Lữ Tụng Lê đưa mắt nhìn về phía vợ chồng Lữ Chí Viễn và vợ chồng Lữ Tụng Vân nãy giờ vẫn im lặng.
"Chuyện thứ hai là con muốn lập một xưởng làm giấy, cần đại ca, đại tỷ và tiểu đệ giúp sức."
Lữ Chí Viễn và Lữ Tụng Vân đều ngẩn người, không ngờ việc này lại có phần của họ?
"Nhị tỷ, kỹ thuật làm giấy vốn là bí mật bất truyền của bốn đại gia tộc, tỷ..."
Lữ Tụng Lê giơ tay ngắt lời, nàng hiểu ý của đệ đệ, kỹ thuật làm giấy đang bị bốn họ lớn lũng đoạn.
Đại Lê hiện tại rất giống với thời Ngụy Tấn Nam Bắc triều mà nàng từng biết, thẻ tre và lụa là đã rút khỏi đài nghi thức lịch sử, giấy chính thức trở thành vật liệu viết chính. Nhờ kỹ thuật làm giấy được cải tiến thêm một bước, phạm vi ứng dụng giấy của triều Đại Lê càng rộng, sản lượng cũng tăng vọt. Hiện nay những loại giấy nổi tiếng có giấy gai (ma chỉ), giấy Tả Bá, giấy Ngân Quang... đều nằm trong tay bốn đại gia tộc. Trong đó giấy gai có giá cả vừa phải, được đại chúng ưa chuộng và ứng dụng rộng rãi nhất.
Lữ Tụng Lê quyết định lập học đường, một là thấy vô cùng cần thiết, hai là thấy có triển vọng lớn. Nhân tài hiện nay đa số xuất thân quý tộc, "hàn môn nan xuất quý tử" (nhà nghèo khó sinh con quý hiển). Loại nhân tài này khi dùng thực tế bị ràng buộc rất lớn.
Tầng lớp sĩ tộc lũng đoạn việc truyền bá sách vở, ngăn chặn số lượng nhân tài ở hàn môn. Con em thế gia môn phiệt thông qua việc đọc lượng lớn sách để tiếp thu kiến thức, nâng cao tài cán rồi vào triều làm quan; tài nguyên tri thức đã trở thành con mương khó lòng vượt qua giữa môn phiệt sĩ tộc và con em nhà nghèo.
Thứ hai là sự lũng đoạn kỹ thuật làm giấy khiến giá giấy rất đắt, dân thường căn bản không dùng nổi. Đọc chữ viết văn đều là việc nhà giàu mới cung phụng nổi, người thường không có tư cách. Hai phương diện này chính là nguyên nhân then chốt khiến hàn môn khó có nhân tài.
Lữ Tụng Lê biết muốn lập được thư viện thì sách vở là không thể thiếu, ngoài ra phải đánh sập giá giấy xuống. Nếu không, bách tính sẽ không kham nổi việc học. Từ lúc biết chuyện lưu đày là không thể tránh khỏi, nàng đã có ý thức thu thập sách vở, nhưng lúc này số lượng sách trong tay vẫn chưa đủ nhiều, không thể so với kho sách của các đại gia tộc. Chuyện này đành từ từ thu thập vậy.
Còn về giá giấy, việc này dễ thôi. Tự họ lập một xưởng làm giấy là xong. Hơn nữa nàng còn một con bài tẩy — kỹ thuật in ấn. Kỹ thuật in bản khắc gỗ phát minh vào thời Đường, in chữ rời phát minh thời Tống, do đó Đại Lê hiện chưa có kỹ thuật in ấn. Chờ thời cơ thích hợp nàng sẽ tung ra.
"Ta có thể kiếm được phương pháp, nhưng cần đệ phải không ngừng thử nghiệm." Lữ Tụng Lê nói với Lữ Minh Chí.
Lữ Minh Chí nghe vậy mắt trợn tròn: "Lợi hại thật đó tỷ của đệ ơi, ngay cả mật phương làm giấy tỷ cũng kiếm được sao?"
Việc này với Lữ Tụng Lê không hề khó. Tứ đại phát minh của Trung Hoa nổi tiếng thế nào chứ, nàng lại còn từng nghiên cứu sâu và tìm hiểu tiến trình phát triển của chúng.
"Được, việc này giao cho đệ! Đệ sẽ thử nghiệm!" Đúng lúc nó cũng đang có hứng thú.
"Đại ca, đại tỷ, hai người phụ trách quản lý xưởng giấy này, còn ai quản mảng nào thì hai người cứ bàn bạc với nhau, có được không?"
Lữ Chí Viễn và thê tử nhìn nhau một cái rồi nhận lời. Lữ Tụng Vân thì còn do dự, nàng lo mình làm không tốt và cũng nói ra nỗi lo ấy.
Lữ Đức Thắng liếc nhìn nàng một cái: "Có gì mà không biết? Không biết thì học, chỉ cần học không chết thì cứ học tới chết cho ta!"
Việc này nhìn qua là biết tiểu khuê nữ có ý nâng đỡ mấy anh chị em, nếu đại khuê nữ đến thử cũng không dám thì tiểu khuê nữ biết nâng đỡ kiểu gì? Lữ Tụng Vân được chồng vỗ nhẹ vào vai khích lệ mới đáp: "Vậy được ạ, con sẽ thử xem."
Xong xuôi mọi việc, Lữ Tụng Lê bưng chén trà nhấp một ngụm. Lữ Đức Thắng biết con gái vẫn còn chuyện muốn nói, liền bảo mấy đứa con khác giải tán để chúng đi nghiền ngẫm chuyện xưởng giấy.
Đại tẩu Điền thị có chút lúng túng đứng dậy, nàng nhìn Lữ Tụng Lê vài lần, định nói lại thôi. Mấy ngày nay lòng nàng có tâm sự nên đối xử với tiểu cô (em chồng) thực sự quá lạnh nhạt. Lữ Chí Viễn tiến lên kéo nàng đi: "Đi thôi." Điền thị khẽ ừ một tiếng.
Lữ Chí Viễn thở dài trong lòng, hắn biết tại sao thê tử lại như vậy. Ban đầu, nàng không hiểu nổi tại sao cha lại cam tâm từ bỏ chức Ngự sử đại phu ở Trường An để ngoại phóng đến cái nơi "chim không thèm ị" này làm một Huyện lệnh nhỏ nhoi. Thấy cha mẹ quá coi trọng tiểu muội, trong lòng nàng ít nhiều có định kiến. Hắn biết thê tử chỉ là một nữ tử bình thường, nàng thích cuộc sống an ổn. Vì quyết định của cha mẹ, nội tâm nàng đầy rẫy sự kháng cự với gian khổ trước mắt và bất an với tương lai, nảy sinh cảm xúc là khó tránh khỏi.
Nào ngờ đâu, cha hắn vừa nhậm chức chưa lâu đã thăng quan. Nghe mẹ nói, công lao này đều do tiểu muội mưu tính cho cha. Giờ đây muội muội lại đối xử công bằng, nâng đỡ tất cả bọn họ. Ai mà chẳng biết xưởng giấy làm tốt thì tiền đồ vô lượng.
Lữ Chí Viễn thầm nghĩ, cha mẹ quyết định rời Trường An chắc chắn có lý do, chỉ là họ không nhìn thấu được mà thôi. Hơn nữa bất kể cha mẹ và tiểu muội đưa ra quyết định gì cũng không hề làm hại họ, trái lại còn chẳng để họ phải chịu khổ cực gì. Hắn nghĩ sau này cứ việc nghe lời, đối với quyết định của cha mẹ và tiểu muội, dù không hiểu cũng cứ theo lệnh mà làm.
"Đại tẩu con người này..."
"Cha, chuyện đó không cần nhắc tới đâu." Đối với chút cảm xúc nhỏ nhặt của đại tẩu, Lữ Tụng Lê không mấy để tâm. Họ là anh chị nàng, nên nâng đỡ thì vẫn phải nâng đỡ. Đây không phải nàng bao dung thánh mẫu gì, mà là phương pháp quản trị cần phải chú ý. Tục ngữ nói "mua heo xem chuồng", những người đi theo hoặc định đi theo trước khi quyết định sẽ quan sát xem vị lãnh đạo đối đãi với người thân thuộc hạ thế nào. Nếu lãnh đạo quá khắt khe, bạc bẽo thì tiếng xấu đồn xa, khó mà thu phục lòng người.
Lữ Đức Thắng đối với sự khoáng đạt của tiểu khuê nữ thì hài lòng không sao tả xiết.
"Cha, con rể cha vừa truyền tin về, đã đánh hạ được Hắc Phong Trại ở phía đông nam Hầu Thành cho cha rồi. Nghe tin này cha có vui không?"
"Nhanh vậy sao?" Thằng con rể này xem ra cũng có chút ưu điểm đấy chứ.
"Vâng, hiện họ đang áp giải người về. Cha, cha phải sai người dọn trống đại lao của huyện nha đi thôi."
Lữ Đức Thắng gật đầu: "Thu hoạch thế nào?"
Lữ Tụng Lê mỉm cười: "Nghe nói là không tệ."
"Vậy thì được. Thế này đi, tài vật tịch thu được từ sơn tặc, sau khi thanh toán xong, trích hai thành phát xuống cho đám con rể làm phần thưởng. Tám thành còn lại, toàn bộ sung vào phủ khố huyện nha."
"Được ạ." Cho hai thành cũng tạm ổn, giờ cha nàng đã là Quận thủ Liêu Đông, chỗ cần tiêu tiền càng nhiều, nếu không nàng đã muốn cho thêm chút nữa rồi.

