Xuân Phạt

Chương 9




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 9 miễn phí!
15

Tạ Hoài Dữ mặt trầm như nước.

“Ai dạy ngươi như vậy? Ra tay đả thương người trước, ỷ thế h.i.ế.p người sau.”

“Cút đến từ đường cho ta...”

“Người đâu!”

Ta đột ngột lên tiếng cắt ngang lời Tạ Hoài Dữ, giọng nói lạnh lẽo và sắc bén:

“Mang cáo mệnh phục ra đây, ta muốn vào cung diện thánh.”

Tạ Hoài Dữ không nhường nửa bước:

“Nếu đã vậy, bản hầu sẽ phụng bồi đến cùng.”

Hướng Đồ Nam vừa mới nếm được mùi vị của quyền lực, sắc mặt lập tức trắng bệch, vội vàng hô lên:

“Không cần!”

Nàng ta kéo lấy tay áo Tạ Hoài Dữ, bày ra bộ dạng nhẫn nhịn chịu thiệt:

“Dù sao cũng là con của chàng. Nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, chẳng qua bị người khác xúi giục nên mới sinh lòng oán hận với ta.”

“Ta không muốn giữa ta và nó có hiềm khích, cũng không muốn chàng bị kẹt ở giữa, khó xử đôi bên.”

“Hoài Dữ, nghe ta đi, bỏ qua chuyện này đi. Bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện, lấy thọ yến của bệ hạ tháng sau làm trọng.”

Đôi mắt nàng ta đỏ hoe, ngấn đầy lệ, ánh mắt ấy khiến trái tim Tạ Hoài Dữ cũng mềm nhũn ra.

Hắn cố nén hận ý, nhìn ta thật sâu, sau đó bế Hướng Đồ Nam đang ướt sũng toàn thân lên, sải bước đi ra ngoài.

“Tạ Yến ra tay đả thương người, không có quy củ, cũng chẳng có giáo dưỡng.”

“Ninh Hành không làm tròn trách nhiệm dạy dỗ.”

“Vậy thì dẫn nó về hậu viện cấm túc, chép sách tự kiểm điểm.”

“Tháng sau là thọ yến của bệ hạ.”

“Ta chỉ cần bẩm rõ nguyên do với Quý phi nương nương.”

“Hai người các ngươi cũng không cần tham dự nữa.”

Bà mẫu vừa định lên tiếng thì đã bị ta lắc đầu ngăn lại.

Màn náo nhiệt khiến thiên hạ chê cười ngày hôm đó, ta vốn chẳng có hứng thú tham gia.

Sau khi Tạ Hoài Dữ rời đi, Tạ Yến ngẩng đầu lên trong lòng ta, như muốn được khen ngợi mà nói:

“Mẫu thân từng nói, nhi t.ử là tương lai và trụ cột của Hầu phủ, phải có trách nhiệm chăm sóc và che chở cho từng nữ t.ử đáng thương đang phải sống gian nan trong Hầu phủ.”

“Nàng ta bắt nạt tỷ tỷ. Sỉ nhục các di nương. Làm khó mẫu thân.”

“Con là nam t.ử hán duy nhất của Hầu phủ. Con chính là muốn nàng ta c.h.ế.t!”

Các di nương đã nuôi nấng nó từ nhỏ ai nấy đều đỏ hoe mắt vì cảm động và vui mừng:

“Đứa nhỏ ngốc này, người bé tí như củ cải mà đã biết bảo vệ di nương rồi. Đúng là không uổng công ta may giày may tất cho con.”

“Đúng vậy, đồ tiểu t.ử lừa người. Không phải con còn dỗ dành ta sau này ngày nào cũng làm điểm tâm cho con sao?”

“Ta biết ngay mà, người lớn không đáng tin cậy. Vẫn là đứa nhỏ do chính tay mình nuôi lớn mới có lương tâm.”

Nói xong, tất cả lại đồng loạt nhìn về phía ta:

“Thọ yến của bệ hạ, nếu tỷ tỷ vì bị cấm túc mà không thể vào cung, truyền ra ngoài chẳng phải sẽ khiến người ta chê cười sao?”

Ta nhớ tới những lời ẩn trong bài thơ giấu chữ ở cuối câu mà Tạ Chiêu đã truyền ra cho ta, khóe môi ta gần như không nén nổi ý cười:

“Vào lúc mất mặt xấu hổ như thế, ai đi mới là kẻ tự chuốc lấy một thân hôi tanh.”

16

Mãi đến ngày cung yến, Quý phi ngồi một mình trong thủy đình giữa hồ, giống hệt như năm xưa khi được mẫu thân sắp đặt để tình cờ gặp gỡ Hoàng đế.

Một thân váy sa mỏng tung bay trong gió, tựa như tiên phi hạ phàm, đáp xuống mặt hồ.

Đầu ngón tay nàng lướt trên dây đàn.

Khúc nhạc đang tấu chính là 《Phượng Minh Triêu Dương》, bản nhạc mà bệ hạ yêu thích nhất.

Trong lòng Hoàng đế xúc động, vừa định đứng dậy thì trên bầu trời chợt vang lên một trận âm thanh, vô số chim ch.óc từ khắp nơi kéo đến, dày đặc như mây.

Tất cả đều bay về phía thủy đình nơi Quý phi đang ngồi.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Chúng lượn quanh không đi, tiếng hót vang lên không ngớt.

Người có mặt tại đó không ai là không kinh ngạc.

Hướng Đồ Nam lập tức nhân cơ hội lớn tiếng hô:

“Bách điểu triều phượng, trời ban điềm lành! Đây chính là thiên ý báo trước, bệ hạ thánh đức sáng ngời, phúc trạch ngập trời!”

“Quý phi nương nương mang điềm lành trong người, phù hộ Đại Ung quốc thái dân an!”

Một lời vừa dứt, khắp nơi đồng loạt quỳ xuống tung hô.

Hoàng đế không giấu nổi vẻ vui mừng, khi nhìn về phía Quý phi, liên tục cất lời khen ngợi.

Chim ch.óc càng lúc càng nhiều, bao phủ kín cả ngự hoa viên, tiếng hót vang dậy, che trời khuất đất.

Quý phi đắc ý vô cùng, Tạ Hoài Dữ cũng âm thầm vui mừng.

Hướng Đồ Nam càng không che giấu nổi d.ụ.c vọng quyền lực trong mắt, cùng sự quyết tâm phải giành được vị trí chủ mẫu Hầu phủ.

Cho đến khi...

Tách.

Một giọt phân chim rơi xuống.

Một tên cung nhân đưa tay lau trán.

Nhìn thấy thứ dính trên tay, hắn lập tức hít mạnh một hơi lạnh.

Nhưng còn chưa kịp phản ứng.

Tách… Tách… Tách...

Phân chim dày đặc như cơn mưa lớn từ trên trời đổ xuống.

Khách khứa và bá quan văn võ bị phân chim b.ắ.n đầy lên y phục.

Toàn thân nhơ nhớp bẩn thỉu, ngay cả Hoàng đế còn chưa kịp thu lại nụ cười cũng bị vô số phân chim nện đầy đầu đầy mặt.

Ngài tức đến run người, dưới sự che chắn của đám cung nhân, vội vã trốn dưới tán lọng.

Một tay che mặt, một đường hoảng hốt trở về tẩm cung.

“Chuẩn bị nước! Trẫm muốn tắm rửa thay y phục!”

Bá quan và khách dự tiệc cũng chẳng còn tâm trí quan tâm điều gì khác.

Ai nấy ôm đầu né tránh, áo gấm và tiệc yến trở nên hỗn loạn không chịu nổi.

Hướng Đồ Nam, người vừa hô vang điềm lành lúc nãy, cũng bị dính đầy chất bẩn.

Dây đàn của Quý phi đột ngột đứt phựt.

Nàng hoảng hốt đứng bật dậy, nhìn màn náo kịch đã đập nát giấc mộng Hoàng hậu của mình.

Gương mặt trắng bệch, đứng trong thủy đình, thân thể lảo đảo như sắp ngã.

Ánh mắt nàng sắc bén như d.a.o, hung hăng đ.â.m về phía Hướng Đồ Nam.

“Điềm lành mà ngươi nói… Chính là khiến bổn cung rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục sao?”    

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.