Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 114: Mắt rỗng (7)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 114 miễn phí!

Tư binh tham quân lập tức trình danh sách một ngàn người đã được tuyển mười năm trước lên. Tạ Dung, Thôi Dập và Chu Kỳ cầm danh sách này đến phủ của Tống Đại tướng quân.

Tống Đại tướng quân từ nhà trong bước ra, gương mặt hiền hậu và tươi vui. Tuy có quyền cao chức trọng, vị Đại tướng quân này không hề kiêu căng, ngạo mạn. Ông ấy có tướng mạo khá ưa nhìn: mày dài, mắt phượng, mũi cao cùng bộ râu ba chòm. Thời trẻ, hẳn ông ấy cũng là một công tử phong lưu, nhã nhặn. Chu Kỳ rất thích đôi mắt phượng của ông ấy, và chính vì lẽ đó, khi chuẩn bị quà cưới cho Tống Đại tướng quân, nàng hào phóng cực kỳ, chẳng hề tiếc của.

Mấy người Tạ Dung đứng dậy hành lễ. Tống Đại tướng quân đỡ lấy cánh tay của Tạ Dung và Thôi Dập, rồi cười nói với Chu Kỳ:

– Mọi người chớ đa lễ.

Bốn người chia vai chủ và khách ngồi xuống, Tạ Dung bèn nói rõ lý do bọn họ đến đây.

– Ồ? Hung thủ những vụ án diệt môn mười năm trước lại là người trong quân đội sao? – Tống Đại tướng quân chau mày, quay sang nói với một người hầu. – Có phải mấy người Vương Trưởng sử* đang chơi bóng ở bãi luyện võ bên sân phụ không? Mau đi mời anh ấy đến đây, dặn anh ấy mang theo cả danh sách binh sĩ trở về lần này nữa.

*

Nguyên văn “长史” (Trưởng sử): tên một chức quan phụ tá trong lịch sử Trung Quốc, với vai trò thay đổi theo từng thời kỳ. Vào thời nhà Đường, Trưởng sử dưới quyền Thứ sử, chỉ là chức phụ tá không có thực quyền. Tuy nhiên, Trưởng sử của các phủ đô đốc lại có địa vị cực cao, tương đương với Thứ sử các châu lớn, thậm chí còn có thể kiêm nhiệm chức Tiết độ sứ (người đứng đầu hành chính và quân sự của một vùng) (Tham khảo Baidu).

Tống Đại tướng quân quay sang nói với mấy người Tạ Dung:

– Trong tám ngàn người trở về lần này, một nửa sẽ giải ngũ về quê, trong số đó không thiếu người già yếu, tàn tật. Nếu tên hung thủ bị thọt đó thật sự ở trong quân đội, vậy thì chắc chắn hắn ở trong số những người này.

Mấy người Tạ Dung đều gật đầu.

Chẳng mấy chốc, hai người vội vàng từ ngoài bước vào. Một người chừng ba mươi, da dẻ trắng trẻo, đôi mắt như biết cười, cử chỉ trông giống như thư sinh. Người còn lại độ hai bảy hai tám, mày kiếm mắt sáng, vận y phục của quan võ, dáng vẻ hiên ngang oai hùng khiến người ta liên tưởng đến hình ảnh những chàng trai trẻ phóng khoáng và tràn đầy nhiệt huyết. Cả hai đều buộc khăn đỏ trên trán, mặt mày nhễ nhại mồ hôi.

Hai người hành lễ. Tống Đại tướng quân xua tay rồi giới thiệu với mấy người Tạ Dung:

– Đây là Trường sử Vương Xán và Chấn uy Hiệu uý* Cao Viễn.

*

Nguyên văn “振威校尉” (Chấn uy Hiệu uý): tên một chức quan võ thời nhà Đường, tòng lục phẩm thượng.

Tống Đại tướng quân kể cho hai thuộc hạ nghe về những vụ án mạng gần đây ở thành Trường An và mối nghi ngờ của mấy người Tạ Dung. Vương Xán vội hành lễ rồi nói:

– Hạ quan đã sai người đi lấy danh sách rồi ạ. Có điều trong số những người này, ai là người ngày trước chuyên phụ trách việc cắt tai thì cần tra hỏi kỹ càng hơn.

Tống Đại tướng quân quay sang hỏi Cao Viễn:

– Cận Chi có biết không? Cậu thường lui tới doanh trại, có nhớ trong số đó có ai bị thọt, thân hình cao to, lại từng phụ trách việc cắt tai không?

Cao Viễn ngẫm nghĩ rồi cung kính chắp tay đáp:

– Hạ quan chỉ nghĩ tới một người là Trì Nhị Lang thôi ạ.

Tống Đại tướng quân cau mày, có vẻ như không nhớ ra người này là ai.

Tạ Dung nói:

– Mời Cao Hiệu uý nói rõ hơn về Trì Nhị Lang này.

– Trì Nhị Lang này đúng là một kẻ cao lớn vạm vỡ. Lúc ra trận, gã cũng dũng mãnh lắm. Gã là Đội chính* trong hàng ngũ Bộ binh, nhưng vì tính tình nóng nảy, mấy lần gây gổ đánh nhau nên mãi chưa được đề bạt lên chức Hiệu uý. Trong trận chiến với Thổ Phiên vào mùa thu năm ngoái, gã bị thương chân trái nên năm nay đã giải ngũ về quê.

*

Nguyên văn “队正” (Đội chính): là tên một chức sĩ quan cấp thấp trong hệ thống quân sự thời phong kiến, nhất là trong chế độ Phủ binh. Chức vụ này có thể thống lĩnh một đơn vị quân đội với số lượng binh sĩ cố định. Vào thời nhà Đường, mỗi phủ sẽ có hai mươi Đội chính với quân hàm chính thất phẩm thượng. Đây là người quản lý cấp cơ sở trong quân đội. Mỗi Đội chính thường chỉ huy năm mươi binh sĩ, cùng Phó đội chính chịu trách nhiệm huấn luyện hàng ngày và chỉ huy tác chiến. (Tham khảo Baidu)

Tạ Dung giở danh sách tuyển binh của phủ Kinh Triệu ra đọc lướt nhanh như gió, chẳng mấy chốc đã tìm được cái tên “Trì Nhị Lang”. Gã nhập ngũ năm mười chín tuổi, cao tám thước năm tấc, người phường Thông Thiện thuộc huyện Vạn Niên. Hẳn là kẻ này rồi.

Tạ Dung hỏi:

– Nếu gã đã giải ngũ rồi, liệu bây giờ còn ở trong quân doanh không?

Cao Viễn đáp:

– Đã cho giải tán rồi ạ.

Thế thì đành phải đến tận nhà gã để tìm thôi.

Chu Kỳ đột nhiên hỏi:

– Tôi nghe nói lính Trinh sát am hiểu đủ loại võ nghệ. Mạn phép hỏi Đại tướng quân, họ có luyện khinh công hay leo tường không ạ?

Tống Đại tướng quân gật đầu:

– Bọn họ không chuyên về leo tường nhưng đúng là có luyện khinh công. Chu tiểu Tướng quân nghi ngờ tên hung thủ còn lại là một trong số lính trinh sát của bọn ta à?

Chu Kỳ gật đầu.

– Lính Trinh sát là lực lượng then chốt của quân đội. Số lính Trinh sát theo về kinh lần này cũng không đông, hẳn không khó điều tra đâu.

Cao Viễn thản nhiên lên tiếng:

– Không cần điều tra đâu. Kẻ này hẳn là Bạch Kính Nguyên. Hắn quen thân với Trì Nhị Lang lắm ạ.

Tống Đại tướng quân nhớ rõ người này là ai, hỏi lại:

– Trong nhóm Trinh sát phát hiện ra đám lính Thổ Phiên mai phục lần trước có kẻ này phải không?

Cao Viễn gật đầu đáp “vâng”.

Tống Đại tướng quân lắc đầu than thở:

– Tiếc thay…

Tạ Dung hỏi:

– Kẻ này chắc không nằm trong danh sách giải ngũ chứ?

Vương Trưởng sứ đáp:

– Không thuộc diện giải ngũ đâu ạ. Lính Trinh sát đều ở trong quân doanh cả.

Tống Đại tướng quân bèn sai Vương Trưởng sứ đích thân dẫn mấy người Tạ Dung đi bắt người. Nào ngờ cả đám lại đi một chuyến không công. Không chỉ gã không có mặt mà nhiều binh sĩ khác cũng chẳng thấy đâu. Nghĩ cũng phải, hiếm khi được trở về Trường An như thế này, sao các binh sĩ chịu ru rú trong doanh trại được? Ai có nhà ở Trường An thì về thăm nhà, ai không có nhà ở đây thì cũng phải ra ngoài dạo phố vui chơi.

Sai nha lục soát đồ đạc của Bạch Kính Nguyên, nhưng chẳng tìm thấy chứng cứ nào cả. Những người ở cùng với Bạch Kính Nguyên có vẻ khá hoang mang, không rõ hắn phạm tội gì mà khiến vị quan lớn mặc áo bào đỏ thẫm phải đích thân đến tận nơi như thế.

Tạ Dung hỏi bọn họ, một người đáp:

– Chắc anh ta đến chỗ Trì Nhị Lang đấy ạ. Hôm qua tôi loáng thoáng nghe anh ta bảo Trì Nhị Lang đang sửa nhà, chắc là sang đấy phụ một tay rồi.

Tạ Dung, Thôi Dập, Chu Kỳ dẫn người đến phường Thông Thiện.

Vừa thấy bóng quan sai, thanh niên gầy nhom đang gánh gạch vụn bước ra cổng tức khắc tái mặt, vội quẳng gánh xuống chạy biến vào nhà. Chu Kỳ quát đám sai nha:

– Đi bao vây tường sau lại! Coi chừng chúng chó cùng rứt giậu, làm liều đả thương mọi người đấy!

Chu Kỳ tuốt hoành đao, dẫn đầu xông thẳng vào nhà của Trì Nhị Lang. Bỗng, một nhát đao từ trên trời giáng xuống, Chu Kỳ vội vã vung đao đỡ lấy, nhìn kỹ thì thấy đó là một gã đàn ông vóc người cao to vạm vỡ, đôi mắt trợn trừng trông dữ tợn như các vị Hộ pháp Kim cang trong chùa. Đằng sau gã còn có mấy người đàn ông mặc đồ ngắn gọn gàng, tay lăm lăm xẻng sắt, gậy gộc và gạch đá.

Tạ Dung quát lên:

– Quan phủ đang làm nhiệm vụ, kẻ không phận sự mau lui ra.

Đám đàn ông phía sau cả kinh nhìn nhau, cuối cùng ngoan ngoãn lùi ra xa. Bạch Kính Nguyên không còn ở trong sân, xem ra đã trèo tường bỏ trốn mất rồi. Tạ Dung bèn dẫn người đuổi theo.

Chu Kỳ thì bắt giữ Trì Nhị Lang. Mặc dù Trì Nhị Lang có thân hình cao lớn vạm vỡ, tính tình hung dữ táo tợn nhưng võ nghệ của gã làm sao bì được với Chu Kỳ. Vả lại bây giờ gã là “kẻ cướp”, tinh thần rối loạn hoảng hốt nên chỉ chống cự được sáu bảy chiêu đã bị Chu Kỳ gí đao vào cổ.

Chu Kỳ giao Trì Nhị Lang cho đám sai nha rồi vội vã đuổi theo Bạch Kính Nguyên.

Bấy giờ, Bạch Kính Nguyên đã bị đám sai nha dồn vào một con hẻm nhỏ, hai bên đang đánh nhau vô cùng quyết liệt.

Chu Kỳ khoanh tay trước ngực, vừa ôm đao, vừa đứng bên cạnh Tạ Dung lặng lẽ quan sát.

Võ nghệ của Bạch Kính Nguyên này đúng là rất khá. Bước chân di chuyển lanh lẹ, thanh đao trong tay vung lên, chém xuống, đâm thọc liên hồi. Tuy một mình hắn phải đấu với mấy sai nha lão luyện nhưng cũng chỉ hơi lép vế mà thôi.

Hắn sử dụng bộ đao pháp Thất Tuyệt của quân đội. Tương truyền, bộ đao pháp này do Ngạc Quốc công Vũ Trì Kính Đức, danh thần trong gác Lăng Yên, sáng tạo ra từ nghề rèn sắt. Nó có chiêu thức đơn giản, không cầu kỳ nhưng hết sức lợi hại, là loại đao pháp phổ biến nhất trong quân đội. Trong lúc giao đấu, Bạch Kính Nguyên còn bất ngờ tung ra một vài chiêu thức khác xen vào giữa đao pháp Thất Tuyệt.

Đột nhiên, Bạch Kính Nguyên rướn người tới vung đao quét ngang một đường khiến đám sai nha né đi hoặc đón đỡ. Chớp lấy thời cơ này, chẳng màng cánh tay bị đâm trúng, hắn lộn một vòng nhảy qua đầu đám sai nha rồi xông thẳng về phía Chu Kỳ.

– Đứng im! Động đậy là tao giết nó ngay!

Đám sai nha ai nấy đều đồng loạt mím chặt môi, thật không biết kẻ này rốt cuộc là khôn hay dại nữa. Liều mạng bắt cóc tiểu nương tử hòng tìm đường sống kể ra cũng khôn ngoan đấy, có điều… người hắn định bắt là tiểu nương tử sao? Đó là cọp mẹ, là báo hoa mai thì có!

Nào ngờ người trước tiên xông tới giao đấu với Bạch Kính Nguyên lại là Tạ Thiếu khanh. Chu Kỳ cảm thấy vừa bất đắc dĩ lại vừa ấm lòng. Đã bao lâu rồi nàng không được người khác bảo vệ như vậy mỗi khi đi đánh nhau nhỉ? Mọi khi đám anh em của nàng đều reo hò: “Hay lắm! Chị cả đến rồi! Chị cả oai quá!”

Thôi Dập không biết trèo tường nên đành đi đường vòng sang đây. Lúc này anh đang đứng ở đầu hẻm với vẻ mặt hậm hực, thầm nghĩ: “Ban nãy thấy anh Tạ nhảy qua tường là mình đã ngờ ngợ rồi, quả nhiên anh chàng này giấu nghề mà… Anh Tạ! Anh được lắm!”

– Hết chương 114 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.