“Hôn lễ long trọng? Khăn hỷ đỏ của bản cung? Ngươi cũng xứng?”
Ngọc thủ của Quý phi khẽ phất, đám hạ nhân lập tức hiểu ý.
Ngay trước mắt Hướng Đồ Nam.
Xoẹt! Từng dải lụa đỏ bị xé xuống.
Nàng ta hoảng sợ lắc đầu, đổi lại là ma ma cố ý cầm bộ phượng quan hà bí do các nghệ nhân thức trắng đêm chế tác.
Rầm! Ném mạnh xuống đất.
Sau đó cầm lấy cây kéo.
Trong lúc Hướng Đồ Nam thần sắc vỡ vụn, vừa khóc vừa gào đến khản giọng...
Ma ma từng nhát kéo một, từng nhát kéo một, cắt nát tất cả.
Đó là huân chương chiến thắng của nàng ta, là thành quả có được từ hết lần này đến lần khác dùng khổ nhục kế, là mục tiêu cuối cùng, là trái ngọt chiến thắng mà nàng ta vượt thời không tới đây để giành lấy.
Thế nhưng, nó lại dễ dàng như vậy.
Ngay trước mặt nàng ta, bị nghiền nát, rồi bị một ngọn lửa thiêu sạch không còn chút dấu vết.
Toàn thân nàng ta mềm nhũn, bò rạp trên mặt đất, giống như xương sống đã bị người ta đạp gãy, không sao đứng dậy nổi.
Nàng ta hận ta đến cực điểm, đôi mắt đỏ ngầu như muốn đóng đinh lên mặt ta.
Chát! “Dám nhìn thẳng vào Cáo mệnh phu nhân và Quý phi nương nương.”
“Không phân tôn ti trên dưới.”
“Đáng đ.á.n.h.”
Ma ma thuận tay lại tặng thêm hai cái tát, đ.á.n.h đến mức tóc tai nàng ta rối bù.
Không còn dám tùy tiện ngẩng đầu nữa.
Đúng lúc ấy, chiếc khăn hỷ đỏ trước khi nhập cung của Quý phi được hạ nhân cung kính dâng tới trước mặt người.
Người chỉ liếc mắt nhìn một cái, liền cười lạnh thành tiếng.
“Thứ dơ bẩn gì đây. Cũng xứng dùng đồ của bản cung?”
“Cho dù bản cung vứt bỏ như giày rách. Cũng không đến lượt ngươi mơ tưởng dù chỉ một phần.”
Ma ma lập tức hiểu ý, cao giọng quát:
“Trộm cắp vật của Quý phi nương nương. Tội tăng thêm một bậc. Kéo ra ngoài. Chặt hai tay để răn đe kẻ khác.”
Thân thể Hướng Đồ Nam lảo đảo, lập tức nhào về phía Quý phi, dập đầu liên tục như giã tỏi.
“Nương... nương nương... tha... tha mạng!”
Quý phi cúi mắt uống trà, làm như không nghe thấy lời cầu xin của nàng ta.
Ta cũng thờ ơ xoay chiếc vòng ngọc trên cổ tay, từ đầu đến cuối không hề lên tiếng.
Cho đến khi Hướng Đồ Nam bị bịt miệng kéo đi, thì cánh cửa viện bị đá tung.
“Dừng tay!”
10
Tạ Hoài Dữ vội vã chạy tới, trên người vẫn mặc nguyên quan phục chưa thay, vạt áo còn vương bụi đường.
Hắn thần sắc căng thẳng lao đến trước mặt Quý phi, chắp tay hành lễ:
“A tỷ, xin tỷ suy nghĩ kỹ!”
Chát! Một cái tát lạnh lùng của Quý phi giáng thẳng lên mặt Tạ Hoài Dữ.
“Ngươi quên ân tình của Ninh gia đối với Tạ gia rồi sao?”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Quên vị trí Quý phi của ta và thân phận Hầu gia của ngươi từ đâu mà có rồi sao?”
“Chỉ là một con hồ ly tinh mà thôi. Đáng để ngươi điên cuồng đến mức quên sạch nguồn gốc của mình như thế sao?”
Tạ Hoài Dữ bị đ.á.n.h nghiêng đầu, nhưng vẫn không lùi nửa bước.
“Chính vì vậy. Ta mới để Đồ Nam làm ngoại thất.”
Hơi thở của Quý phi nghẹn lại.
Tạ Hoài Dữ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói khàn đặc.
“A tỷ. Năm đó tỷ mười tuổi bị ngã xuống nước. Là ta bất chấp sống c.h.ế.t nhảy xuống kéo tỷ lên.”
“Tỷ một lòng muốn nhập cung. Ta cam tâm từ bỏ hạnh phúc của mình để cưới Ninh Hành.”
“Mượn ân cứu mạng năm xưa của Ninh gia đối với Thái hậu, mở đường cho tỷ tiến cung.”
“Tỷ sống nơi thâm cung. Ăn mặc chi tiêu, giao thiệp đối nhân xử thế, chỗ nào chẳng cần bạc?”
“Cũng là ta gạt bỏ thể diện của thế gia. Khắp nơi tính toán mở cửa hàng kinh doanh. Mỗi tháng đều đúng hẹn tiếp tế cho tỷ. Chưa từng gián đoạn.”
Hắn cúi người thi lễ thật sâu, giọng điệu thành khẩn.
“Chúng ta là tỷ đệ cùng một mẹ sinh ra. Ta làm mọi chuyện đều vì tỷ. Chưa từng tính toán được mất.”
“Hôm nay ta chỉ cầu tỷ tạm gác thành kiến trong lòng xuống.”
“Ở cùng nàng ấy một ngày. Chỉ một ngày thôi. Tỷ nhất định sẽ hiểu được điều đáng quý trên người nàng ấy.”
Tạ Hoài Dữ vốn lạnh lùng, kiêu ngạo, chưa từng hạ mình như thế, mang chuyện cũ ra nói, mang ân tình ra nói.
Mang huyết thống ra cầu xin Tạ Quý phi.
Tạ Quý phi ngồi phịch xuống ghế Thái sư, mày nhíu c.h.ặ.t, do dự nhìn sắc mặt ta.
Lão Hầu gia quanh năm trấn thủ biên cương.
Nguyên phối phu nhân sinh Tạ Hoài Dữ chưa được bao lâu thì qua đời.
Hai tỷ đệ nương tựa vào nhau nhiều năm tình cảm đương nhiên khác hẳn người thường.
Tạ Hoài Dữ nắm rất rõ điều đó.
Cho nên, khóe môi hắn cong lên đầy mỉa mai.
Khi ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt đều là vẻ sắc bén và chắc chắn thắng lợi, như thể đang chế giễu ta, khổ tâm tính kế cả một ván cờ, mượn đao g.i.ế.c người mà tay không dính m.á.u.
Sự độc ác ấy cuối cùng vẫn thất bại.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, Tạ Quý phi không muốn tỷ đệ trở mặt thành thù liền dịu giọng nói với ta:
“A Hành đừng lo. Chỉ là tạm hoãn việc xử phạt một ngày thôi. Nàng ta ở trong tay ta, không làm nên sóng gió gì được.”
Tình nghĩa giữa người với người.
Quả nhiên quá đỗi mong manh, chỉ cần lưỡi d.a.o lợi ích khẽ chạm, là tan vỡ ngay.
Ân đề bạt của Ninh gia.
Lời hứa năm đó khi hợp tác với ta, rằng sẽ bảo vệ Hầu phủ bình an vô sự.
Tất cả đều vào khoảnh khắc này, vỡ thành từng mảnh vụn.
Ta nhàn nhạt thu hồi ánh mắt, đoan chính hành lễ cúi gối.
“Nương nương nói quá rồi. Dù sao tình tỷ đệ vẫn là sâu đậm. Không thể vì một người ngoài như ta mà sinh lòng xa cách.”
Nụ cười trên mặt Tạ Quý phi cứng lại.
Khi người dẫn theo Hướng Đồ Nam cùng đoàn người đông đảo trở về cung.
Tạ Hoài Dữ chậm rãi đi phía sau mọi người, cố ý dừng bước bên cạnh ta, giọng nói lạnh như băng:
“Nàng ỷ vào việc phía sau nàng ấy không có ai chống lưng. Sỉ nhục nàng ấy thế cô lực bạc.”

