So với đoàn xe mười chiếc rầm rộ của Trần gia, Tạ Trạm và Trần Bảo Châu chỉ sắp xếp hai cỗ xe ngựa, có thể nói là đơn giản nhẹ nhàng. Trần Gia Diệp vừa đến chân núi không lâu thì nhóm Tạ Trạm cũng vừa tới nơi.
"Bảo Châu, mưa lớn quá, chúng ta tạm nghỉ dưới chân núi chút đã, đợi mưa nhỏ bớt rồi hãy lên chùa." Tạ Trạm đề nghị.
Trần Bảo Châu nhìn màn mưa dày đặc, biết lúc này xác thực không dễ lên núi nên gật đầu đồng ý.
Trần Du và Trần Cẩn đang phụ trách cảnh giới, thấy Tạ Trạm và Trần Bảo Châu xuất hiện ở đây thì không khỏi giật mình. Trần Cẩn nhìn Tạ Trạm với ánh mắt đầy nghi hoặc: "Sao hai người lại tới đây?"
Tạ Trạm chưa kịp lên tiếng, Trần Bảo Châu đã lập tức sừng sộ: "Ngươi nhìn cái kiểu gì thế? Chúng ta không được phép đến đây à? Ta còn chưa hỏi các ngươi đấy, ngươi và Đại ca xuất hiện ở đây là định làm cái trò mờ ám gì?"
Trần Cẩn bị mắng cho đỏ mặt tía tai.
"Bảo Châu!" Tạ Trạm khẽ quát ngăn cản không cho nàng nói tiếp, sau đó mới quay sang anh em Trần gia: "Bảo Châu muốn đến chùa Phổ Hiền thắp hương hoàn nguyện, ta đi cùng nàng. Không ngờ lại gặp Đại ca và Tiểu đệ ở đây."
Trần Du ra hiệu cho Trần Cẩn đừng nói bậy, trầm giọng bảo: "Chúng ta ở đây có việc quan trọng, về nhà sẽ nói rõ với đệ sau."
Tạ Trạm gật đầu. Hắn nhìn quanh một lượt rồi chỉ vào căn phòng ngoài cùng: "Đại ca, ta và Bảo Châu vào căn phòng ngoài cùng kia nhé, để nàng thay quần áo giày dép, đợi mưa tạnh rồi lên núi. Nếu bên này có việc gì, Đại ca cứ sai bảo ta."
Trần Du gật đầu: "Được, hai người vào thay đồ bị ướt đi."
"Đại ca, có cần báo với cha là Tạ Trạm và Bảo Châu cũng ở đây không?" Trần Cẩn hỏi nhỏ.
Trần Du suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Thôi bỏ đi." Nhiệm vụ hàng đầu hiện giờ là bắt giữ Tiết tiên sinh. Chuyện Bảo Châu muốn đi hoàn nguyện hắn cũng nghe vợ loáng thoáng nhắc qua, chỉ không ngờ họ lại đội mưa mà đến. "Nhưng nhớ cử người để mắt đến họ."
Trần Hải và Trần Thành là tộc nhân Trần thị, lúc này đang canh giữ một lối ra. Đột nhiên có hai bóng người đi tới, vì mưa lớn và đối phương mặc áo tơi nên nhìn không rõ mặt.
"Ai đó?" Hai người quát lên.
"Người mình!"
Đợi đến gần, họ mới thấy là hai đồng bạn Dương Kiệt và Hồ Quân đang xách một cái giỏ đậy tấm dầu che mưa. Hai người họ liền lỏng cảnh giác: "Hóa ra là các ngươi."
Dương Kiệt đáp: "Chứ còn ai nữa, mưa gió thế này ai mà muốn ra ngoài."
Hồ Quân tiếp lời: "Không ngờ các ngươi làm việc cũng trách nhiệm đấy."
"Hầy, hết cách thôi. Đúng rồi, mang món gì ngon tới thế?"
"Đồ trong giỏ là của bọn ta, các ngươi đừng có mơ. Đại công tử bảo bọn ta tới thay ca, hai người mau về thay đồ khô, ăn miếng gì nóng cho khỏe đi, chỗ này để bọn ta lo."
"Được, giao cho các ngươi đấy."
Trần Hải và Trần Thành vừa đi vừa trò chuyện. Trần Hải chợt thắc mắc: "Này, hôm nay Dương Kiệt với Hồ Quân cũng đi theo đoàn sao?" Trần Thành gãi đầu: "Nay đông người quá tao cũng không nhớ hết, nhưng chắc là có, chứ không họ chui ở đâu ra?"
Bộp! Hai người đang nói chuyện thì bị tấn công từ phía sau, lập tức đổ gục. Ngay sau đó, họ bị kéo vào ch* k*n đáo lén lút giấu đi.
Tạ Trạm và Trần Bảo Châu vào phòng chưa được bao lâu thì lại có tiếng xe ngựa tiến vào phố chính. Trần Bảo Châu ngạc nhiên, không hiểu sao ngày mưa thế này lại có nhiều người kiên trì đi chùa giống mình vậy.
"Ta ra ngoài xem sao." Tạ Trạm nói rồi đi ra, một lúc lâu vẫn chưa vào.
Bên trong, Trần Bảo Châu thay quần áo giày dép bị ướt, đang lau khô đuôi tóc. Nàng nhận thấy chồng mình đang ở bên ngoài trò chuyện với ai đó, nhưng vì tiếng mưa quá lớn nên nghe không rõ.
Bên ngoài, phu xe của Lục Tây Hoa vẫn bám đuôi đại tiểu thư Lục Phỉ từ xa. Thấy xe của Lục Phỉ dừng lại, hắn cũng cho xe dừng theo. Lục Tây Hoa nheo mắt nhìn qua màn mưa, thấy dưới hiên nhà là một đôi nam nữ đang trò chuyện thân mật. Hắn nhận ra người đàn ông là Tạ Trạm – con rể Trần gia.
Lục Tây Hoa thị lực rất tốt, từ xa đã thấy Lục Phỉ đang cười nói rạng rỡ. Hắn thầm mắng: Con tiện nhân này dám lén lút với đàn ông có vợ? Trời mưa to thế này mà ra đây tư thông sao?
Thế nhưng, sự thật lại là thế này:
"Lục Tây Hoa vẫn bám theo chứ?" Lục Phỉ lo lắng hỏi.
Tạ Trạm: "Hắn không đi tiếp, nhưng hắn hẳn là đang nhìn về phía chúng ta."
"Hắn sẽ ra tay chứ?"
"Sẽ thôi." Tạ Trạm nói tiếp: "Lại đây, mưa lớn quá, ta đưa cô sang căn phòng bên cạnh."
Từ góc nhìn của Lục Tây Hoa, hắn thấy Tạ Trạm và Lục Phỉ chung một cán ô, dần dần di chuyển rồi biến mất sau cánh cửa. Rõ ràng là họ đã vào phòng.
Phu xe hỏi: "Đại công tử, chúng ta có xông vào không?"
Mắt Lục Tây Hoa sáng rực: "Xông vào bắt đôi cẩu nam nữ này! Phải bắt gian tại giường! Ta sẽ khiến nó mất hết mặt mũi trước mặt cha, để xem sau này nó còn dám bới lông tìm vết ta nữa không?"
Tâm phúc tiểu tư khuyên ngăn: "Đợi đã Đại công tử, bắt trộm phải bắt tang, bắt gian phải bắt đôi. Giờ trời vẫn còn sớm, chắc họ chưa làm gì đâu. Giờ xông vào chỉ đánh rắn động cỏ, chi bằng cứ để người canh ở đây, công tử về đón lão gia tới."
"Lúc đó, dù họ có thật sự gian díu hay chưa, chỉ cần vạch trần việc nàng ta lén lút với đàn ông có vợ, lão gia nhất định sẽ lôi đình đại nộ."
Lục Tây Hoa thấy có lý. Nhưng làm sao chắc chắn họ không rời đi trong lúc hắn về gọi người?
Tâm phúc tiểu tư liền hiến kế: "Công tử, con phố dưới chân núi chùa Phổ Hiền này có hai cổng lớn ở đầu và cuối phố. Chúng ta chỉ cần khóa chặt hai cổng đó lại rồi đi gọi người là xong."
Lục Tây Hoa nhẩm tính, từ đây về Lục phủ không xa lắm, đi về mất khoảng một canh giờ, đủ thời gian. Vả lại họ cũng chưa chắc phát hiện ra bên ngoài đã bị khóa. Hắn liền dùng chiếc khóa sắt chuyên khóa xe ngựa để hành sự.
Khóa cổng đầu phố rất thuận lợi. Nhưng khi hắn vừa móc khóa vào cổng cuối phố thì bị phát hiện.
"Ngươi đang làm gì đó?!"
"Lục Tây Hoa, là ngươi?!"
Tại đoạn giữa phố chính.
Trần Gia Diệp và Trần Gia Dục sau khi chỉnh đốn trang phục, uống một chén trà nóng thì đi tới trước cửa gian phòng bên cạnh.
"Tiết tiên sinh, ta là Trần Gia Diệp, nhiều năm không gặp, mời ngài ra ngoài trò chuyện."
Trần Gia Diệp không chú ý thấy, ngay tại khu vực điểm mù của họ, đồng thời với tiếng hét ở cuối phố, một cột khói lang yên dần bốc lên, cùng một mảnh vải đỏ phấp phới trong gió.
Tiếng động ở cuối phố thu hút sự chú ý của nhóm Trần Gia Diệp: "Xảy ra chuyện gì thế?"
Ầm ầm ầm —— Ầm ầm ầm ——
Một chuỗi âm thanh chấn động truyền tới. Mọi người nhìn theo hướng âm thanh, lập tức mặt cắt không còn giọt máu.
"Không xong rồi, là lũ bùn đá (lũ quét)! Chạy mau!"
Tiếng người hét lên run rẩy, đầy sợ hãi.
Tạ Trạm phản ứng nhanh nhất, hắn lập tức lôi Trần Bảo Châu chạy lên phía ngọn núi sau nhà, đồng thời hét lớn với Lục Phỉ: "Chạy mau!" Lục Phỉ cắm đầu chạy theo.
Tạ Trạm thoát ra từ lối đi mà Dương Kiệt và Hồ Quân canh giữ. Đây là lối gần nhất và cũng là lối rộng nhất ngoài hai cổng chính. Ngay khi hắn vừa ra ngoài, dường như vô tình chạm vào cái gì đó, một khúc gỗ lớn lăn xuống, bịt kín hoàn toàn lối thoát này.
Trên ngọn núi cách đó không xa, một toán binh mã đã lùi về nơi an toàn.
Tạ Nguy tựa vào gốc thông, thích thú nhìn xuống chân núi đang bị dòng lũ bùn tàn phá, rửa trôi. Đây chính là thành quả mà hắn dẫn người nhọc công lao động suốt mấy ngày qua.
Thân binh hỏi Tạ Nguy: "Thiếu tướng quân, chúng ta có xuống cứu người không? Tộc trưởng vẫn còn ở dưới đó, không biết có thoát được kiếp này không."
Tạ Nguy vươn vai một cái, thản nhiên đáp: "Không đi."
Tạ Trạm bảo hắn làm việc thì hắn đã làm xong, chứ không bảo hắn phải đi cứu mạng.
Sinh tử có số, phú quý tại trời. Nếu Tạ Trạm có chết thật... thì tính sau.

