Úc Nương - Thập Sáo Tiên Bính Bất Yếu Đản

Chương 4




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 4 miễn phí!

Phần 4

Ngày hôm sau vừa tảng sáng, Thôi Thiệu đã dẫn theo Thanh Sơn rời đi.

Trong nhà thoáng chốc đã vắng đi hai người, ít nhiều cũng có phần hiu quạnh.

Không rõ có phải trước khi đi Thôi Thiệu đã nói gì với Thôi Tử Thư hay không, mấy ngày gần đây nàng ta đều ở trong phòng mình ra.

Ta và a đệ không có việc gì, bèn tính toán lại đắp một con mèo tuyết, cũng coi như chó ngáp phải ruồi, sư tử không thành, mèo cũng coi được.

Ta vo mấy quả cầu tuyết, lớn thì làm thân, nhỏ hơn thì làm đầu, sau đó là tứ chi và đôi tai, chiếc đuôi cũng nặn thành một quả bóng tròn trịa. A đệ cười chê không giống mèo, ngược lại giống món bánh trôi rượu mà đệ ấy thích ăn.

Đương nhiên ta không tán đồng, chỉ vào ngũ quan của mèo tròn mà nói giống a đệ.

“Tỷ nói bậy, đó là mèo, đệ là người!”

Nói xong thì ném một quả cầu tuyết về phía ta, ta né đi, cầu tuyết trúng vào đầu mèo tròn, khiến trên mặt nó dính đầy tuyết.

Ta ôm bụng cười: “Lần này mèo của a đệ biến thành bánh trôi rồi.”

Khi ta ý thức được mình đắc ý quên cả phòng bị thì đã bị cầu tuyết của a đệ nhét đầy miệng. Ta cũng không phải kẻ chịu thiệt, “phì phì” mấy cái rồi lập tức vo một quả lớn ném trả.

Bắt đầu đánh nhau có qua có lại.

Ta và a đệ hô “Xem chiêu đây” “Chịu chết đi”, lại “Đợi đó cho ta!”, chơi đùa quên cả trời đất. Thôi Tử Thư không vui, ló đầu từ trong cửa sổ ra, bảo bọn ta im miệng.

Song lời còn chưa dứt, một quả cầu tuyết đã trúng ngay mặt nàng ta.

“Xin lỗi, trượt tay... A tỷ, tỷ nhìn nàng ta xem, chẳng phải còn giống bánh trôi hơn mèo tuyết sao? Ngươi có muốn chơi với bọn ta không?”

Thôi Tử Thư sửng sốt, quên cả việc lau đi lớp tuyết trên mặt, một hồi lâu tuyết tan ra mới chảy xuống, để lộ gương mặt thoáng đỏ hồng.

“Thật là vô lý!”

Nàng ta giận dữ bước ra, toan phá nát mèo tuyết ta và a đệ đắp, lại bị cầu tuyết của a đệ lần nữa đánh trúng, thân hình lảo đảo rồi ngồi bệt xuống đất.

Ta lập tức hiểu ra, nàng ta xưa nay chưa từng đánh trận tuyết.

“Đợi ca ca trở về, ta muốn để huynh ấy bỏ ngươi!”

Đáp lại nàng ta chính là cầu tuyết của a đệ. A đệ ném rất chuẩn, lại ném thẳng vào miệng nàng ta, nàng ta cũng chẳng biết nhổ ra, chỉ ngây dại như thế, không bao lâu vành mắt đã đỏ lên.

“Ca ca và Thanh Sơn đi rồi, các ngươi liền bắt nạt ta!”

Thôi Tử Thư thở hổn hển, chỉ là trong miệng có tuyết, nói năng không rõ, ăn vào chắc là lạnh lắm.

Hai tay nàng ta tùy tiện vốc một nắm rồi ném về phía này. A đệ vẫn hứng chí, không nhìn ra cảm xúc của Thôi Tử Thư khác thường, lại tưởng Thôi Tử Thư muốn đánh trận tuyết với đệ ấy, lập tức vo một quả cầu ném trở lại.

Thôi Tử Thư cũng nổi giận, vốc tuyết lên không ném liền mà học theo dáng vẻ của a đệ,vo thành cầu, lần ấy quả nhiên trúng ngay chân a đệ.

A đệ cười ha ha, lập tức vo liền hai quả.

Thôi Tử Thư ngồi trên đất, mục tiêu quá đỗi rõ ràng, chịu thiệt mấy lần bèn đứng dậy. Nàng ta vừa quan sát vị trí của a đệ, vừa không ngừng vo cầu tuyết, đến nỗi A đệ chẳng sao chống đỡ nổi.

Cho đến khi cầu tuyết của Thôi Tử Thư trúng vào thân ta, nàng ta đắc ý nhìn ta, chẳng màng trên người đã vương đầy tuyết. Nàng ta vốn ưa sạch sẽ, huống hồ hôm nay còn mặc bộ váy gấm Thục duy nhất nàng ta còn giữ, bình thường vô cùng trân quý.

“Hai người các ngươi cũng chẳng phải đối thủ của ta!”

Đã như vậy thì chớ trách ta không lưu tình. Ta vốn muốn vốc tuyết, lại chẳng may vốc trúng thứ gì đó mềm mại, còn thoang thoảng hương thơm.

Phủi lớp tuyết đi, hóa ra là một cái túi thơm thanh nhã, trên thêu đó một đôi tịnh đế liên (sen sinh đôi cùng một cành).

Khi còn ở nhà họ Trần, ta cũng từng thấy không ít, đều là nha hoàn mua về để tặng tình lang, hoặc được tình lang tặng, đa phần trên đó thêu uyên ương, không có đường may chất liệu tinh xảo như cái này, hoa văn cũng thô sơ hơn.

Chưa đợi ta kịp phản ứng, Thôi Tử Thư đã giật phắt đi.

“Đây là đồ của ta, ngươi đừng đụng chạm lung tung!”

“Của ngươi ư?”

“Là vị hôn phu của ta tặng đó!”

“Ngươi đính hôn hồi nào mà sao ta không biết?”

Ta đã đến nhà họ Thôi mấy tháng, ngoại trừ Thôi Tử Thư đôi khi ra ngoài thì cũng chẳng thấy ai bước vào cửa.

Việc đính hôn này, nhất định phải do nhà trai chủ động.

“Đương nhiên là ngươi không biết rồi. Hắn là Thế tử của phủ Hầu, đợi ta thành thân với hắn rồi thì sẽ là Thế tử phi, hai người các ngươi cứ chờ bị xử lý đi!”

Thì ra, nàng ta luôn bảo ta đợi đó chính là đợi chuyện này.

Thanh danh Thôi thị đất Thanh Hà vang động thiên hạ, đến cả vương công quý tộc cũng phải kiêng dè ba phần. Giữa các thế gia, điều toan tính đều là cường cường liên hợp, củng cố căn cơ.

Để có quan hệ thân thiết với Thôi thị, Trần thị Cô Tô đã đính hôn từ nhỏ.

Ta biết phủ Tín Bá Hầu, đã từng gửi thiếp bái, chỉ là ngày đính hôn chưa đến thì Thôi thị đã suy bại, chuyện đính hôn này đương nhiên không thành.

Hơn nữa cũng sẽ không đính hôn nữa.

Nhưng Thôi Tử Thư lại ckhông tin.

“Phủ Tín Bá Hầu coi trọng lời hứa, Thế tử trọng tình trọng nghĩa, hắn từng nói muốn đính hôn với ta, cưới ta làm vợ.”

“Thế gia danh môn, vương công quý tộc hứa hẹn đều có điều kiện. Nay nhà họ Thôi đã suy, còn có lời hứa gì để mà nói nữa? Trần thị đất Cô Tô coi trọng lời hứa, vì thế mới để đứa con riêng ta đây tới.”

Lúc năm tuổi ta đã hiểu lý lẽ này. Trần lão gia ôm vài nha hoàn vũ cơ nói rằng sẽ cưới bọn họ lập làm thiếp làm hầu, yêu thương trọn đời. Nhưng kết quả thế nào? Tất cả đều giống như mẹ ta.

Không, cũng chẳng giống. Có người thậm chí còn không sống đến ngày bị bỏ rơi, đã chết trong giếng hay ở ao.

Dù khi sống xinh đẹp đến đâu, sau khi chết bị ngâm đến trương phình thì cũng chỉ còn lại dáng vẻ đáng sợ.

Bởi vì bọn họ sinh ra suy nghĩ không nên có.

“Nếu hắn thật lòng muốn cưới ngươi thì đã sớm đính hôn, hạ sính lễ rồi.”

“Không thể nào! Ta không tin! Ngươi không muốn thấy ta được tốt thôi!”

Dứt lời, Thôi Tử Thư chạy ra ngoài, a đệ muốn ngăn nhưng bị ta giữ lại. Có những giấc mộng vốn nên tỉnh rồi.

*

Phủ Tín Bá Hầu ở nơi phồn hoa nhất kinh thành. Khi ta và a đệ đến đó, Thôi Tử Thư đã đứng ngoài cửa lớn.

Ngày trước còn hiển hách, Thôi Tử Thư từng đến phủ Hầu dự tiệc, thảm đỏ được trải từ đầu phố đến tận đại môn phủ Hầu, nha hoàn tôi tớ đứng chầu hai bên, Hầu gia và Hầu phu nhân cười rạng rỡ đứng ngoài cửa nghênh đón, ngay cả lúc xuống xe cũng là Hầu phu nhân đích thân đỡ.

Trận thế ấy được người kinh thành truyền tụng chẳng dứt, thậm chí ta ở Cô Tô xa xôi cũng từng nghe qua.

Nhưng bây giờ, Thôi Tử Thư đứng bên khu phố ẩm ướt, hơi ẩm lạnh bốc lên, ngay cả bậc thềm cửa phủ Hầu cũng chưa kịp bước thì đã bị thị vệ chặn lại.

Thôi Tử Thư từ trước đến giờ cao cao tại thượng trở nên luống cuống, nàng ta không ngờ ngay cả gặp Thế tử cũng không được.

“Ta là vị hôn thê của Thế tử! Có phải các ngươi chưa đưa túi thơm cho chàng không? Chàng biết là ta thì nhất định sẽ đến gặp ta!”

Thị vệ bật cười: “Vị hôn thê? Thế tử nào có vị hôn thê không ra gì như ngươi!”

Bọn họ đã sớm phải thưa lại nhưng lại không nói, chỉ đợi đến khi Thôi Tử Thư tự rước lấy nhục nhã.

Tiếng ồn náo hấp dẫn người qua đường tới xem, có người nhận ra Thôi Tử Thư.

“Đây chẳng phải Thôi tiểu thư sao? Nay suy bại đến bộ dạng này, còn muốn tự cao tự đại ư?”

Song ta hiểu rõ, đó không phải là tự cao tự đại mà là chấp niệm cuối cùng, là tình nghĩa nàng ta tự cho là sâu đậm.

Sau nàng ta lại không biết điều ấy đại biểu cho việc gì. Như thú dữ rơi vào bẫy, đó là tiếng r*n r* cuối cùng.

“Ta là đích nữ Thôi thị, Thôi thị Thanh Hà, thế gia danh môn, các ngươi không thể đối xử với ta như vậy được!”

Điên cuồng kêu gào, thân phận ấy đã đè nặng nàng ta quá lâu.

“Ta nói cho ngươi biết, chính bởi nhìn thấy túi thơm của ngươi, Thế tử mới bảo ngươi cút! Nếu không tại nhà họ Thôi thì phủ Hầu cũng sẽ không bị liên lụy, bị Thánh thượng quở mắng. Ngươi còn mặt mũi dám đến đây sao? Hôm nay chính là ngày đại hỷ Thế tử và Tạ tiểu thư đính hôn, ngươi đừng làm liên lụy Thế tử nữa!”

Thế nhưng khi xưa, chính phủ Hầu chủ động cầu hôn nhà họ Thôi, từng xe từng xe lễ vật được đưa đến, nay lại hóa thành bị nhà họ Thôi liên lụy.

Thị vệ ném một vật đen thui ra, chính là túi thơm đã bị đốt cháy.

A đệ vội nhìn ta, trong mắt đầy bất bình: “A tỷ, bọn họ ức h**p Tử Thư tỷ tỷ!”

Ta nắm tay hắn: “Đợi đã, vẫn chưa đủ.”

Chưa đủ để nàng ta hoàn toàn tuyệt vọng.

Người dạy người, chẳng ai dạy nổi; đời dạy người, một lần là đủ.

Hồi mới năm tuổi, ta ngây thơ vô tri, người ta đều nói Trần lão gia là phụ thân ta, nhưng mẹ lại bảo Trần lão gia sẽ không thừa nhận ta. Ta không tin, khóc nháo, trách mẹ xấu xa, không cho ta tìm cha. Sau đó nhân lúc mẹ không chú ý, ta đã chặn Trần lão gia ngay khi ông ta về phủ.

Lúc ấy là mùa hạ, trong tiếng ve rền, Trần lão gia đã đá ta một cước, mắng một tiếng xúi quẩy, ta bị người hầu trói trong sân, phơi dưới nắng suốt một ngày, đến khi mẹ cứu ta thì ta đã chỉ còn một hơi thoi thóp.

Từ ấy về sau, ta chẳng bao giờ nói lại hai chữ “phụ thân” nữa.

Thị vệ thấy nàng ta cầm túi thơm không chịu đi bèn hung hăng đẩy một cái. Trước mắt bao người, Thôi Tử Thư ngã xuống vũng bùn bên cạnh. Thị vệ cố ý, bọn họ đắc ý nhìn đám đông.

Khi quyền thế ở trong tay, bọn họ cúi đầu khúm núm; khi người ta đã suy tàn, họ lại muốn đòi lại gấp trăm gấp vạn lần.

Ta buông tay a đệ, a đệ lao lên.

“Cho các ngươi ức h**p tỷ tỷ của ta này!”

Ta và ađệ từ nhỏ đã bị người ta đánh đập, về sau lớn lên, a đệ khỏe mạnh hơn không ít, bọn ức h**p kia nếm đòn quyền của đệ ấy mới chịu yên.

Đệ ấy đẩy ngã một tên thị vệ, hai người đồng thời ngã xuống, tên khác vội xông tới. Không ngờ Thôi Tử Thư hung hăng ném túi thơm xuống, nhào đến cắn ngay vào cánh tay tên ấy.

Cuối cùng vẫn là ta và a đệ lôi kéo mới khiến nàng ta buông ra.

Quản gia bước ra, mang theo lời nhắn mới của Thế tử, nói rằng chỉ cần Thôi Tử Thư không còn dây dưa, hắn sẽ bỏ qua việc náo loạn trước phủ Hầu hôm nay.

Thôi Tử Thư không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tên thị vệ đã ngã quỵ dưới đất, đôi mắt đỏ ngầu đến đáng sợ: “Không được ức h**p đệ đệ ta!”
*

Thôi Tử Thư tuyệt thực rồi.

Vị Thôi tiểu thư từng cao quý kiêu ngạo, hôm ấy từ phủ Tín Bá Hầu trở về, toàn thân chật vật. Thứ chật vật không chỉ là dung mạo bên ngoài mà còn là nội tâm.

Đó là dáng vẻ bị đánh vỡ sự kiêu ngạo, không biết nên làm sao.

Nàng ta nhốt mình trong phòng, muốn chết cho xong.

A đệ lo lắng cho nàng ta, vì thế mỗi bữa cơm bọn ta đều ăn trong phòng Thôi Tử Thư.

Đầu xuân giá lạnh, thích hợp để ăn lẩu.

Trong hơi nóng bốc nghi ngút lại phảng phất mùi thơm. Thịt dê là của Lý thẩm bên cạnh mới mổ hôm nay, tương vừng thì được mua từ Hương Du Phường, đặc quánh nồng đậm. Dẫu món kèm chỉ có cải trắng, song với nồi lẩu cay nồng, ăn vừa ngon miệng vừa xua tan hàn ý.

“Các ngươi ra ngoài!”

Thôi Tử Thư đã đói mấy ngày, ánh mắt đã có chút rã rời nhưng vẫn chăm chăm nhìn nồi lẩu sôi sùng sục.

A đệ nuốt một miếng thịt dê, lúc ấy mới mồm miệng nhai nhóp nhép mở lời: “Không được, a tỷ nói phải dọn xác cho tỷ.”

“Ngươi…!”

Thôi Tử Thư suýt thì nghẹt thở, vỗ ngực một hồi lâu mới thở lại được. Nàng ta chỉ tay về phía bọn ta, ngón tay run dữ dội: “Ta biết ngươi cố ý cười nhạo ta, nay ngươi thấy ta thành bộ dạng này, có phải cảm thấy khoái trá lắm không?”

“Đúng là khoái trá. Nếu không nhờ ngươi, Lý thẩm cũng sẽ không cảm thấy là ngươi bệnh, mang một miếng thịt dê đến để ngươi tẩm bổ.”

Ta gắp một đũa thịt dê, mỡ nạc đan xen, cay tê đậm đà, nhúng trong tương vừng đặc sánh, ăn một miếng quả thật khoái chí vô cùng.

“Chết là chuyện dễ dàng nhất, nhưng muốn sống thì phải ăn no mới có sức.”

Thôi Tử Thư thở hổn hển nhìn ta.

“Chết đói mất công lắm. Bây giờ ngươi đi ra ngoài ngủ một đêm, nhất định sẽ bị rét mà chết; hoặc thắt cổ, hoặc cắt cổ, hoặc nhảy xuống sông… cớ gì cứ chọn chết đói? cách khó nhọc như vậy, ngươi nghĩ thế nào?”

“Chết đói rất khó coi. Ở nhà họ Trần từng có một người hầu xúc phạm lão gia, bị nhốt trong lồng cho đến khi chết đói. Ta từng đến xem, toàn thân hắn chỉ còn da bọc xương, có chỗ bị gặm nát, bọn họ nói vì quá đói nên đành tự ăn chính mình, chết rồi miệng vẫn mở rộng.”

A đệ nghĩ đến cảnh ấy thì nhe răng rùng mình, nhìn thấy Thôi Tử Thư ngây dại, a đệ lại cười ngây ngô: “Không sợ, Tử Thư tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, dù có chết đói cũng đẹp hơn người hầu kia.”

Thôi Tử Thư nghiến răng, âm thanh nghẹn ra từ cổ họng: “Ta muốn Thôi thị khôi phục sự huy hoàng!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.