"Ngươi chỉ toàn nhắm vào tiền của ta!" Kê Vô Ngân lớn tiếng cáo buộc.
Tiết Hủ nghẹn lời: "Ta là đang tốt cho ngươi, ngươi đừng có đem lòng tốt của ta coi như lòng lang dạ thú."
"Ta chỉ hỏi ngươi có đang nhắm vào tiền của ta không?!"
Tiết Hủ tức quá hóa liều, dứt khoát thừa nhận: "Phải, ta nhắm vào tiền của ngươi đấy thì đã sao?!"
"Ngươi quả nhiên nhắm vào tiền của ta!"
Tiết Hủ cạn lời. Lão nhắm vào tiền của gã là thật, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn cản lão lo lắng cho tiền đồ của gã.
"Đôi bên cùng có lợi (song oanh), ngươi có hiểu không? Buôn bán là chuyện của hai bên, một bên chiếm hết tiện nghi, vét sạch lợi nhuận của đối phương, không để lại cho người ta chút cháo nào thì làm sao thành giao được? Bản thân ngươi làm kinh thương, lẽ nào không hiểu đạo lý này?"
Kê Vô Ngân lấy làm lạ: "Được lắm, lão già khú đế, ngươi cũng học được cách làm ăn rồi sao?" Bộ kinh doanh này nói ra nghe cũng ra ngô ra khoai đấy.
Không thể phủ nhận, lão rất tán thành lời này. Chỉ khi để lại cho đối phương đủ lợi nhuận khiến họ động lòng, việc mua bán mới có khả năng đàm phán tiếp. Tiết Hủ có thể nói cho lão biết đây là lời Lục phu nhân dạy, lão chỉ là "học lỏm bán tươi" không? Nhưng đạo lý thì vẫn y như vậy.
"Ngươi là thủ phú có tiếng ở phương Nam, ngươi có chắc chắn những kẻ ngươi 'nuôi' bấy lâu nay có thể bảo vệ ngươi cả đời bình an?"
Kê Vô Ngân im lặng.
Tiết Hủ nói tiếp: "Ta khuyên ngươi cùng bái dưới trướng Lục phu nhân, có hai lý do. Một là, ta thấy Lục phu nhân không phải vật trong ao, muốn kéo ngươi cùng lên thuyền. Hai là, trứng gà thì không nên để chung một giỏ, đầu tư phân tán ra, đến lúc nguy cấp, biết đâu 'phía Đông không sáng thì phía Tây sáng', cũng coi như để lại cho mình một đường lui."
Dù sao mỗi năm Kê Vô Ngân cũng phải bỏ ra đống bạc lớn để lo lót quan trường, thay vì làm giàu cho kẻ khác, chẳng thà làm giàu cho Lục phu nhân!
Kê Vô Ngân đảo mắt: "Lời ngươi nói không tính, ta phải đích thân gặp người mới được."
Tai nghe không bằng mắt thấy. Dẫu lão tin tưởng phán đoán của hảo hữu, nhưng lão vẫn muốn tự mình gặp mặt rồi mới quyết định "xuống vốn" bao nhiêu.
"Được." Tiết Hủ đáp ứng ngay tắp lự.
Chịu gặp người là tốt rồi, phần còn lại cứ giao cho Lục phu nhân đi, lão mệt tâm quá. Cũng để cái lão già bướng bỉnh này nếm trải sự lợi hại của nàng.
Kê Vô Ngân thầm nghĩ: Dù sao lão cũng thuộc dạng "chưa thấy thỏ chưa thả ưng". Không phải lão khinh thường nữ nhi, mà nữ nhi thường dễ lụy vì tình. Lão đã quá nửa đời người, thấy nhiều nữ tử ưu tú được thiên hạ ca tụng, nhưng đa phần đều lấy việc chọn lang quân làm mục tiêu phấn đấu, "tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử". Những gì họ làm đều là phụ tá nam nhân lên ngôi cao. Ngay cả quý nữ danh môn, việc giáo dục cũng hướng tới vị trí "Đại gia chủ mẫu", tuyệt nhiên không có ai đào tạo theo hướng "Chủ công" cả.
Trước sự nghi ngờ của lão hữu, Tiết Hủ lại có cái nhìn khác: "Lục phu nhân không phải hạng người đó." Lụy vì tình? Nàng sẽ không đâu.
"Cứ nhìn cách nàng đối phó với Tạ Trạm thì biết. Lúc đó mà xem, Tạ Trạm ưu tú hơn Tần Thịnh nhiều, nhưng hôn sự vừa biến động, nàng nói bỏ là bỏ, nói đối đầu là đối đầu ngay. Nàng đủ lý trí và quyết đoán, nhẫn tâm với người khác và nhẫn tâm với chính mình."
Vụ đàm phán Hầu Thành vừa qua, lão trực tiếp tham gia nên cảm nhận càng rõ rệt hơn. "Lục phu nhân là một nữ tử vô cùng tích cực tiến thủ, gặp được thời cơ sẽ không ngần ngại ra tay chộp lấy. Không có cơ hội, nàng cũng sẽ tìm cách tạo ra cơ hội."
Kê Vô Ngân lại chép miệng. Nhiều nữ tử vốn là "nghịch lai thuận thụ" (nghịch cảnh đến thì cam chịu). Nữ tử tính nhu, giỏi nhẫn nhịn, đôi khi nhẫn đến mức không thể nhẫn được nữa vì con cái cha mẹ vẫn có thể nhịn tiếp. Lữ Tụng Lê phận nữ nhi, đào đâu ra tính công kích và xâm lược mạnh mẽ đến thế? Chỉ là thân phận Lục phu nhân nhà họ Tần vừa là ưu thế cũng vừa là rắc rối.
"Còn một điểm nữa, ngươi có chú ý không? Ngươi giương cờ rõ rệt tôn Lữ Tụng Lê làm chủ, vậy mấy vị gia nhà họ Tần thái độ thế nào? Tiểu đoàn thể này lấy ý chí của ai làm chủ?"
Kê Vô Ngân cảm thấy nếu một tập thể có hai tiếng nói thì sẽ rất nguy hiểm. Trước đó lão cứ ngỡ tân chủ công là Tần Thế tử, chính là thấy được vấn đề ở đây. Đây chính là hạn chế do thân phận nữ tử mang lại, nếu nàng là nam nhi, những vấn đề này đều tan thành mây khói.
Tiết Hủ thản nhiên đáp: "Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, Lục phu nhân sẽ có cách." Thực sự đến lúc đó... ánh mắt Tiết Hủ trầm xuống.
Khô Lâu Trại, huyện Vô Lự
Vô số sơn tặc tháo chạy tán loạn, trong lòng chửi bới không ngớt: Chạy muộn rồi! Đám binh lính Hầu Thành này không giảng quy củ! Sao có thể bỏ qua Thất Tinh Trại ở Liêu Dương mà đánh thẳng tới huyện Vô Lự của chúng ta chứ? Cách xa cả một huyện như thế bọn chúng không mệt sao!
Bọn chúng cứ ngỡ vẫn còn thời gian, sau khi Hắc Long Trại ở Vọng Bình bị diệt, ai nấy đều quan sát, nếu quân Hầu Thành đánh Thất Tinh Trại thì chúng sẽ chuồn ngay! Nhiều kẻ thậm chí đã gói ghém xong hành lý. Vạn vạn không ngờ, "tọa sơn quan hổ đấu" một lúc, cuối cùng lửa lại cháy đến tận mông mình.
Lúc này, một ổ sơn tặc ở cực Đông quận Liêu Tây giáp ranh — Lục Phúc Trại — đang từ xa quan sát tình hình. Lục Phúc Trại và Khô Lâu Trại chỉ cách nhau một ngọn núi, vì ở gần nên kết nghĩa huynh đệ.
Đám đương gia Lục Phúc Trại sắc mặt ngưng trọng, họ đều bị cuộc diệt phỉ rầm rộ bên Liêu Đông làm cho hoảng hốt. "Đại ca yên tâm, chúng ta là sơn trại của quận Liêu Tây, quân lính Liêu Đông dựa vào cái gì mà sang phạt chúng ta?"
Đám lâu la nghe vậy đều thầm cảm thấy may mắn vì đặt ổ ở Liêu Tây, nếu ở Liêu Đông thì coi như "xong đời". Nghe nói sơn tặc bị bắt giờ khổ lắm, phải làm khổ sai chuộc tội, làm việc dơ bẩn mệt nhọc nhất mà ăn còn chẳng bằng bình dân, thật đáng sợ.
Tần Thịnh đứng ở sườn núi nhìn sang phía đối diện. Chu Đạt nhìn theo hướng mắt hắn, thấy sườn núi bên kia lốm đốm ánh đuốc: "Lục gia, đám cầm đuốc bên núi kia có phải người của Lục Phúc Trại không?"
"Ừm."
Chu Đạt: "Cái bọn Lục Phúc Trại này gan to thật đấy."
Mã Tiến và Hồ Quang Thông vừa xong việc cũng xúm lại: "Lục gia, bọn chúng đây là đang khiêu khích phải không?"
Hồ Quang Thông: "Đúng là quá gan lì, sớm muộn gì cũng diệt sạch bọn chúng!"
Tần Thịnh nhìn thoáng qua lần cuối rồi nói: "Được rồi, xong việc thì xuống núi thôi!"

