Phần 3
"Già mồm át lẽ phải."
Qua một hồi lâu, Thôi Thiệu mới thốt ra mấy chữ ấy.
Chàng tháo dây cột tóc của mình, quấn trên ngón tay ta.
Chàng thích màu trắng, quần áo trong tủ đều là màu nhạt, ngay cả phụ kiện cũng vậy. Tuy không còn sự hoa lệ như trước, song y phục bình thường nhất mặc trên người chàng vẫn có vẻ cao quý.
Dây cột tóc quấn từng vòng, buộc đâu ra đấy, không biết là bản tính chàng như vậy hay là do từng trải quá nhiều.
Vết thương trên người chàng chẳng kém gì ta.
Điểm khác nhau là của ta đều là vết cũ, còn của chàng đều là vết thương mới trong một năm trở lại đây.
Sau cùng thắt một nút, vết thương coi như đã được băng bó. Chưa đợi ta nói lời cảm tạ, ngoài cửa đã có người đến tìm Thôi Thiệu.
Là một chàng trai, ngũ quan thâm sâu, mắt màu nhạt, hẳn là mang huyết thống dị vực. Hắn khoác áo choàng đỏ thẫm, ôm một cây cổ cầm, vô cùng chói mắt giữa trời tuyết đơn điệu.
Hắn không tiến vào, chỉ đứng nơi cửa giục Thôi Thiệu, nếu đi muộn thì coi chừng Trương lão gia tức giận.
Thôi Thiệu chỉ để lại một câu "Không cần đợi ta" rồi cùng nam tử kia rời đi.
Trên nền tuyết mỏng lưu lại một hàng dấu chân.
Nguyên cả một đêm, ta đều tâm thần không yên, chẳng thể ngủ được. Ta chỉ có thể mặc áo, ra ngoài đi dạo một vòng, hiệu quả quả nhiên không tệ, chờ đến lúc quay về, bước chân đã nhẹ nhàng hơn nhiều.
Chẳng bao lâu sau, dấu chân kéo dài từ ngoài viện vào đến trước cửa phòng sẽ bị đại tuyết phủ lấp, không người nào biết ta đã từng ra ngoài.
Ta đợi Thôi Thiệu, tim đèn trong phòng chẳng biết đã bị ta cắt bao lần, chỉ còn chừa lại ánh sáng như hạt đậu, rốt cuộc ta cũng chẳng chống đỡ nổi.
Vốn chỉ muốn nghỉ ngơi một chút thôi, nào ngờ ngả đầu một cái đã thiếp đi trên bàn.
Có điều ngủ trên bàn không hề dễ chịu. Trong cơn mê man mơ hồ, nến cũng tắt mất. Giữa lúc nửa tỉnh nửa mê, có người đẩy cửa phòng đi vào, mang theo gió lạnh, khiến ta lạnh đến không chịu nổi, khe khẽ lẩm bẩm mấy câu.
Sau đó cửa được khép lại, người ấy đứng bên cạnh ta rồi ta bị bế lên.
Một mùi hương lạnh lẽo lẫn cùng gió tuyết len vào trong khứu giác. Trong lúc mông lung, ta tưởng mình vẫn còn ở nhà họ Trần, ngủ trong phòng củi dột nát kia.
"Lạnh quá… A đệ, đệ lại giành chăn rồi sao?"
Bản năng khiến ta đưa tay quờ quạng, chỉ muốn giành lại chăn. Có người bảo ta chớ quấy, ta hừ một tiếng, cướp chăn mà còn lý lẽ nữa ư?
"Không đấy!"
A đệ quả nhiên không lên tiếng nữa, rồi chao đảo một cái, ta ngã vào một chỗ vừa mềm vừa cứng. Ta nhớ ra rồi, ta đã gả cho Thôi Thiệu rồi, chẳng cần ngủ ở phòng củi nữa. Giường của chàng rất ấm áp, rất mềm mại, chăn đệm cũng dày dặn.
Ta lại tìm chăn, tiếc rằng luôn có một đôi tay lớn cản trở. Ta tức giận, vung tay một cái, chẳng biết đã đánh trúng nơi nào.
Tiếng tát giòn vang khiến ta bừng tỉnh.
Mắt vừa mở ra đã chạm phải đôi con ngươi lay động trong bóng đêm. Ngoài kia, chẳng rõ gió tuyết đã dừng lại từ khi nào, ánh trăng xuyên qua giấy dán cửa sổ chiếu vào, ta mới phát hiện bản thân đang nằm trên người Thôi Thiệu. Y phục của chàng bị ta kéo mở quá nửa, lồng ngực đã phơi bày thấp thoáng, mà trên gương mặt chàng còn hằn rõ dấu năm ngón tay.
Chàng thở dồn dập, vẻ mặt vốn bình tĩnh rốt cuộc cũng đã có gợn sóng. Song chẳng phải phẫn nộ giận dữ như ta tưởng, mà là một thứ cảm giác quái dị, vừa mờ mịt vừa nóng bỏng.
"Xuống đi."
Ta lấy lại tinh thần, lúc này mới cảm thấy dưới thân có chỗ cứng rắn.
Ta cúi đầu nhìn xuống, Thôi Thiệu cũng nhìn theo: "Đó là ngọc bội mẫu thân ta để lại."
Ta thở phào, rốt cuộc bản thân đang suy nghĩ lung tung gì vậy. Thôi Thiệu đã sớm…
"Xin lỗi, vừa rồi ngủ mơ màng, ta không cố ý."
Ta vốn chẳng có ưu điểm gì, chỉ khéo nhìn sắc mặt người khác, lại co được giãn được. Lần này là lỗi tại ta, ta nên nhận sai.
Nào ngờ Thôi Thiệu trực tiếp xoay người, để lại cho ta một bóng lưng xa cách.
Sáng hôm sau, khi ta tỉnh dậy, chỗ bên mình đã trống rỗng, chăn cũng lạnh buốt. Xem ra chàng đã rời đi từ lâu.
Chờ ta rửa mặt xong, mở cửa đi ra thì thấy Thôi Thiệu đang đứng ngẩn ngơ dưới hành lang, trong tay còn nắm một miếng ngọc bội, mải miết mân mê.
Ta suy nghĩ một lúc rồi đến gần.
"Tuy ta chẳng hiểu ngọc, nhưng cũng từng thấy không ít ở nhà họ Trần. Ngọc này chạm vào ấm áp, thoạt nhìn đã biết là ngọc quý…"
Ta tự biết đuối lý, nói vài lời hữu ích cũng coi như giảm bớt sự xấu hổ.
Nhưng Thôi Thiệu lập tức cất ngọc bội, xoay người rời đi, không nhìn ta lấy một cái.
*
Liên tiếp mấy ngày, Thôi Thiệu đều đi sớm về trễ, không thấy bóng dáng.
Ngay cả Thanh Sơn cũng bị chàng mang theo. Song mỗi ngày chờ ta tỉnh lại, củi lửa đã được xếp sẵn, chum nước cũng đầy tràn.
Tựa như cô gái vỏ ốc, chuẩn bị trước tất cả.
Chỉ là cảm giác này cứ là lạ.
Đến cả a đệ cũng nhận ra sự khác thường. Đệ ấy nói, có lần nửa đêm ra ngoài đi nhà xí, đệ ấy thấy Thôi Thiệu đứng trước cửa phòng mà không vào, trong tay vẫn cứ mân mê một khối ngọc bội.
"A tỷ, tỷ nói xem có phải hắn ngốc rồi không? Không ngủ mà cứ nhìn chằm chằm vào ngọc bội kia, ngọc bội đó có thể dễ chịu bằng giường sao?"
A đệ nghiêng đầu, Thôi Tử Thư đi ngang qua bật cười khẩy: "Ấy là đang tránh tỷ tỷ ngươi, cái đó ngươi cũng không nhìn ra sao?"
"Nói vậy!Vì sao hắn phải tránh tỷ tỷ? Tỷ tỷ của ta tốt như vậy, trên đời này không có ai tốt hơn tỷ ấy đâu. Tỷ phu không thích mới là đồ ngốc, còn ngốc hơn ta!"
Những việc khác thì thôi, chỉ cần dính dáng đến ta, a đệ tuyệt chẳng nhượng bộ.
"Ngươi nói bừa! Sao ngươi có thể so sánh với ca ca ta được? Thôi thị Thanh Hà ta chính là…"
"Thôi thị Thanh Hà thì sao? Nay chẳng phải vẫn do a tỷ ta làm chủ à!"
A đệ chịu ảnh hưởng từ ta rất sâu, đã học giọng điệu châm biếm, thói quen nâng cao đạp thấp đến thuần thục, đặc biệt là vẻ mặt khiến người ta muốn đánh, ngẩng cằm, nheo mắt. Nhưng dù bắt chước, rốt cuộc vẫn phảng phất nét trẻ con ngây ngô.
Mà chính cái ngây ngô ấy mới là điều khiến người ta tức giận nhất.
Thôi Tử Thư giận đến hai tay run rẩy, chỉ thẳng vào ta và a đệ: "Tiểu nhân đắc chí! Các ngươi chính là tiểu nhân đắc chí!"
"Tiểu nhân đắc chí vốn là chuyện tốt. Nói đến thì bọn ta còn phải cảm ơn nhà họ Thôi đã cho ta và a đệ có cơ hội này đó."
Từ khi ta và a đệ đến nhà họ Thôi, vị tiểu thư thế gia danh môn vốn hành xử nghiêm cẩn Thôi Tử Thư liên tiếp thất thố. Nếu không còn sót lại chút lý trí thì Thôi Tử Thư sớm đã nổi giận đùng đùng rồi.
Nhưng dáng vẻ bây giờ của nàng ta cũng chẳng kém nổi giận đùng đùng là bao.
Nàng ta cắn môi, khăn tay suýt nữa bị xé nát, ta thậm chí còn muốn khen nàng ta một câu "tráng sĩ". Song ta hiểu, không thể kéo sợi dây này quá căng, đứt rồi sẽ chẳng hay.
Thôi thị vốn học vấn sâu xa, song học vấn thâm hậu ấy lại chẳng dạy nàng ta cách chung đụng với tiểu nhân chợ búa. Bởi lẽ đối với bọn ta, từ trước tới nay nàng ta đều chỉ dùng quyền thế áp chế.
Ấy cũng là điều ta học được từ nhà họ Trần: Ngươi có quyền thế, ta sẽ cúi đầu. Song khi không còn quyền thế thì những đạo lý cao xa ấy lại chẳng có ích gì với bọn ta.
"Ngươi chờ đó cho ta!"
Thôi Tử Thư dậm chân một cái, xoay người đi tìm Thôi Thiệu.
"Đồ mách lẻo, chỉ biết mách lẻo!"
A đệ làm mặt quỷ với Thôi Tử Thư.
Hôm nay Thôi Thiệu hiếm hoi có ở nhà, song chàng luôn nhốt mình trong phòng, viết viết vẽ vẽ không biết đang làm gì.
Chàng ở đâu thì đương nhiên Thanh Sơn cũng ở đó. Hắn đang canh chừng ngoài phòng, chờ Thôi Thiệu sai bảo.
Thấy Thôi Tử Thư giận dữ xông đến, ngay cả phong thái thế gia mà nàng ta hằng kiêu hãnh cũng chẳng cần. Nàng ta vén váy sải bước, gương mặt dữ tợn, tựa như người đàn bà chợ búa đánh nhau vì một đồng tiền.
Trong mắt Thanh Sơn chợt lóe qua một tia khác lạ, rồi khi nhìn ta, ánh mắt mang theo chút cảm khái khó nhận ra — có thể chọc cho Thôi Tử Thư thành ra như vậy cũng là lần đầu.
Song chắc chắn không phải lần cuối của ta.
Mới chỉ nói nàng ta đôi câu mà nàng ta đã không chịu nổi, mà nhà họ Thôi suy bại, thứ chờ đợi nàng ta sẽ không chỉ là mấy lời châm chọc.
Thanh Sơn chặn Thôi Tử Thư lại. Thôi Thiệu có việc, không muốn bị quấy rầy.
"Vì sao ngay cả ngươi cũng về phe nàng ta? Rốt cuộc nàng ta có gì lợi hại, lại có thể khiến ngươi và ca ca…"
Ta ngẩng đầu nhìn nàng ta. Đáng tiếc nàng ta chưa kịp thốt ra câu sau thì trong phòng đã vang lên tiếng Thôi Thiệu, bảo nàng ta im miệng, về phòng trước, chốc lát chàng sẽ tự đi tìm.
Nàng ta quay đầu hừ lạnh với ta một tiếng, thật sự là có khí thế của kẻ bề trên. Ta cũng rõ, đừng nói ở Thôi thị, ngay cả ở nhà họ Trần, nếu ta và a đệ dám nói chuyện với đích nữ như vậy, không chết thì cũng mất nửa mạng.
Không thể không thừa nhận, tiểu nhân đắc chí thật sự làm người ta khoan khoái.
Song niềm vui ấy chẳng kéo dài lâu. Thôi Tử Thư không giữ chừng mực chút nào, đóng cửa “ầm” một tiếng. Viện này đã bỏ hoang từ lâu trước khi nhà họ Thôi đến, cửa gỗ không được tu sửa, đều khô nứt lỏng lẻo. Vài ngày trước ta vừa sai a đệ sơn lại, tuy bên ngoài đẹp song bên trong vẫn thế. Cái đóng cửa ấy làm ván cửa rung mấy lượt rồi đổ sụp xuống. May nhờ Thanh Sơn đỡ kịp, bằng không với cái tình trạng này của ván cửa thì chắc chắn sẽ tan nát từng mảnh.
Đấu khẩu thì đấu khẩu, đừng có phá của chứ, đổi một cánh cửa cũng mất không ít bạc đâu.
Quả thật là không biết cách sống!
Thanh Sơn ôm lấy cửa, lúng túng nhìn ta rồi cười gượng. Thôi thôi, ta đành bảo a đệ sửa vậy. Lúc ở nhà họ Trần, đệ ấy từng theo thợ mộc trong phủ học đôi chút, nhưng chỉ biết chút da lông, chưa biết có vá víu được hay không.
Thôi Tử Thư thấy ta đau lòng quá thì như bắt được nhược điểm. Nàng ta cười nhạo ta nhỏ nhen, quả thật là con riêng không ra gì, ngay cả nha hoàn cũng không bằng, chỉ là một cánh cửa gỗ hỏng thôi, thay mới là xong.
"Không được, một cắt một xu cũng chẳng thể lãng phí!"
Ta gần như quát lên. Có lẽ lần đầu thấy ta nổi giận như vậy, Thôi Tử Thư cũng sững sờ: "Ca ca còn có việc, mỗi lần huynh ấy đàn một khúc…"
Thôi Thiệu bỗng mở toang cửa phòng, tiếng vang khiến mọi người sửng sốt. Chàng đứng nơi cửa, thở hơi gấp gáp, vạt áo còn lay động: "Tử Thư, muội vào đây."
Tuy chàng cố gắng kiềm chế để giọng nói ổn định, song vẫn nghe ra chập chờn.
Có run rẩy, có bối rối.
*
Căn phòng không ngăn cách được nhiều, thêm Thôi Tử Thư xúc động, lời nàng ta nói ta nghe rõ mồn một.
Toàn là lời tố cáo ta trong mấy ngày nay: nào là bữa ăn bỗng giảm, không có cơm bát bửu nàng ta thích, lại còn liên hợp với a đệ để h**p đáp nàng ta.
Cửa khép, không thấy rõ tình cảnh bên trong, chỉ nghe tiếng Thôi Thiệu vang lên, chẳng mang theo bao nhiêu tình cảm:
"Muội không cần làm khó dễ nàng ấy. Nàng ấy, không ở bao lâu đâu."
"Vậy ca ca cứ bỏ nàng ta đi, mau mau bỏ nàng ta đi! Muội viết hưu thư giúp huynh!”
Lời chưa dứt, ta đã đẩy cửa đi vào.
Thôi Tử Thư đang toan đoạt lấy bút trong tay Thôi Thiệu, thấy ta thì tức giận dựng thẳng lông mày: "Vì sao không gõ cửa?! Không biết lễ nghi, đây cũng là một lỗi!"
Ta dọn dẹp giường chiếu, không ngẩng đầu: "Đây là nhà ta, là phòng của ta."
Thôi Thiệu không nói gì, chỉ liếc mắt nhìn Thanh Sơn không ngăn cản ta. Thanh Sơn cúi đầu cụp mắt, không tiếp xúc ánh mắt với chàng.
"Nhà nỗi gì, rách nát thế này. Cũng phải, hạng người như ngươi làm sao hiểu nổi cái gì gọi là kiến thức."
"Người nhà ở đâu thì nơi ấy là nhà."
"Vậy thì cũng không phải nhà của ngươi! Ca ca, mau bỏ nàng ta đi!"
Thôi Thiệu mở miệng: "Ra ngoài."
"Ca ca…"
"Huynh nói, ra ngoài."
Trong tay Thôi Thiệu cầm một tờ giấy, chàng cũng không ngẩng đầu. Tuy trên mặt không lộ vẻ gì, nhưng ta biết chàng đã giận. Thôi Tử Thư hừ ta một tiếng, xoay người rời đi.
Ngoài cửa vang lên hai tiếng bước chân, Thanh Sơn cũng đã rời đi.
Trong phòng chỉ còn ta và Thôi Thiệu.
"Chàng muốn bỏ ta ư?"
Thôi Thiệu ngẩn ra, lắc đầu.
"Vậy vì sao chàng nói ta không ở lâu?"
Ngón tay Thôi Thiệu siết chặt, giấy hằn vết nhăn: "Dẫu tội của ta chẳng đến nỗi chết, song việc này cũng chỉ để giữ thể diện cho triều đình. Họ sẽ không buông tha cho ta, cũng không buông tha nhà họ Thôi. Nay nhà họ Thôi đã suy tàn thành thứ dân, chỉ thiếu một cơ hội mà thôi.”
“Hơn nữa, ta còn là kẻ tàn phế lấy sắc hầu người, chỉ làm liên lụy ngươi thôi.”
“Đây là hòa ly thư, ngươi hãy đi đi. Ta sẽ cho ngươi một số tiền, đủ để ngươi về quê, mở một cửa hàng nho nhỏ…"
Thôi Thiệu đưa tay. Thì ra giấy trong tay là hòa ly thư, tay kia lại cầm một túi bạc đầy, do chàng tích lũy sau khi nhà họ Thôi thất thế.
Ta nhận lấy bạc vụn, sức nặng tan biến, bàn tay Thôi Thiệu trống không, hồi lâu mới rút về.
"Bạc thì ta lấy, quán nhỏ ở đâu cũng mở được, không nhất định phải về quê."
Thôi Thiệu ngẩng đầu, ánh mắt luôn bình tĩnh bỗng sáng rực.
"Ngươi có ý gì?"
"Phủ Trương mở tiệc, ta từng xem qua, chàng đánh đàn không tệ."
Đêm ấy ta không ngủ được, đầu óc toàn hình ảnh Thôi Thiệu và gã đàn ông kia. Dẫu biết ta không thể làm gì, song ta vẫn bước vào gió tuyết đến phủ Trương.
Trước cổng phủ Trương, khách khứa như dệt, qua cửa lớn có thể nhìn thấy đại sảnh rộn ràng. Lúc ta tìm Thôi Thiệu, một cơn gió lạnh thổi đến, làm lay động màn lụa trong sảnh. Thôi Thiệu ngồi sau màn đánh đàn.
Sao ta lại quên mất, thứ khiến chàng nổi danh kinh thành ngoại trừ học thức, địa vị và dung mạo thì còn có khả năng đánh đàn có một không hai.
Chỉ là ta không biết vì sao chàng giấu giếm ta. Thì ra muốn ta biết khó mà lui.
Thôi Thiệu hiếm khi thoáng qua nét bối rối, bàn tay cầm thư hòa ly cũng thu về, song dường như cảm thấy không ổn, chàng lại đặt trước mặt.
"Không có gì liên lụy cả. Nếu không gả cho chàng, ta ở lại nhà họ Trần, hoặc bị bán đi, hoặc tùy tiện gả cho một tên sai vặt, khá hơn thì làm tiểu thiếp cho môn khách của Trần lão gia, mài mòn cả đời, hoặc giống mẹ ta, sớm sầu muộn mà chết."
"Nếu một ngày nào có ngươi hối hận… Ta… ngày mai ta phải đi ta ngoài một chuyến, một tháng mới về."
Tờ thư hòa ly rốt cuộc cũng bị Thôi Thiệu vo lại, bỏ vào ngăn kéo: "Lần này tiền đặt cọc không ít, đều để trong hộp gấm trên giá sách. Chuyện ăn uống có thể thoải mái hơn, bạc đủ dùng. Ngươi đừng chấp nhặt với Tử Thư, muội ấy chỉ là chưa quen thôi. Muội ấy là đích nữ duy nhất của Thôi thị nhiều năm, tính nết khó tránh khỏi ương bướng. Nhưng muội ấy cãi không lại ngươi."
Thôi Thiệu hiếm khi mỉm cười. Đây là lần đầu ta thấy chàng cười, không còn sự phòng bị và gánh nặng. Thì ra chàng có răng nanh nhỏ, cười lên giống a đệ, mắt sáng lấp lánh.
Ta nghiêng đầu nhìn chàng, đến nỗi chàng có phần lúng túng: "Ngươi nhìn gì vậy?"
"Nhìn chàng thế này giống như người bình thường, chị dâu em chồng bất hòa, trượng phu đứng giữa hòa giải, cuối cùng cũng có chút cảm giác tình người."

