Mọi người đều kinh hãi, đồng loạt nhìn về phía ta.
Lời ấy tuy cuồng vọng, nhưng tuyệt đối không phải nói suông vô căn cứ.
13
Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, danh tiếng của Hướng Đồ Nam, người luôn được Quý phi hết lời khen ngợi, đã hoàn toàn thay đổi.
Nàng ta dựa vào danh tiếng của Quý phi để quảng bá hàng hóa, hợp tác với Quý phi, bán những món trang sức và son phấn giống hệt loại Quý phi dùng trong các cửa hàng với giá cao ngất, kiếm được đầy bồn đầy bát.
Nàng ta cải tiến lò sưởi, giúp Hoàng đế giải quyết nỗi khổ rét buốt khi phê duyệt tấu chương, được Hoàng đế khen là người có tâm hồn thanh nhã, thông tuệ hơn người.
Nàng ta sáng tạo ra món lẩu, khiến Thái hậu nương nương vì quá nhớ quê hương mà nhiều lần triệu vị đồng hương này vào cung, vừa thưởng thức hương vị quen thuộc vừa trò chuyện suốt cả ngày.
Cuối cùng, nàng ta từng bước từng bước tiến vào trung tâm quyền lực mà ngoài mặt nàng ta tỏ vẻ khinh thường, nhưng thực chất lại khát vọng mà không thể chạm tới.
Tạ Hoài Dữ lấy cớ vào Hầu phủ chọn hoa lạp mai cho Quý phi, dẫn nàng ta cùng đi.
Nàng ta đã khác hẳn trước kia, mặc áo gấm dệt chỉ vàng, cài trâm ngọc đính châu, từng cử chỉ, từng động tác đều mang theo khí thế cao cao tại thượng.
Nàng ta làm bộ làm tịch hành lễ với ta:
“Thỉnh an phu nhân.”
Thần sắc ta lạnh nhạt, chẳng buồn tiếp lời.
Nàng ta liền tự mình nâng chén trà nhấp một ngụm, sau đó cố tình lớn tiếng, mang theo ác ý mà nói:
“Trông phu nhân dung sắc tiều tụy, chẳng lẽ là do trong lòng u uất sao?”
“Cũng phải thôi, cả một viện oanh oanh yến yến, chẳng có lấy một người nào lên được mặt bàn. Quả thật ánh mắt của vị đương gia chủ mẫu như người cũng chẳng ra sao.”
“À phải rồi, suýt quên mất, người còn có một đôi nhi nữ xinh đẹp như ngọc để dựa vào.”
“Nói mới nhớ, A Chiêu ở trong cung có nương nương chiếu cố, mọi chuyện đều rất tốt.”
“Tuy mấy ngày trước không cẩn thận ngã xuống nước, nhưng cũng chỉ là hữu kinh vô hiểm, sốt cao mấy ngày rồi cũng vượt qua được.”
Nàng ta làm bộ kinh ngạc che miệng:
“Ái chà, ta đúng là lỡ lời rồi. Nương nương sợ người lo lắng nên cố ý đè tin tức này xuống, vậy mà lại bị ta vô tình nói ra mất.”
“Người chắc sẽ không tới trước mặt nương nương trách tội ta vì quá thẳng tính đâu nhỉ?”
Nàng ta che nửa khuôn miệng, cười đến mức cành hoa cũng phải rung rinh.
Đám di nương trong viện nghe đến nhíu c.h.ặ.t mày, hận đến mức gần như vò nát cả khăn tay.
Ta nâng chén trà, từ đầu đến cuối không thèm để ý tới nàng ta lấy một câu.
Hướng Đồ Nam cho rằng mình đã đ.â.m trúng chỗ đau trong lòng ta.
Nàng ta nghênh ngang đứng bên bờ ao, giơ tay bẻ gãy một cành lục mai nở rực rỡ nhất.
“Thứ xấu xí thích ngóc đầu lên, cũng chẳng biết học theo ai. Ta nhìn không vừa mắt, đúng là tướng đoản mệnh.”
“Chậu này không cần nữa. Phu nhân cũng thật là, sao lại nuôi loại đồ xấu xí thế này...”
Tõm! Lời nàng ta còn chưa dứt.
Tạ Yến chẳng biết từ đâu lao vụt ra.
Nó dùng cả đầu đ.â.m mạnh vào thắt lưng sau của nàng ta, húc người vừa rồi còn vênh váo ngạo mạn kia ngã nhào xuống mặt ao lạnh buốt.
14
Ta vừa nhếch môi cười, đám di nương trong viện liền hiểu ý.
Người nào người nấy nhanh tay nhanh mắt lấy sào ra, miệng thì không ngừng hô:
“Giữ lấy! Giữ lấy! Để ta kéo ngươi lên!”
Thế nhưng lại canh đúng thời cơ, hết sào này đến sào khác đ.â.m thẳng vào đầu và n.g.ự.c Hướng Đồ Nam.
May nhờ Hướng Đồ Nam quá mức phô trương, cố ý sai hai cung nhân mang theo đi đến hoa phòng.
Mới khiến bản thân rơi vào tay chúng ta.
Các di nương nghiến răng, mang theo oán khí và hận ý, từng gậy từng gậy khuấy mạnh vừa thô bạo vừa dùng hết sức lực.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Chỉ đè người vừa ngoi lên khỏi mặt nước xuống thôi vẫn chưa đủ.
Mỗi lần thấy nàng ta vùng vẫy sắp chạm được vào bờ, mọi người lại đồng lòng dùng sào chọc thẳng vào n.g.ự.c nàng ta.
Sống sượng đẩy nàng ta trở lại giữa hồ, cứ thế lặp đi lặp lại mấy lần.
Hướng Đồ Nam kiệt sức, đến cả sức vùng vẫy cũng yếu dần.
Những cây sào tre của các di nương liền chuẩn xác nện xuống đỉnh đầu nàng ta, liều mạng ấn người xuống đáy nước.
“Các ngươi đang làm gì vậy?”
Mãi đến khi Tạ Hoài Dữ đang ở thư phòng được báo tin chạy tới.
Các di nương mới vội vàng nhét sào tre vào tay Hướng Đồ Nam.
“Hầu gia, thiếp đang cứu người mà.”
“Đúng đó, đợi người tới thì hoa huệ cũng héo mất rồi.”
“Dù sao đây cũng là nữ quan bên cạnh Quý phi nương nương, sao lại vô dụng thế này, ngay cả cây sào cứu mạng cũng không nắm nổi.”
“Làm chúng thiếp mệt đến đổ đầy mồ hôi, còn bị Hầu gia trách mắng nữa, đúng là làm việc tốt chẳng được báo đáp.”
Tạ Hoài Dữ tức đến quai hàm căng cứng.
Hắn “tõm” một tiếng nhảy xuống hồ sâu đến tận cổ.
Lúc này mới kéo được Hướng Đồ Nam lên bờ.
Y phục nàng ta ướt sũng, trâm châu rơi mất, trên trán đầy m.á.u, bộ dạng vô cùng chật vật.
Tạ Hoài Dữ ôm người vào lòng, sắc mặt lạnh như sương giá.
“Nàng ta rơi xuống nước thế nào?”
Lời chất vấn còn chưa kịp nói ra, Tạ Yến đã oa một tiếng bật khóc:
“Cây lạp mai mà Hoàng thượng ban cho con nhân dịp sinh thần năm ngoái bị nữ nhân này bẻ gãy rồi!”
“Nàng ta cướp lạp mai của con, không cẩn thận nên mới ngã xuống hồ.”
“Chẳng lẽ phụ thân cũng muốn trách con chuyện này sao?”
Cành lục mai gãy vẫn còn nằm ngay dưới chân.
Đồng t.ử Tạ Hoài Dữ co rút lại.
Tạ Yến lập tức kêu lên:
“Con muốn vào cung! Mẫu thân, người đưa con vào cung đi! Con muốn tìm Hoàng thượng đòi một lời giải thích!”
“Cái gì mà thứ xấu xí thích ngóc đầu lên thì có tướng đoản mệnh? Lục mai của con xấu chỗ nào?”
“Nàng ta dựa vào đâu mà dám hủy đi vật được Hoàng thượng ban thưởng cho con?”
“Láo xược!”

