Hắn tận hưởng chuyện phong nguyệt của hắn.
Ta nắm c.h.ặ.t quyền hành của Hầu phủ.
Mỗi người làm tốt việc của mình, không quấy nhiễu lẫn nhau, cũng coi như bình an vô sự.
Cho đến tháng trước, ta dẫn theo một đôi nhi nữ đến chùa Hộ Quốc cầu phúc.
Đêm ấy mưa lớn, Tạ Yến mới ba tuổi đột nhiên sốt cao.
Khi ta hoảng hốt chuẩn bị xe ngựa quay về kinh thành.
Đám hạ nhân lại mặt mày khó xử, ấp a ấp úng.
Lúc ấy ta mới biết, toàn bộ xe ngựa của Hầu phủ đều đã bị Hướng Đồ Nam cầm lệnh bài của Hầu gia điều đi.
Nàng ta hùng hồn nhân danh đại nghĩa, dùng những chiếc xe ấy để giúp dân làng dưới núi vận chuyển đàn lợn trong chuồng bị mưa bão làm sập.
3
Chiếc xe ngựa chuyên dùng của ta và một đôi nhi nữ.
Rèm xe kết đầy trân châu, bên trong trải đệm lông hồ mềm mại, gối thêu chỉ vàng cùng bánh trái điểm tâm, thứ gì cũng đầy đủ.
Ngay cả đôi tuấn mã Hãn Huyết quý hiếm kéo xe, cũng là phần thưởng mà lão Hầu gia dùng chiến công nhuốm m.á.u nơi sa trường đổi lấy.
Thế nhưng khi Lý ma ma cầm lệnh của ta, đích thân đi đòi lại xe ngựa.
Trân châu đã rơi rụng sạch, lông hồ bị nhuốm bẩn, cả cỗ xe bốc mùi hôi thối, bẩn thỉu đến mức không nỡ nhìn.
Ngay cả hai con Hãn Huyết bảo mã hiếm có ở kinh thành kia, bộ lông vốn bóng mượt óng ánh cũng bị roi quất hết nhát này đến nhát khác, toàn thân đầy vết m.á.u.
Dưới móng ngựa thậm chí còn lưu lại những đốm đỏ tươi.
Đó là bảo bối quý giá nhất của con trai ta, Tạ Yến.
Thằng bé vốn đang sốt cao, co ro trong lòng ma ma, hơi thở yếu ớt.
Vừa nhìn thấy tình trạng t.h.ả.m hại của ái mã, lập tức bật khóc thành tiếng...
“Mẫu thân, ngựa và xe của con đều bị hủy rồi.”
Nghe vậy, Hướng Đồ Nam khoanh tay trước n.g.ự.c, bày ra dáng vẻ chính nghĩa lẫm liệt, lắc đầu tặc lưỡi với ta:
“Ngươi cũng là người đọc đầy bụng thi thư, sao lại dạy con trai thành kẻ ích kỷ và hèn nhát như vậy?”
“Huân quý trong triều được bách tính nuôi dưỡng, đương nhiên phải xem bách tính như phụ mẫu cơm áo chứ.”
“Mưa lớn như thế này, các người trốn trong thiện phòng ấm áp hương khói nghi ngút uống trà lễ Phật cầu phú quý.”
“Đâu biết rằng lợn dê, thứ giúp dân thường mưu sinh, suýt nữa đã c.h.ế.t cóng trong chuồng rồi.”
“Ta chẳng qua chỉ thay các người làm việc thiện tích đức trước mặt Bồ Tát.”
“Hy sinh vài cỗ xe ngựa của Hầu phủ, làm hai con ngựa ngu xuẩn mệt một chút.”
“Đổi lại giải quyết được khó khăn cho dân chúng, giúp Hoài Dữ giành được danh tiếng và uy vọng.”
“Sao lại không phải là đôi bên cùng có lợi chứ?”
“Đương nhiên, những chuyện coi trọng dân sinh, đặt mình vào hoàn cảnh của bách tính để giải quyết khó khăn như thế này, đám phong kiến cổ hủ các người sẽ không hiểu được đâu.”
“Chỉ có Thái hậu nương nương cùng đến từ ngàn năm sau mới có thể hiểu được đại nghĩa của ta.”
Nàng ta liếc xéo ta một cái, không hề che giấu sự khinh miệt và coi thường trên mặt.
“Hạ trùng bất khả ngữ băng.”
“Rốt cuộc chỉ là phụ nhân hậu trạch, e rằng nghe cũng chẳng hiểu.”
“Thôi vậy, việc tốt ta đã làm xong rồi. Xe ngựa và ngựa trả lại cho ngươi đấy.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Còn lời cảm tạ, cứ để Tạ Hoài Dữ đích thân đến nói với ta đi.”
Nàng ta xoay người định rời đi, lại bị ta nghiêm giọng ngăn lại:
“Ngươi đứng dưới chiếc ô lớn che kín như lọng. Đến một góc áo cũng không dính nổi chút nước mưa.”
“Thế mà lại phá nát ngựa và xe ngựa trị giá ngàn vàng của ta. Sau đó phủi tay định bỏ đi.”
“Lấy của người khác làm việc nghĩa, thành toàn danh tiếng và đại nghĩa của bản thân. Xin hỏi trên đời này, lấy đâu ra chuyện rẻ như vậy?”
Bước chân Hướng Đồ Nam khựng lại, nàng ta đột ngột quay phắt đầu nhìn ta:
“Chỉ vì một nam nhân mà ngươi bất chấp sự thật, ghen tuông rồi nổi nóng sao?”
“Ngươi tìm nhầm người rồi. Ta và Tạ Hoài Dữ chỉ là quân t.ử chi giao, trong sạch đến mức có thể soi cùng nhật nguyệt.”
“Huống hồ… đó là Hãn Huyết bảo mã do ngự ban.”
Ta cắt ngang sự đắc ý thao thao bất tuyệt của nàng ta.
Khi đôi mắt đen của nàng ta khẽ run lên.
Ta chậm rãi nói từng chữ:
“Là phần thưởng công huân mà cố Hầu gia dùng mạng sống tắm m.á.u nơi chiến trường đổi lấy.”
“Chỉ riêng một con cũng đáng giá vạn vàng. Nếu quy đổi toàn bộ, đủ để mua hết số lợn dê trong cả thành này.”
“Đệm lông hồ trong xe là vật ngự ban do Quý phi nương nương thương yêu một đôi nhi nữ của ta mà ban thưởng.”
“Gấm vóc thêu chỉ vàng, chuỗi ngọc đính kết. Mỗi món đều do Nội vụ phủ tuyển chọn kỹ càng.”
“Tấc tấc đều là ân điển của thiên gia. Một cỗ xe đáng giá ngàn vàng còn chưa nói.”
“Điều liên lụy phía sau lại chính là thể diện hoàng gia. Thế mà giờ đây tất cả đều bị ngươi phá hủy sạch sẽ.”
“Món nợ này phải tính thế nào đây?”
Ta nói một câu, sắc mặt Hướng Đồ Nam lại trắng thêm một phần.
Đợi đến khi ta nói xong, nàng ta đã không còn chút huyết sắc nào trên mặt.
“Ngươi có ý gì?”
Ta khẽ cong môi: “Rất đơn giản. Ngươi bồi thường bạc cho ta. Hay lấy mạng mình ra đền!”
Quyền thế mà nàng ta luôn khinh thường khiến nàng ta hoảng loạn mất hết chừng mực, nàng ta há miệng lớn tiếng kêu lên:
“Ta cầm lệnh bài của Hầu gia. Đồ của hắn, chẳng lẽ hắn lại không được dùng sao?”
4
Nghe vậy, ta thật sự phải cảm tạ cái đầu gỗ của nàng ta.
Nhìn Tạ Hoài Dữ đang vội vã bước tới trong màn mưa.
Ta đè xuống nụ cười lạnh nơi khóe môi, cao giọng nói:
“Lệnh bài của Hầu phủ là tín vật do triều đình ban cho quan viên sử dụng.”
“Tự ý cho người khác mượn, chính là giả danh quyền lực quan phủ. Nếu gây ra hậu quả, nhẹ thì phạm tội bị giáng tước, nặng thì mất đầu.”

