đồn là tối nay trong hội hoa đăng, đèn đường toàn thành sẽ đồng loạt được thắp sáng. Nếu tin đó là thật thì chắc kể từ hôm nay sẽ có điện."
"Vậy là chúng ta đến đúng lúc quá rồi."
"Chứ còn gì nữa! Các ngươi vận khí tốt thật đấy, vừa vào đã trúng ngay hội lớn. Nhớ năm đó, đợt thử nghiệm thứ ba của bọn ta mà không dọn gạch mười ngày nửa tháng thì đừng hòng ra khỏi thôn tân thủ......" Người chơi cũ bồi hồi nhớ lại, thấy thái độ của Khang Thi Phú cũng tốt nên nhắc thêm: "Nếu các ngươi kinh tế dư dả thì lát nữa đổi thêm ít tiền. Hội hoa đăng đêm trừ tịch ở Tốn Dương náo nhiệt lắm, riêng phố ẩm thực đã có hai con phố rồi, bảo đảm sẽ khiến các ngươi rỗng túi cho xem."
"Cái này ta biết! Ta đã xem qua hướng dẫn trên diễn đàn rồi!"
Đêm trừ tịch năm ngoái, Tốn Dương cũng tổ chức hội hoa đăng. Lúc đó game chưa có tính năng quay phim, nhưng những tấm ảnh chụp màn hình và bài viết trải nghiệm của người chơi vẫn leo lên hot search rần rần.
Khang Thi Phú lúc ấy nhìn mà thèm thuồng ghen tị, cứ ngỡ mình chỉ có thể đi dạo ở mấy khu phố cổ giả ngoài đời thực để thay thế, không ngờ năm nay lại được đích thân trải nghiệm. Càng nghĩ, hắn càng phấn khích và mong chờ màn đêm buông xuống.
*
Trời mùa đông tối nhanh, mặt trời vừa khuất núi thì đường chân trời đã sập tối. Khi màn đêm bao phủ, khắp các đường lớn ngõ nhỏ, cửa hiệu hay sạp hàng ở Tốn Dương đều đồng loạt thắp sáng lồng đèn.
Trước cửa nhà hát Oscar, những tấm poster kịch mới nhất đã được dán lên. Các thương hội, cửa hàng, quán ăn cũng treo biển giảm giá có thời hạn để thu hút khách. Bất kể là người dân địa phương hay người chơi, ai nấy đều đã mong chờ khoảnh khắc này từ lâu.
Ngay khi binh lính canh cổng các phường nới lỏng lệnh giới nghiêm, dòng người đông đúc lập tức tràn vào chợ như thủy triều.
Dân bản địa thường chen nhau vào các cửa hàng giảm giá để mua sắm nhu yếu phẩm. Còn người chơi thì phần lớn không có áp lực tích trữ vật tư, họ tụ tập bạn bè, vừa đi vừa ăn uống, đùa giỡn và dùng tính năng quay video để ghi lại cảnh tượng phồn hoa của hội hoa đăng.
"Thịt dê nướng đây! Nướng than hoa nguyên chất, sạch sẽ vệ sinh, đến cả siêu sao Doãn Vũ Thành ăn còn phải khen ngon!"
"Các vị ơi, làm bát bánh đúc nướng không? Không ăn bánh đúc thì ăn mì lạnh nhé?"
"Nước ép trái cây tươi, nguyên chất không phụ gia......"
"Đậu phụ thối, tào phớ, dưa muối đây......"
Khang Thi Phú tay trái cầm xiên thịt dê, tay phải cầm cốc trà sữa nóng, mắt vẫn láo liên nhìn quanh các quầy thực phẩm.
"Nhiều món ngon quá, cảm giác tối nay bụng ta sẽ nổ tung mất. Liệu ta có trở thành người chơi đầu tiên bị chết vì no không nhỉ?"
"Ngon thì ngon thật nhưng mà đắt quá. Một ly trà sữa năm mươi tiền, cũng nhờ hôm nay có điểm phân để đổi nên ta mới dám mua đấy." Bạch Bát Giác nói.
Khang Thi Phú ậm ừ cho qua chuyện, thấy bên đường có đám đông đang vây quanh xem nổ bỏng ngô, hắn cũng tò mò kéo bạn lại: "Chúng ta xếp hàng mua ít bỏng ngô đi, tí nữa vào nhà hát xem kịch thì nhâm nhi."
"Được thôi."
Sư phụ nổ bỏng ngô cũng là một người chơi cũ. Hắn rất tận hưởng cảm giác được mọi người vây xem, đặc biệt là ánh mắt ngưỡng mộ, thèm thuồng của mấy đứa trẻ NPC. Hắn vừa thêm củi vào lò, vừa không ngừng xoay chiếc bình sắt hình hồ lô, miệng cười hì hì hỏi lũ trẻ có muốn ăn không.
"Được rồi, tất cả tránh xa ra một chút, sắp nổ rồi đây!"
Nghe vậy, mọi người xung quanh đều tản ra, Khang Thi Phú cũng vội bịt tai lại. Sau một tiếng "Đùng!" vang dội, khói trắng bốc lên nghi ngút, đám đông vây xem đều nở nụ cười rạng rỡ.
Cách đó không xa, Hô Diên Man Man đang đeo mặt nạ, thấy phía trước đông đúc định ghé qua xem họ bán gì, bỗng nhiên nghe tiếng nổ làm hắn giật nảy mình. Tuy Hung Nô và nước Ngụy đã chính thức thiết lập quan hệ ngoại giao từ ba tháng trước, nhưng dù sao đây cũng là lãnh địa của địch. Hắn lo ngại Khương Thù bày bẫy mình nên sai thuộc hạ: "Ngươi đi xem có chuyện gì?"
"Tuân lệnh."
Thuộc hạ đi thăm dò, còn hắn không dám tiến thêm, đứng khựng lại trước một quán bán đồ uống nóng, thẫn thờ nhìn nồi sữa đậu nành đang sôi sùng sục.
Đúng lúc này, một giọng nam nho nhã vang lên bên cạnh làm đứt quãng suy nghĩ của hắn: "Ông chủ, cho một ly sữa đậu nành ngọt mang đi."
"Có ngay!"
Hô Diên Man Man cảnh giác nhìn sang vị khách vừa xuất hiện. Đó là một nam tử có vẻ ngoài văn nhã, dung mạo bình thường nhưng nước da khá trắng trẻo. Hắn nhìn qua một lượt, không thấy có gì bất thường nên thu hồi tầm mắt, nhưng rồi lại không nhịn được mà liếc nhìn lần nữa. Hắn cảm thấy người này rất quen, như thể đã gặp ở đâu đó, nhưng hắn chắc chắn mình chưa từng thấy gương mặt này.
Doãn Vân Ảnh nhận ra ánh nhìn đó, bình thản hỏi: "Huynh đài, có việc gì sao?"
Bị bắt quả tang đang nhìn trộm, dù da mặt dày như Hô Diên Man Man cũng thấy hơi ngượng, hắn lảng tránh ánh mắt, giọng cứng nhắc: "Không có gì."
"Ồ." Doãn Vân Ảnh khẽ đáp, nhận lấy ly sữa đậu nành từ chủ quán rồi rút tiền đồng ra trả.
Chủ quán nhìn số tiền, vội nói: "Sữa đậu nành ngọt chín tiền một ly, ngài đưa dư rồi."
Doãn Vân Ảnh mỉm cười: "Cứ đưa cho vị huynh đài này một ly đi, ta thấy huynh ấy đã đứng đây hồi lâu, chắc cũng muốn nếm thử."
"Ta khi nào......" Hô Diên Man Man thẹn quá hóa giận định phủ nhận, nhưng quay đầu lại thì nam tử kia đã mất hút vào dòng người đông đúc.
Nhìn theo bóng lưng khuất dần của đối phương, Hô Diên Man Man cau mày, cảm giác quen thuộc đến nôn nóng ấy cứ thế cào xé tâm trí hắn. Rốt cuộc là tại sao chứ? Hắn nghĩ mãi mà không ra đáp án.
*
Lúc này, tại lầu cao nhất của tửu lầu Vọng Tiên nằm giữa khu phố chính, Khương Thư cùng nhóm bạn cũ đang tụ họp uống rượu, thưởng thức mỹ thực. Không có âm nhạc, không có vũ kỹ biểu diễn, chỉ có hai dãy bàn với những nồi lẩu nhỏ sôi sùng sục nước dùng đỏ tươi và mùi rượu thơm nồng nàn tỏa khắp phòng. Đây là bầu không khí yến tiệc quen thuộc nhất của nhóm bằng hữu đã theo Khương Thư nhiều năm, nên mọi người đều rất thoải mái, vừa ăn uống vừa trò chuyện rôm rả, không chút kiêng dè.
Đang lúc chuyện trò rôm rả nhất, tiếng gõ cửa vang lên. Doãn Vân Ảnh cầm nửa ly sữa đậu nành bước vào: "Có chút việc nên đến muộn, mong Bệ hạ thứ lỗi."
Khương Thư lắc đầu: "Không sao, mau ngồi xuống ăn đi, nồi nước dùng của ngươi đã được thêm nước hai lần rồi đấy."
"Vâng."
"Nhắc mới nhớ, sao hôm nay không thấy Bộ tướng quân nhỉ?" Thấy Doãn Vân Ảnh đã đến mà Bộ Kinh Vân, một trong những lão thần thân cận nhất của Bệ hạ, vẫn chưa thấy đâu, Lư Thanh thắc mắc hỏi Trương Tử Phòng ngồi bên cạnh.
"Hắn đi đón thê tử rồi." Trương Tử Phòng trả lời dứt khoát.
"Bộ tướng quân đã có thê tử rồi sao?" Phía bên kia, Tần Thương hóng hớt hỏi: "Hắn cưới lúc nào vậy, sao ta không biết?"
"Chuyện này......" Trương Tử Phòng nhất thời không biết giải thích thế nào, định nói lấp l**m qua chuyện thì người ngồi ghế trên đã lên tiếng.
"Năm đó Hưng quận gặp nạn binh đao, Bộ tướng quân và thê tử bị thất lạc nhau. Nhiều năm qua hắn chưa tìm được tung tích, mãi đến gần đây mới nhận được thư do thê tử nhờ người gửi đến, vừa nghe tin là hắn liền tức tốc đi ngay." Khương Thư chậm rãi nói.
"Hóa ra là vậy." Lư Thanh bừng tỉnh, "Bộ tướng quân đúng là một người si tình."
Trương Tử Phòng thầm nghĩ Bệ hạ bịa lý do hay thật, lát nữa phải dặn lại Bộ Kinh Vân một tiếng để không bị lộ, mặt thì mỉm cười phụ họa: "Hắn vốn là người có tình có nghĩa mà."
Tần Thương nghe Khương Thư nhắc đến họa chiến tranh ở Hưng quận, không khỏi nhớ lại chuyện cũ khi thành Mật Dương thất thủ, phụ thân hy sinh nơi chiến trường. Có lẽ do hơi men khiến người ta đa sầu đa cảm, gương mặt hắn thoáng hiện vẻ tiếc nuối và đau thương.
Khương Thư nhận thấy tâm trạng hắn bỗng dưng chùng xuống, liền hỏi: "Ngọc Sanh có tâm sự gì sao?"
"Đa tạ Bệ hạ quan tâm, thần không sao...... Thần thấy vui lắm, rất vui là đằng khác. Năm mới sắp đến, thần xin kính Bệ hạ một ly, chúc Bệ hạ phúc thọ an khang!" Tần Thương nói xong liền nâng chén kính Khương Thư, rồi ngửa cổ uống cạn ly rượu mạnh.
Thấy hắn thực sự không sao, Khương Thư mới dời sự chú ý. Một lát sau, y hỏi Tạ Âm đang yên lặng ngồi ăn bên trái mình: "Bao lâu nữa?"
Tạ Âm biết y đang hỏi gì, liền buông đũa, lấy khăn lau tay rồi mở chiếc đồng hồ quả quýt trên bàn ra xem: "Còn khoảng nửa khắc nữa."
"Vậy là sắp đến rồi." Khương Thư ăn nốt vài miếng thịt trong bát, lau miệng rồi đứng dậy nói: "Các vị ái khanh, giờ lành đã đến, hãy cùng trẫm đi xem nghi thức thắp đèn nào."
Nhận lệnh từ Thiên tử, mọi người đồng loạt buông bát đũa, đi theo Khương Thư ra phía ban công hành lang ngoài phòng. Họ ăn ý nhường vị trí gần Thiên tử nhất cho Tạ thượng thư. Vọng Tiên Lâu là tửu lầu cao nhất trong khu đại thị, đứng từ ban công tầng thượng nhìn xuống có thể thu trọn nửa thành Tốn Dương vào tầm mắt.
Trên lầu cao, gió lạnh rít qua làm mũi và tai ai nấy đều đỏ ửng, nhưng không ai để tâm. Trong đám quan viên, những người là người chơi thì dán mắt vào giao diện thời gian của game, còn người bản địa thì nhìn chằm chằm đồng hồ quả quýt, nín thở chờ đợi những giây cuối cùng. Hành lang chốc lát im phăng phắc, đến cả tiếng kim giây chạy cũng nghe rõ mồn một.
Vừa đúng bảy giờ, tiếng chuông từ gác chuông của thư các ở lối vào khu đại thị vang lên đầy bất ngờ. Ngay sau đó, chỉ thấy trong thành cứ cách một dặm lại có ánh sáng bật lên, hết phường này đến phường khác; đường phố, học xá, quan phủ, thư các.... Phàm là những nơi có lắp đèn điện đều đồng loạt bừng sáng, ánh đèn vàng cam trong trẻo như dát vàng.
Phóng mắt nhìn ra, trước mắt là một biển vàng lấp lánh, hoa đăng rực rỡ, ánh sáng huy hoàng. Phía xa, đèn trên thành lâu chạy dài, vẽ nên những đường nét kiến trúc vĩ đại trong đêm đen, trông xa như cung điện trên trời. Trước mắt, ánh đèn đường tỏa sáng dịu nhẹ lên những cành cây, khiến hội hoa đăng vốn đã rực rỡ nay càng thêm phần phồn hoa náo nhiệt. Ngay lập tức, người dân trong thành reo hò nhảy múa, tiếng hò reo vang dội lên tận tầng bảy của tửu lầu.
Nhìn thành trì rực rỡ lóa mắt phía dưới, Khương Thư mỉm cười, lòng tràn đầy hân hoan. Nghi thức thắp đèn thành công không chỉ có nghĩa là thành Tốn Dương chính thức có điện, mà còn tượng trưng cho việc thế giới này sắp bước vào thời đại điện lực.
"Đèn đuốc như sao vây bốn phía, ngân hà một dải chiếu vào lòng."
Một luồng gió đêm thơm mát thổi tới, nghe tiếng ngâm thơ trầm thấp bên tai, Khương Thư nghiêng đầu, bắt gặp đôi mắt đẹp đẽ đang phản chiếu ánh đèn của người bên cạnh.
Tạ Âm nói: "Cảnh tượng thịnh thế này, ta đã thấy rồi."
Khương Thư nhớ lại đây là lời mình từng nói lúc say khướt năm ngoái, không ngờ đối phương vẫn còn nhớ rõ, khiến y không khỏi xúc động.
Nhân lúc mọi người đang mải xem đèn, Tạ Âm lấy từ trong tay áo ra một miếng ngọc bội đưa cho y. Nhìn thấy lá bùa bình an bằng da trâu truyền thống của Tạ thị trên ngọc bội, Khương Thư tự nhiên đưa tay lên để đối phương giúp mình đeo vào.
"Cái này cũng là tự tay huynh làm sao?"
"Ừm."
Khương Thư nhớ lại có lần thấy Tạ Âm ngồi bên đèn làm việc thêu thùa khâu vá, liền trêu chọc: "Tạ khanh đúng là một giai nhân hiền thục."
Tạ Âm hạ thấp giọng: "Nếu không thì sao có được sự sủng ái lâu bền của Bệ hạ?"
Đeo xong ngọc bội, hắn ngước mắt nhìn y, giọng nói ôn nhu chứa đầy ý cười: "Năm mới đã đến, nguyện chúc Bệ hạ trường lạc vĩnh khang*."
*trường lạc vĩnh khang: mãi vui vẻ khoẻ mạnh
"Huynh cũng vậy." Khương Thư cười đáp lại: "Trường lạc vĩnh khang, vạn sự như ý."
HOÀN TOÀN VĂN

