1
Gương mặt kiêu căng ngạo mạn của cô nương kia trong nháy mắt trắng bệch như giấy.
“Dựa vào đâu mà ngươi đ.á.n.h ta? Giữa thanh thiên bạch nhật, trước bao nhiêu người như thế, chẳng lẽ ngươi muốn ỷ thế h.i.ế.p người? Ta...”
Nàng ta còn chưa nói hết câu, đã bị hộ vệ hung hăng vụt một gậy vào sau đầu gối.
Bịch một tiếng, nàng ta quỳ sụp xuống trước nhuyễn kiệu, ngay dưới chân ta.
Lý ma ma vén rèm kiệu lên, để ta nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng vì xấu hổ và đau đớn đan xen.
Khi bốn mắt nhìn nhau, đồng t.ử nàng ta run lên:
“Ngươi dám đ.á.n.h ta, không sợ Hoài Dữ bỏ ngươi sao? Ta chính là...”
Lời uy h.i.ế.p còn chưa dứt.
Chát! Thước tre thứ nhất hung hăng giáng xuống cái miệng thao thao bất tuyệt ấy.
Tấm thẻ tre rộng chừng hai ngón tay phát ra tiếng giòn tan khi quất vào đôi môi đỏ mọng đầy đặn, lập tức khiến môi sưng đỏ phồng lên, cái miệng sắc bén kia trông như khúc lạp xưởng treo trước thềm năm mới.
Nàng ta đau đến mức không chịu nổi, đôi mắt đào hoa đã ngấn nước.
Lý ma ma cong môi cười lạnh đầy châm biếm, quát lớn:
“Từng ấy người mà chưa ăn cơm sao? Đánh có mấy thước mà chẳng có nổi chút sức lực. Muốn bị tống ra trang trại cho heo ăn à?”
Đôi mắt đào hoa của cô nương kia trợn tròn.
Chát! Thước tre này đ.á.n.h đặc biệt mạnh.
Trên đôi môi đang run rẩy xuất hiện những tia m.á.u sưng đỏ.
Sự kiêu ngạo mà nàng ta luôn dùng để đứng trên đầu những kẻ phong kiến tàn dư như chúng ta, đột nhiên xuất hiện một vết nứt.
Ngay cả vẻ quật cường bất khuất trên môi cùng hình tượng xương cốt cứng rắn trăm gãy không cong của nàng ta cũng không duy trì nổi nữa.
Vừa gào thét t.h.ả.m thiết, nàng ta vừa nói năng không rõ ràng mà cầu xin tha thứ từ một “đồ cổ phong kiến”:
“Đừng đ.á.n.h nữa... đau quá... Đánh tiếp sẽ hủy dung mất.”
“Hừ, bây giờ mới biết sai sao? Muộn rồi!”
Lý ma ma mỉa mai.
“Xúc phạm cáo mệnh phu nhân triều đình, theo luật phải chịu một trăm trượng. Phu nhân nhà ta nhân từ, ban cho ngươi ba mươi thước tre đã là khoan hồng. Ân đức hôm nay của phu nhân, ngươi nên ghi nhớ trong lòng.”
Chát! Lại một thước tre nữa giáng xuống.
Cái miệng sắc bén từng thao thao bất tuyệt chỉ trích nữ nhân hậu trạch vô năng vô dụng kia, lúc này đã rỉ m.á.u.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết liên tiếp vang lên, nước mắt hòa lẫn m.á.u tươi, chảy ướt cả vạt áo.
Ta nhìn đến chán ngán, khép hờ hai mắt, tựa vào chiếc gối mềm thêu chỉ vàng, dưỡng thần.
Ngoài kiệu, tuyết lớn như lông ngỗng bay đầy trời, lạnh đến mức Hướng Đồ Nam run cầm cập.
Nhưng trong nhuyễn kiệu, lò sưởi cháy rực, ấm áp như tiết xuân.
Sau một tuần hương, Lý ma ma vén rèm xe lên:
“Nàng ta ngất rồi.”
Ta gật đầu, mở mắt, va hay nhìn thấy Hướng Đồ Nam mặt sưng như đầu heo, chẳng còn nhận ra hình dạng ban đầu.
Nàng ta bị đè trong đống tuyết, drầu gối ngâm trong nước tuyết lẫn bùn, toàn thân đầy vết bẩn.
Tuyết lớn cuồn cuộn rơi xuống, phủ lên khuôn mặt từng ngạo mạn vô cùng ấy, khiến nàng ta trông vô cùng t.h.ả.m hại.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Đạo lý bình đẳng mà nàng ta luôn treo bên miệng, rốt cuộc cũng chẳng cứu nổi nàng ta.
Ta hơi động người.
Hộ vệ hiểu ý, lập tức kéo nàng ta đến trước mặt ta.
Suốt dọc đường, bùn đất hòa với tuyết, đầu gối bị kéo lê, cọ thành hai vệt dài.
Hướng Đồ Nam thoi thóp hơi tàn, trên mặt đầy vẻ khó hiểu và kinh ngạc.
Ta cúi người xuống, giải thích cho nàng ta:
“Chỉ là một kẻ xuyên không mà thôi. Ngươi không phải người đầu tiên.”
“Nhưng không hiểu luật pháp, chẳng phân tôn ti, còn chủ động đến tận cửa tìm đ.á.n.h.”
“Ngươi là người đầu tiên.”
Rèm xe buông xuống, ta lạnh giọng phân phó:
“Vứt nàng ta ra bên đường đó. Để người qua kẻ lại đều nhìn cho rõ, kẻ không hiểu lễ nghĩa sẽ có kết cục như thế nào.”
Bánh xe ngựa kêu lên ken két.
Một màn nháo kịch tự chuốc lấy nhục nhã cứ thế bị bỏ lại phía sau.
Trở về phủ, ta ôm quyển sách, ngồi trong thư phòng cùng một đôi nhi nữ đọc sách viết chữ.
Ma ma đẩy cửa bước vào, ghé sát tai ta thấp giọng nói:
“Hầu gia đã bế người đó đi rồi, sắp xếp nàng ta ở một viện t.ử phía nam thành.”
2
Trong miệng ma ma, Hầu gia chính là phu quân của ta, Tạ Hoài Dữ, người đã cùng ta tương kính như tân suốt gần mười năm.
Hắn thích thể diện, coi trọng quy củ, ghét những chuyện ngoài ý muốn và sự ngạo mạn vô lễ.
Nhưng Hướng Đồ Nam, nữ nhân xuyên không kia, lại là ngoại lệ.
Hướng Đồ Nam từng đốt pháo hoa khắp thành, công khai tuyên bố muốn chinh phục vị Hầu gia lạnh lùng Tạ Hoài Dữ, đẩy hắn lên đầu sóng ngọn gió, để người đời bàn tán chế giễu.
Nàng ta cũng từng đột ngột chặn đường Tạ Hoài Dữ vào triều, một tay giật phăng mũ quan của hắn, ép hắn cưỡi ngựa đuổi theo mình.
Hai người rong ruổi ra ngoại ô du ngoạn suốt một ngày.
Kết quả là Tạ Hoài Dữ bị bệ hạ quở trách suốt nửa canh giờ.
Nàng ta còn từng mượn danh nghĩa Tạ Hoài Dữ, cưỡng ép thu lại cửa hàng buôn bán mà gia đình người khác đã kinh doanh suốt ba đời để mở quán bán băng phấn.
Sau chuyện đó, nàng ta chỉ ném lại một túi bạc vụn rồi coi như thanh toán xong.
Khiến Hầu phủ bị người ta kiện lên công đường, mất mặt không ít.
Nàng ta hết lần này đến lần khác liên lụy Tạ Hoài Dữ bị trách phạt và chỉ trích.
Việc nào cũng giẫm trúng điều kiêng kỵ và nghịch lân của hắn.
Vậy mà cuối cùng lại trở thành người được hắn nâng niu nơi đầu quả tim.
Chuyện phong nguyệt của nam nhân, trong mắt thế tục vốn chỉ là chuyện cười để bàn tán.
Ta cũng lười so đo, dù sao trong Hầu phủ có cả một viện thê thiếp, người nào mà chẳng được ta an bài chu đáo.

