Khi ông ôm cổ, m.á.u phun như suối rồi ngã vật xuống đất.
Trên mặt vẫn còn nguyên vẻ chấn động và không thể tin nổi.
Nữ nhân xuyên không thấy vậy, hai chân mềm nhũn, lập tức bị gia nhân bịt miệng, đè xuống đất.
Mẫu thân cười lạnh, túm lấy tóc nàng ta, rồi dứt khoát đổ vào miệng nàng ta một bát t.h.u.ố.c câm nóng hổi.
Làm xong tất cả, mẫu thân mới đốt phong hòa ly thư thành tro, bình tĩnh rửa sạch m.á.u trên người.
Sau đó đẩy cửa viện lao ra ngoài, đau đớn kêu lớn:
“Không hay rồi! Lão gia... bị hại rồi!”
Bà lảo đảo nhào vào lòng tổ mẫu, toàn thân run rẩy không ngừng như vẫn còn chưa hoàn hồn.
“Nàng ta không muốn làm thiếp dưới ta. Phu quân chỉ quở trách nàng ta vài câu. Vậy mà nàng ta...”
Tổ mẫu nhìn sang ca nữ đang bị ép quỳ dưới đất, tay đầy m.á.u tươi, khuôn mặt lại dữ tợn hung ác, hận ý và lửa giận lập tức nghiền nát lý trí của bà.
“Kéo ra ngoài! Đánh c.h.ế.t bằng gậy cho ta!”
Mẫu thân sắc mặt trắng bệch, đến lúc này mới mềm người, ngất lịm trong lòng tổ mẫu.
Sau chuyện ấy, mẫu thân từng dạy ta:
“Làm gì có chuyện thế giới mới thì tất cả đều là mỹ đức, còn thời đại cũ thì toàn là cặn bã?”
“Nữ t.ử lớn lên dưới lễ giáo cũ cũng có thể mang trong lòng sông núi, tay áo dài giấu lưỡi đao.”
“Con xem, một mũi tên trúng hai đích.”
“Nữ nhân xuyên không kia chẳng phải cũng chỉ là kẻ bại dưới tay ta đó sao?”
Khi ấy, ta đã tận mắt chứng kiến kiểu ngụy biện của những nữ nhân xuyên không luôn tự cho mình là đúng, ngang nhiên cướp đoạt phu quân của người khác.
Những lời lẽ tiên tiến chẳng qua chỉ là lớp da bên ngoài, tâm tính và tu dưỡng mới là thứ quyết định cao thấp.
Từ xưa đến nay, nữ nhân tốt hay xấu chỉ nằm ở bản tâm, không nằm ở thời đại.
Khi Lý ma ma trở về, bà căng mặt, làm với ta một động tác cứa ngang cổ.
Ta khẽ cười rồi lắc đầu, giải quyết một nữ nhân không quyền không thế như Hướng Đồ Nam rất dễ.
Nhưng nam nhân luôn bao che, dung túng, thậm chí ngầm cho phép nàng ta giẫm đạp lên thể diện của thế tục và của ta.
Lẽ nào lại có thể toàn thân rút lui? Ta muốn… bẻ gãy xương sống của hắn, c.h.ặ.t đứt mọi đường lui của hắn, khiến hắn không còn bất cứ lối thoát nào nữa.
8
Ngày trước Đông Chí, nhân lúc thời tiết đẹp hiếm có, ta khó khăn lắm mới ra ngoài dạo một chuyến.
Không ngờ lại bị Hướng Đồ Nam đang chọn hỉ phục đỏ chặn ngay trước cửa.
Nàng ta mặc gấm vóc lụa là, trên đầu đầy châu ngọc, tất cả đều là sự thiên vị và sủng ái mà Tạ Hoài Dữ dành cho nàng ta.
Nàng ta cố ý khoe khoang với ta:
“Không ngờ đúng không? Ngươi càng chèn ép ta, hạ thấp ta, giày đạp ta bao nhiêu.”
“Hầu gia lại càng thương tiếc ta, yêu chiều ta bấy nhiêu. Thậm chí còn chống lưng cho ta, không tiếc trở mặt với kế mẫu vô dụng của hắn.”
“Ngươi cho rằng thủ đoạn của mình rất cao minh sao?”
“Sai rồi, mỗi lần chủ động đưa mặt đến để ngươi làm nhục. Đều là ta cố ý.”
“Khổ nhục kế, ly gián kế, rồi đến công tâm kế bây giờ.”
“Từng bước một, từng lần một. Đẩy tình cảm phu thê của các người ngày càng xa cách.”
“Nhiệm vụ của ta sẽ càng lúc càng dễ hoàn thành.”
“Đợi đến khi ngươi không chịu nổi nữa. Hoặc hòa ly. Hoặc bị hưu bỏ rồi cuốn gói ra khỏi cửa.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Thì vị trí thê t.ử mà hắn yêu nhất, vị trí chủ mẫu của thế gia vọng tộc, bộ mặt của Hầu phủ… đều sẽ là của ta, chỉ có thể là của tôi.”
“Đám độc tố phong kiến các người, trí tuệ không bằng ta, mưu lược cũng chẳng bằng một nửa tôi.”
“Ngay cả nhẫn nhịn và hy sinh, ác người cũng không làm được triệt để như ta.”
“Cho nên, ngươi đáng đời phải trơ mắt nhìn Tạ Hoài Dữ treo đầy lụa đỏ.”
“Ở viện t.ử phía nam thành tổ chức cho ta một hôn lễ long trọng để trút giận thay ta.”
“Ngươi không biết đâu. Chiếc khăn hỷ đỏ ấy vốn được chuẩn bị năm xưa cho Quý phi nương nương. Nhưng người không dùng đến. Người làm thiếp của hoàng gia, không có phúc phận dùng khăn hỷ đỏ.”
“Nhưng Tạ Hoài Dữ nói rằng. Ta có.”
“Ninh Hành. Phúc khí của ta và khổ sở của ngươi. Vẫn còn ở phía sau.”
Nàng ta ngẩng cao đầu, khóe mắt chân mày đều lộ vẻ kiêu ngạo, cười đến mức hoa rung cành nghiêng.
Ta bình thản nhìn nàng ta khoe khoang xong tất cả, mới mỉm cười nghiêng người sang một bên.
Để lộ phía sau mình… vị Tạ Quý phi sắc mặt lạnh như sương, đang mặc thường phục xuất hành...
9
“Ninh Hành, ngươi tính kế ta... Nương nương, thần nữ...”
Chát!
Nàng ta còn chưa nói hết lời.
Quý phi nương nương chỉ cần một ánh mắt.
Ma ma lực lưỡng bên cạnh đã lập tức vung tay, liên tiếp mấy cái tát trái phải giáng mạnh lên mặt Hướng Đồ Nam.
Quý phi thất sủng, mang theo đầy bụng uất ức xuất cung giải sầu, lại vừa hay nghe được những lời so sánh và x.úc p.hạ.m trắng trợn của Hướng Đồ Nam.
Đương nhiên người nổi trận lôi đình, người chưa lên tiếng ngăn lại, thì ma ma cứ thế hết cái tát này đến cái tát khác.
Đánh cho toàn bộ sự khoe khoang và ngạo mạn của Hướng Đồ Nam tan nát.
Khác với thẻ tre của ta, tổn thương ngoài da nhưng không hại đến thân thể.
Ma ma ra tay nào cũng thật lực, mỗi cái tát đều đ.á.n.h thẳng vào thịt, chỉ vài cái đã khiến mặt Hướng Đồ Nam sưng như đầu heo.
Máu hòa cùng những chiếc răng bị đ.á.n.h gãy, phun đầy trên mặt đất, cho đến khi người kia mặt mũi biến dạng, lảo đảo rồi mềm nhũn ngã xuống.
Quý phi mới dẫn theo một đoàn hạ nhân đông đảo đi tới viện t.ử phía nam thành.
Lụa đỏ giăng khắp nơi, hỉ phục treo cao, ngay cả long phượng hoa chúc cũng được bày ngay ngắn trên bàn, khắp nơi đều là không khí vui mừng trước đại hôn.
Trong viện không có người ngoài, lúc này Quý phi mới cười nhạo mở miệng:
“Thứ mà Hoài Dữ nhìn trúng, lại là loại hàng hóa không lên nổi mặt bàn như thế này sao?”

