Xuyên Thành Chính Thất Pháo Hôi Chết Sớm, Ta Tức Giận Gả Cho Nhân Vật Phản Diện

Chương 329: Đều Đừng Chơi Nữa




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 329 miễn phí!

Tần Thịnh nhìn quanh bốn phía, thản nhiên nói: "Tạ Trạm, ngươi vậy mà điều động cả quân dự bị của Nam địa để đối phó ta, đúng là đại thủ bút!"

Tạ Trạm im lặng. Sư tử vồ thỏ cũng phải dùng toàn lực, huống chi sức chiến đấu của Tần Thịnh lại cao như vậy. Chỉ cần có cơ hội nhổ tận gốc Tần gia hoặc Lữ gia, bất kể phải trả giá bao nhiêu, hắn cũng sẽ liều chết thử một lần.

"Tần Thịnh, ngươi nghĩ lần này ngươi có thể đi được sao?" Tạ Trạm hỏi, "Hoặc giả, bản thân ngươi trốn thoát được, còn Tiết tiên sinh thì sao?"

Tần Thịnh nghe ra được, tên Tạ Trạm này đang nỗ lực không ngừng để chia rẽ quan hệ giữa hắn và Tiết tiên sinh.

"Tạ Trạm, ngươi đã ra chiêu, lẽ nào không muốn biết tại sao rõ ràng biết ngươi bày ra Hồng Môn Yến này, chúng ta vẫn tới không?" Tần Thịnh hỏi ngược lại.

Tạ Trạm lặng lẽ nhìn hắn.

"Ngươi không nghĩ rằng chúng ta đến đây là bị ép buộc đấy chứ? Nếu ngươi thực sự nghĩ vậy, thì trước khi hạ lệnh cho bọn họ động thủ, hãy xem cái này đi!" Tần Thịnh lấy từ trong ngực ra một tờ giấy nhỏ, đây chính là vật duy nhất vợ hắn để lại trong cẩm nang.

Tạ Trạm không muốn xem, hắn chỉ muốn tùy hứng một lần theo ý mình: bắt giữ Tần Thịnh, bất luận sống chết, lợi dụng việc Tần Thịnh tự ý rời khỏi nơi lưu đày để nhổ rễ Tần gia! Sau đó, ép hỏi Tiết Hủ để lấy số lương thực ngầm của Chu gia. Nếu có thể, sau đó hắn sẽ dùng lý do chứa chấp tội phạm triều đình để lật đổ Kê thị. Một mũi tên trúng ba đích, kết thúc hoàn mỹ cuộc chiến này!

Tuy nhiên, lý trí không cho phép hắn tùy hứng như thế.

"Nếu ngươi không xem, nhất định sẽ hối hận." Tay Tần Thịnh vẫn giữ tư thế đưa tờ giấy về phía hắn.

"Tạ Bách, đi lấy tờ giấy lại đây." Tạ Trạm phân phó.

Tạ Bách tiến lên nhận tờ giấy từ tay Tần Thịnh đưa cho gia chủ. Mọi người có thể thấy rõ ràng, từ lúc Tạ Trạm nhận tờ giấy với thái độ hờ hững, cho đến khi đứng thẳng người dậy, rồi chuyển sang kinh hãi tột độ, cuối cùng là đôi mày nhíu chặt, cơ hàm bạnh ra đầy căng thẳng.

Tạ Trạm nắm chặt tờ giấy hồi lâu không nhúc nhích, nhưng đám người Tần Thịnh có thể thấy gân xanh trên muội bàn tay hắn nổi lên, bản thân hắn cũng đang nghiến răng ken két.

Kê Vô Ngân tò mò đứng nhìn, thầm đoán: Tức đến mức này cơ à? Thấy gương mặt vốn luôn điềm tĩnh của Tạ Trạm bắt đầu rạn nứt, Tần Thịnh thầm vui sướng: Đáng đời!

Kê Vô Ngân ngứa ngáy trong lòng, không nhịn được vươn cổ ra muốn xem trong đó viết gì mà khiến sắc mặt Tạ Trạm âm trầm như sắp nhỏ ra nước. Ông khẽ huých tay Tiết Hủ, hạ thấp giọng: "Trong đó viết gì mà Tạ Trạm trông thảm thế kia?"

Tiết Hủ: "Ông tò mò lắm à?"

Kê Vô Ngân: "Tò mò chứ, ông không tò mò sao?"

"Cũng thường thôi." Tiết Hủ đã đoán được phần nào, chỉ là không biết có đúng hoàn toàn không.

"Ông thấy nếu tôi đầu tư thêm ba vạn lượng bạc cho Liêu Đông, Tần Thịnh có nói cho tôi biết đáp án không?" Kê Vô Ngân hỏi.

Tiết Hủ nhìn ông với ánh mắt khác hẳn: "Ông đúng là rất biết dùng tiền. Hay là tôi kể những gì tôi biết cho ông, ông đầu tư hai vạn lượng thôi thế nào?" Vì thông tin không đầy đủ nên Tiết Hủ tự giảm giá, coi như giá ưu đãi.

"Tôi không thèm!" Kê Vô Ngân kiêu ngạo từ chối, đã nghe là phải nghe bản đầy đủ, ai thèm nghe bản thiếu chứ?

Trái ngược với sự thoải mái của bộ ba Tần - Tiết - Kê, phía Tạ Trạm không khí lạnh lẽo như băng. Tạ Trạm nhắm mắt lại rồi mở bừng ra, như đã chuẩn bị xong tâm lý, hắn nhìn lại tờ giấy.

Trên đó viết:

Tạ Trạm, đừng động vào Tần Thịnh.

Bằng không, tất cả cùng chết.

Lữ Tụng Lê ta chưa bao giờ nói suông.

Tần Thịnh tự ý nam hạ là coi thường vương pháp, đúng. Nhưng tộc Tạ thị các ngươi nuôi riêng tư binh, tội còn nặng hơn.

Chinh Nam quân: Tạ Phóng, Tạ Chi, Tạ Hạo Nhiên, Tạ Ngôn Quy.

Dòng cuối cùng như một bằng chứng đanh thép cho thấy nàng không hề nói dối. Khi đọc hai câu đầu, Tạ Trạm còn cười lạnh không thèm để tâm. Nhưng đến câu thứ năm, hắn cứng đờ người. Đầu hắn chỉ có một suy nghĩ: Làm sao Lữ Tụng Lê biết được? Hay nàng đang lừa mình?

Nhưng khi đọc hết, chút hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng tan biến. Trong đầu hắn hiện lên bốn chữ: Đa trí cận yêu (Thông minh đến mức quái dị). Tạ Phóng, Tạ Chi, Tạ Hạo Nhiên, Tạ Ngôn Quy là bốn tiểu tướng quân mới nổi trong Chinh Nam quân, trong đó Tạ Chi chính là người nhà họ Tạ.

Tạ Trạm cảm thấy lục phủ ngũ tạng như đang bốc cháy. Lữ Tụng Lê thực sự không lừa hắn. Nàng đoán được Tạ gia có thế lực ẩn giấu trong quân đội dựa trên kết cục ở nguyên tác và bản tính kiêu ngạo của người họ Tạ — họ sẽ không đổi họ. Nàng chỉ cần sàng lọc những tướng lĩnh họ Tạ xuất sắc nhất ở Chinh Nam quân là ra kết quả.

Bức thư này là lời cảnh cáo: Đừng tưởng Tạ gia có thân phận lương dân là có thể đánh chó mù đường. Cả hai bên đều đang lội nước, một người hở đầu, một người hở thân, đừng tưởng mình đang sống dưới ánh mặt trời.

"Ngươi muốn động vào Tần Thịnh, được thôi, vậy tất cả cùng lật bàn, đều đừng chơi nữa."

Tạ Trạm hít một hơi thật sâu, định thần nhìn Tần Thịnh: "Tần Thịnh, ngươi giỏi lắm." Đuôi mắt hắn đỏ rực, rõ ràng là tức đến cực điểm.

Tần Thịnh ưỡn ngực, hắn đương nhiên là giỏi rồi.

"Món quà của Lữ Tụng Lê, ta nhận được rồi." Tạ Trạm nói một cách nghiêm túc. Hắn hiểu rõ, nếu việc nuôi binh bị tâu lên Hoàng đế, đó không còn là tội lưu đày nữa, mà là chu di cửu tộc.

"Thế ngươi có thích không?" Tần Thịnh hỏi một cách chân thành.

Đúng là giết người không dao! Kê Vô Ngân thấy Tạ Trạm biến sắc thì thầm thán phục Tần Lục gia, cái miệng này quá độc, định đắc tội người ta đến chết luôn sao.

"Thích!" Tạ Trạm nghiến răng nghiến lợi.

"Vậy giờ ngươi biết phải làm gì rồi chứ?" Tần Thịnh nghênh ngang hỏi.

Tạ Trạm rặn ra từng chữ: "Thả - bọn - họ - đi!"

Tạ Bách sững sờ: "Gia chủ! Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tờ giấy đó viết gì mà ngài lại thay đổi thái độ nhanh thế?"

"Ta nói, để bọn họ đi!" Thái độ của Tạ Trạm cứng rắn chưa từng có. Tạ Bách dù không cam lòng cũng chỉ có thể nghe lệnh.

Tần Thịnh: "Ai nói chúng ta muốn đi? Ngươi biết thế nào là mời thần thì dễ tiễn thần thì khó không?"

Tạ Trạm nhíu mày: "Ngươi muốn thế nào?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.