Xuyên Thành Chính Thất Pháo Hôi Chết Sớm, Ta Tức Giận Gả Cho Nhân Vật Phản Diện

Chương 374: Huy Động Vốn




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 374 miễn phí!

Sau khi đạt được thỏa thuận hợp tác với Tào Bang, Lữ Tụng Lê cùng Tần Thịnh không ngừng nghỉ mà quay về Hầu Thành.

Trở về Hầu Thành, Lữ Tụng Lê mượn danh nghĩa Thương hội Liêu Đông phát ra thư mời tới các thế gia và hộ giàu có trong quận. Lần này, để giải quyết vấn đề Nam Dương, Thương hội Liêu Đông và Kê thị sẽ liên thủ làm chủ, do nàng từ xa điều phối.

Đã làm chủ cuộc chơi thì dĩ nhiên tiền bạc và lương thực chuẩn bị càng đủ đầy càng tốt. Lữ Tụng Lê quyết định kéo những người này cùng lên chiến xa với mình. Lần này nàng hành sự dưới danh nghĩa Thương hội là có ý tách biệt hội ra khỏi phủ Quận thủ, ít nhất là không để cha nàng ra mặt bảo chứng một cách quá lộ liễu.

Ngày hôm ấy, những nhân vật như Lam Bỉnh Thừa, Cảnh Viên cùng các hộ giàu có ở Liêu Đông đồng loạt nhận được lời mời. Khác với sự do dự khi nhận lời mời của Lữ Đức Thắng lần đầu, lần này họ hưởng ứng cực kỳ tích cực, hầu như ai nấy đều đến tòa nhà Thương hội trước nửa canh giờ. Trong lòng họ hiểu rất rõ, tuy người mời là Thương hội Liêu Đông chứ không phải Quận thủ Lữ đại nhân, nhưng ai mà chẳng biết mối quan hệ thiên ti vạn lũ giữa hai bên?

Đến khi vào nghị sự đại sảnh, họ mới phát hiện số người được mời không nhiều, chỉ có tầm bảy tám vị, nhưng đều là những nhân vật có máu mặt nhất Liêu Đông.

"Hội trưởng đại nhân giá lâm!"

Khi Lữ Tụng Lê xuất hiện, nhóm người Lam Bỉnh Thừa đều rất kinh ngạc. Từ khi thành lập đến nay, Thương hội Liêu Đông luôn do Tổng quản sự Ngũ Nhân đứng ra điều hành mọi việc. Nghe đồn bên trên ông ta còn một vị Hội trưởng thần long kiến thủ bất kiến vĩ, hôm nay có duyên gặp mặt, không ngờ Hội trưởng lại là một nữ tử. Mà nữ tử này không ai khác, chính là đích thứ nữ của Lữ Đức Thắng.

Dự đoán trước đó của họ quả không sai, Lữ đại nhân quả nhiên quan hệ không cạn với Thương hội. Lữ Tụng Lê là Hội trưởng, lại là con gái ruột của Lữ Đức Thắng, quan hệ đó còn phải bàn sao?

Lữ Tụng Lê đi thẳng tới vị trí chủ tọa ngồi xuống, nói với mọi người: "Mọi người ngồi đi."

"Lữ hội trưởng, không biết người triệu tập chúng tôi đến đây có việc gì trọng đại?"

"Quả thực có việc, thời gian quý báu nên ta nói thẳng luôn. Sắp tới Thương hội Liêu Đông định làm một vụ làm ăn lớn. Đã là làm ăn thì vốn liếng càng dồi dào càng tốt, không biết chư vị ở đây có hứng thú góp một tay không?"

Cụ thể làm gì thì nàng không nói, nhưng chuyện Ngũ Nhân vừa dẫn một đội ngũ rời khỏi Liêu Đông không phải bí mật, họ dễ dàng liên tưởng theo hướng đó. Mọi người nhìn nhau, nghe đồn Ngũ Nhân đi mở mang thương lộ, lập tiệm ở khắp nơi quả thực cần rất nhiều bạc, phải chăng vì thế mà Thương hội thiếu tiền?

Lam Bỉnh Thừa đánh bạo hỏi: "Lữ hội trưởng, không biết 'góp một tay' là theo cách nào?"

Lữ Tụng Lê ôn hòa đáp: "Lần này là vụ lớn, Thương hội dự định bỏ ra trên ba triệu lạng bạc. Chư vị có ba lựa chọn. Thứ nhất, có thể góp vốn lấy cổ phần, lời thì chia theo tỷ lệ nhưng phải chịu rủi ro lỗ vốn. Thứ hai, chư vị cho Thương hội vay tiền theo kỳ hạn nửa năm hoặc một năm, chúng ta sẽ trả lãi. Lựa chọn thứ ba là không tham gia vào việc này."

Lời vừa dứt, không một ai muốn rút lui. Nói đùa sao, họ đâu có ngốc! Nhìn xem lần này chỉ có tám người được mời, nghĩa là kẻ khác muốn xen vào còn chẳng có tư cách ấy chứ.

Lữ Tụng Lê nhìn quanh một lượt: "Việc này không hề miễn cưỡng, ai không muốn cứ việc rút lui. Ta đảm bảo ta và cha ta đều không vì thế mà trách tội. Sở dĩ huy động vốn từ mọi người là vì Thương hội khởi nguồn từ Liêu Đông, có chuyện tốt thì phải nghĩ đến anh em trong nhà trước. Chờ anh em không muốn tham gia thì chúng ta mới tính đến người ngoài."

Nghe nàng nói vậy, mọi người ngồi trên ghế càng vững như bàn thạch, kiên quyết không rút. Họ chẳng nghi ngờ lời nàng, bởi tình hữu nghị giữa Thương hội và nhà giàu nhất phương Nam là Kê thị ai nấy đều rõ, họ chắc chắn không thiếu người muốn đầu tư.

Cảnh Viên nhanh nhảu bày tỏ: "Lữ hội trưởng có chuyện tốt nghĩ đến chúng tôi, chúng tôi không phải hạng không biết điều, tiếp theo phải làm gì người cứ nói thẳng."

Lữ Tụng Lê hài lòng, ra hiệu cho thuộc hạ: "Được, vậy chúng ta đi tiếp. Ở đây có hai bản tài liệu về điều khoản góp vốn và cho vay, chư vị cứ xem qua."

Lam Bỉnh Thừa và Cảnh Viên xem xong thì thấy cả hai hình thức đều có ngưỡng cửa, thấp nhất phải bỏ ra mười vạn lạng. Lữ Tụng Lê thầm cười nhạt, dĩ nhiên phải có ngưỡng cửa rồi, ở hậu thế các quỹ tư nhân vào cửa cũng phải tiền triệu cơ mà. Nàng cho họ thời gian bàn bạc đến giờ Thân mới cần hồi đáp.

Đến chiều, Lữ Tụng Lê nhận được câu trả lời. Có câu "có vay có trả, lần sau không khó", cộng thêm uy tín của Thương hội bấy lâu nay rất tốt, Lam Bỉnh Thừa để lại đủ tiền lưu động, còn lại gom sạch mười lăm vạn lạng mang đến góp vốn lấy cổ phần. Cảnh Viên lúc đầu còn đắn đo, lão thấy cho vay cũng tốt, lãi năm phân, mười vạn lạng mỗi tháng lời năm trăm lạng, rủi ro lại thấp. Nhưng nghĩ đến cái vận may "phân chó" của Lam Bỉnh Thừa, lão cắn răng bỏ ra mười vạn lạng chọn góp vốn giống họ Lam.

Chỉ trong một ngày, Lữ Tụng Lê huy động được một triệu hai trăm ngàn lạng bạc. Tám hộ nàng mời không nhà nào rút lui, thậm chí có nhà còn chung chạ với họ hàng để gom đủ mười mấy vạn lạng vào một suất. Lữ Tụng Lê không bận tâm chuyện đó.

Tiếp đó, nàng rút từ ngân quỹ Thương hội ra một triệu năm trăm ngàn lạng, điều kiện là không làm ảnh hưởng đến vận hành của hội. Tần Hanh biết nàng cần dùng tiền lớn cũng đưa thêm hai mươi vạn lạng. Chưa đầy một ngày, nàng đã gom đủ hai triệu chín trăm ngàn lạng bạc trắng, bản thân nàng bàn bạc với Tần Thịnh rồi bỏ thêm mười vạn lạng cho tròn con số ba triệu.

Số bạc này sẽ do Mã Tiến và Chu Đạt vận chuyển tới Lạc Dương cho Kê đại thiếu điều phối. Các mệnh lệnh cũng được phát đi từ Liêu Đông, từng tốp người lên đường tỏa đi Lạc Dương, Thanh Châu, Trường An. Thời gian tới, Lữ Tụng Lê sẽ trấn giữ tại huyện Bình Quách.

Huyện Bình Quách là huyện ven biển phía Nam quận Liêu Đông. Tiếp theo, tin tức từ Nam Dương sẽ qua Thanh Châu đi đường thủy truyền tới Bình Quách, như vậy tin tức sẽ kịp thời hơn. Ngũ Nhân dẫn đội trạm đầu tiên là Thanh Châu, Kê đại thiếu cũng được nàng nhét vào đội của Mã Tiến và Chu Đạt, hắn sẽ dừng chân ở phân hiệu Kê thị tại Thanh Châu cùng Ngũ Nhân lo việc tiếp ứng cho Kê Vô Ngân.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.