Xuyên Thành Chính Thất Pháo Hôi Chết Sớm, Ta Tức Giận Gả Cho Nhân Vật Phản Diện

Chương 305: Lông Mày Rậm Mắt To




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 305 miễn phí!

Nửa canh giờ trước, tại tiệm rèn nhà họ Dương

Đợi đến khi mẻ quặng sắt cuối cùng nóng chảy thành nước, tiểu thợ rèn họ Dương liền bàn giao công việc cho đại đồ đệ, còn mình thì thong thả bước ra khỏi phòng đúc.

Lúc này đang là buổi hoàng hôn, cha hắn đang nằm trên chiếc ghế bập bênh dưới gốc cây ngô đồng giữa sân, bên cạnh đặt sẵn bát trà xanh mát lạnh, đúng là hai chữ: thảnh thơi. Tiểu Dương thợ rèn vô cùng ngưỡng mộ, thầm thề rằng sau này về già, mình cũng phải được như cha!

Nhận thấy có động tĩnh, lão Dương thợ rèn mở mắt ra, thấy thằng con ngốc nghếch đang nhìn mình ch** n**c miếng.

"Trời còn chưa tối, sao không làm việc tiếp đi?"

"Cha, người báo với bên kia đi, hết quặng sắt rồi." Giọng tiểu Dương nhẹ nhõm, không giấu nổi vẻ đắc ý. Ý của hắn là: Cha ơi, không phải con không nỗ lực nhé, là do không còn nguyên liệu thôi. Tâm hồn hắn đang bay bổng: De de de de!

"Thằng nhóc thối này chắc chắn là cố ý!" Lão Dương liếc con trai một cái. Hắn chắc chắn đã nhận ra quặng sắp hết từ sớm nhưng cứ lờ đi không báo.

"Còn nữa, bảo người bên kia đến khiêng mấy 'gã khổng lồ' này đi!" Khiêng đi, mau khiêng đi hết cho khuất mắt hắn! Tiểu Dương nhìn mấy cái máy kia mà không thuận mắt chút nào, cứ thấy chúng là hắn lại nhớ đến những ngày tháng quai búa thâu đêm suốt sáng cực khổ vừa qua. Giờ thì giải thoát rồi, cuối cùng cũng được giải thoát.

Lão Dương: "Biết rồi!"

Những "gã khổng lồ" trong miệng tiểu Dương thực chất là bộ phận cốt lõi của máy tuốt lúa đạp chân — bánh xe tuốt lúa.

Tiểu Dương nịnh nọt: "Cha, cho con nghỉ mấy ngày nhé?"

"Được thôi." Lão Dương sảng khoái đáp.

Tiểu Dương phấn khởi xoa tay: "Vậy nghỉ mấy ngày hả cha?"

"Con thấy nghỉ mấy ngày là hợp lý?"

"Ít nhất là nghỉ cho đến khi tiệm có quặng sắt mới về chứ ạ?"

"Được, cứ theo ý con."

Tiểu Dương suýt nữa thì chống nạnh cười dài lên trời. Ha ha ha, triều đình kiểm soát muối và sắt rất nghiêm ngặt, quặng sắt đâu có dễ kiếm như vậy. Đợi bên kia xoay xở được quặng mang về, chắc cũng phải một thời gian dài nữa.

Lão Dương nằm trở lại, nhắm mắt lại, lười nhìn cái điệu bộ ngốc nghếch của con trai. Đồ con trai ngốc, đắc ý cái gì, với bản lĩnh của Quận thủ đại nhân, chẳng quá hai ngày nữa quặng sắt sẽ được chở tới thôi.

Lại nói về phía Lữ Tụng Lê, nàng nhận được báo cáo rằng tiệm rèn đã hết quặng sắt. Nhưng vì hôm nay Tần Thịnh vừa về, nàng không lập tức xử lý ngay.

Tưởng thị biết con rể về nhà, từ sớm đã dặn dò nhà bếp làm bữa tối thật thịnh soạn.

Tần Thịnh ngủ dậy, phát hiện mình đang nằm ở một nơi xa lạ, đầu óc hơi mơ màng, nhưng nhanh chóng nhớ ra mình đang ở đâu, liền bật dậy đi tìm vợ. Thấy nàng vẫn còn bận rộn, chàng quyết định xuống hậu viện thăm nhạc mẫu đại nhân.

Tưởng thị thấy Tần Thịnh thì rất vui, biết chàng đặc biệt tới trò chuyện với bà thì càng vui hơn. Bà hỏi: "Đi diệt phỉ có nguy hiểm không? Có vất vả lắm không con?"

Tần Thịnh lắc đầu, chàng không thấy khổ: "Dạ ổn ạ, không vất vả lắm. Cũng không nguy hiểm, bọn chúng đều đánh không lại con."

Tưởng thị nhìn Tần Thịnh, thấy người chàng đen nhẻm đi mà vẫn bảo không vất vả, chỉ nghĩ chàng không muốn người nhà lo lắng nên càng thêm xót xa: "Hôm nay mẹ dặn làm nhiều món ngon lắm, lát nữa con ăn nhiều vào cho bổ lại sức."

Thời gian qua diệt phỉ toàn ở ngoài trời, cộng thêm thời tiết nắng gắt, Tần Thịnh bị sạm đi hẳn một tông da, trông trưởng thành hơn trước một chút. Trước sự quan tâm của nhạc mẫu, Tần Thịnh chỉ biết gật đầu: "Vâng, cảm ơn nhạc mẫu."

"Đúng rồi nhạc mẫu, nhạc phụ đại nhân hôm nay đi đâu rồi ạ? Con tới lâu rồi mà ở chỗ Lê Lê không thấy ông, ông cũng không ở hậu viện sao?"

Chân mày Tưởng thị lập tức nhíu lại: "Nhạc phụ con không có ở phòng công vụ?"

Tần Thịnh chớp chớp mắt, thành thật nói: "Dạ không, chỉ có một mình Lê Lê ở đó thôi ạ."

Tưởng thị thầm mắng: Cái lão già này chắc chắn lại đùn đẩy hết việc cho con gái rồi trốn đi lười biếng ở đâu rồi.

Đúng lúc đó Lữ Đức Thắng vừa về đến nhà, nghe thấy cuộc đối thoại giữa vợ và con rể, ông cảm thấy tiền đồ tối tăm hẳn đi. Phải biết là ông chỉ vì xử lý công văn quá phiền não nên mới lẻn ra ngoài đánh hai ván cờ thôi mà!

Lữ Đức Thắng lườm Tần Thịnh: Hay cho cái thằng lông mày rậm mắt to nhà ngươi, từ bao giờ mà học được cái thói mách lẻo ngấm ngầm thế hả?

Tần Thịnh giả ngu, thấy ông về liền chào hỏi ngay: "Nhạc phụ đại nhân, người về rồi ạ?"

"Ừm." Lữ Đức Thắng bước vào nhà. Tưởng thị dành cho ông một ánh mắt sắt lẹm: Tối nay sẽ tính sổ với ông sau! Lữ Đức Thắng sờ sờ mũi.

Giờ Thân chính (khoảng 16h), nhà họ Lữ khai tiệc. Tưởng thị gọi tất cả con cái về, không chỉ có gia đình con trai cả Lữ Trí Viễn, mà ngay cả con trai út Lữ Minh Chí dạo này đang ở khu Bắc cũng được gọi về, còn có vợ chồng con gái cả Lữ Tụng Vân cùng các cháu, cuối cùng là vợ chồng Lữ Tụng Lê - Tần Thịnh. Cả nhà tụ họp đông đủ, náo nhiệt vô cùng.

Đại tỷ phu Từ Minh lúc tới tiện đường đón luôn Lữ Kiêu về. Lữ Kiêu hiện đang theo học vỡ lòng tại Lữ thị tư thục ở thôn mới Điềm Thủy cùng mấy đứa trẻ nhà họ Tần. Sáng sớm có xe ngựa đưa đi, trưa ăn cơm và nghỉ ngơi tại nhà họ Từ, chiều tan học lại ngồi xe về nhà. Từ Minh hiện cũng là một phu tử tại đây cùng với ba vị phu tử khác.

Cả nhà nói cười vui vẻ dùng xong bữa cơm. Đến giờ Dậu (khoảng 17h), Lữ Tụng Lê và Tần Thịnh quyết định về nhà. Trước khi đi, Lữ Tụng Lê dặn cha: "Cha, ngày mai cha đi gặp Châu mục đại nhân xin cấp thêm ít quặng sắt nhé."

Vừa nãy bị bắt quả tang lười biếng nên lúc này Lữ Đức Thắng rất dễ nói chuyện: "Được, mai cha sẽ đi một chuyến tới phủ Thứ sử quận Liêu Tây." Việc này ông thích làm, so với việc xử lý công văn thì đi ngoại giao thế này hợp với ông hơn nhiều!

Dặn dò xong, hai vợ chồng lên xe ngựa trở về.

Về đến nhà, Tần gia cũng chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn. Cả hai không nói là đã ăn ở bên nhà ngoại, vẫn ngồi xuống trò chuyện và ăn thêm một chút cùng gia đình.

Tại huyện Phòng

Tần Hành và Tần Chiêu cũng vừa ăn tối xong. Khi chỉ còn hai anh em, Tần Chiêu hơi lưỡng lự hỏi: "Đại ca, để Tiểu Lục đi Nam địa, liệu có ổn không?"

Dù hiện tại Tần gia ở Liêu Đông khá tự do tự tại, nhưng Tần Chiêu không quên thân phận của họ vẫn là tội thần bị lưu đày. Ở Liêu Đông, dưới sự che chở của nhà ngoại, không quá tuân thủ quy tắc thì không ai nói gì. Nhưng Tiểu Lục rời Liêu Đông đi Nam địa thì có hơi quá, đây coi như là công nhiên coi thường vương pháp. Nghe Đại ca nói Tạ Trạm đang khuấy đảo phương Nam, ngộ nhỡ hắn gặp Tiểu Lục rồi tâu lên Hoàng đế thì sao?

Tần Chiêu nói ra nỗi lo của mình.

"Lục đệ muội đã dám để Tiểu Lục đi thì tự nhiên sẽ có vạn toàn chi sách." Tần Hành điềm tĩnh đáp. Phải biết Tiểu Lục không chỉ là em trai họ, mà còn là phu quân của nàng.

Tần Hành nghĩ sâu xa hơn một chút: "Muốn gán tội cho người khác thì thiếu gì lý do? Nếu Hoàng đế muốn gây khó dễ cho Tần gia chúng ta, thì ngay việc chúng ta không đi cày cấy khổ cực ở quân đồn đã là sai rồi, chẳng cần đợi đến chuyện Tiểu Lục tự ý rời nơi lưu đày đâu."

Trước kia, Tần gia chẳng lẽ không đủ nghe lời sao? Cuối cùng kết cục nhận được là gì? Cho nên, huynh ấy cảm thấy đôi khi không cần phải cân nhắc quá nhiều, co vòi rụt cổ làm gì cho mệt.

Nghe Đại ca nói vậy, Tần Chiêu cũng thấy có lý. Lục đệ muội chắc chắn sẽ bảo vệ được Tiểu Lục chu toàn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.