Kinh Hoa Trú Dạ - Bánh Anh Đào

Chương 15: Nhà ma ám (15)




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 15 miễn phí!

Thôi Dập đi quanh Thịnh An Quận Công Mục Vịnh đang xám xịt mặt mày nửa vòng:

– Anh nói xem, anh làm vậy có đáng không?

Một lúc sau, Mục Vịnh nói:

– Tôi không giết Triệu Đại.

Thôi Dập “hừ” một tiếng:

– Bọn tôi đều đã đi ra từ cái đường hầm mục nát đó rồi, anh vẫn còn xảo biện. Anh không giết người thật à?

Mục Vịnh cúi đầu xuống. Thôi Dập khoác tay:

– Được rồi, tôi cũng không hỏi nữa. Đi thôi, ông Trịnh vẫn đang đợi ở phủ nha đấy.

Sai nha dẫn Mục Vịnh đi ra ngoài. Cụ và các bà trong nhà sau nghe tin đều khóc lóc đuổi theo ra. Quay đầu nhìn người bà tóc đã bạc, người mẹ tuổi đã cao và cô vợ trẻ trung xuân sắc của Mục Vịnh, Chu Kỳ lắc đầu rồi thở dài một hơi. Thôi Dập cười hỏi:

– Sao thế? Mủi lòng rồi à?

Chu Kỳ mỉm cười nhìn Thôi Dập và Tạ Dung:

– Nói mủi lòng thì cũng là các anh, những người có nhà, có cửa, có người thương kẻ nhớ mới thấy mủi lòng, chứ tôi là kẻ độc thân, lỡ hôm nào có chết vất vưởng ngoài đường, sợ rằng chả ai khóc tang cho ấy chứ, có gì mà mủi lòng?

Tạ Dung nhíu mày. Thôi Dập nói:

– Tết nhất tới nơi rồi mà cô ăn nói chẳng kiêng dè gì cả.

Trần Tiểu Lục thì ở phía sau phỉ phui một tiếng. Chu Kỳ cười vô tư lự, nói:

– Hì hì, tôi chỉ nói thế thôi mà. Các anh chưa nghe câu “kẻ ăn hại sống mãi ngàn năm” hả?

Đối với loại người tự biết mình như Chu Kỳ thế này, mọi người đều bó tay cạn lời.

Chu Kỳ không những tự biết mình mà còn có tài nhìn người. Thôi Dập sao mà nhịn được lòng tò mò, trên đường về đã hỏi rõ đầu đuôi vụ án này:

– Mọi người đều nghe thấy, nhìn thấy như nhau, sao hai người các cô lại đoán ra được? Dựa vào cái gì chứ? hả?

– Còn nhớ hôm đó anh và Tạ Thiếu Khanh gặp Mục Vịnh chứ? Hắn đường đường là Quốc công, vì sao lại đi cửa nách thông ra hẻm nhỏ chứ? Rõ ràng là hắn cố tình ra đó chờ các anh. Ban đầu bọn tôi cho là hắn nhát gan, nhưng có nhát gan đến mấy thì đó cũng chỉ là một vụ án của dân buôn bán nhỏ nhà hàng xóm mà thôi. Cho dù dính líu đến vụ án cũ của phủ Tần Quốc công năm xưa thì có can hệ gì với Thịnh An Quốc công đâu? Vụ án kia xảy ra năm năm rồi bọn họ mới chuyển tới đây kia mà.

Thôi Dập ngẫm nghĩ một lúc, gật đầu nói:

– Cô nói tiếp đi.

– Lại nói đến Vệ thị, vợ của Triệu Đại, quả thực đúng như lời anh đã nói. Cô ta với Triệu Đại không hề tương xứng về tuổi tác, dung mạo lẫn chí hướng. Lại có hầu gái nghe vợ chồng bọn họ cãi nhau, nhắc đến chuyện “có người khác”. Sau đó, phát hiện Triệu Đại có một hồng nhan tri kỷ tên Đan Nương ở phường Bình Khang, chúng ta lầm tưởng Triệu Đại “có người khác”. – Chu Kỳ khẽ cười nhạt. – Đàn ông các anh xưa nay chơi gái là chuyện quá đỗi bình thường, cũng chẳng phải lén lút nuôi vợ bé ở ngoài, thì tính là “có người khác” gì chứ? Từ này dùng để nói về Triệu Đại với Đan Nương thì không hợp lý lắm.

Thôi Dập phản bác ngay:

– Tôi với anh Tạ không chơi gái, cùng lắm là đi nghe hát thôi, phải không anh Tạ?

– Không phải.

– Hở? – Thôi Dập kinh ngạc nhìn chàng.

Chu Kỳ cười “khà khà” một tiếng. Tạ Dung thản nhiên nói tiếp:

– Ngay cả nghe hát tôi cũng không đi.

Nụ cười “khà khà” trên mặt Chu Kỳ cứng đờ, nàng đành đưa tay gãi gãi tai làm lơ.

Thôi Dập cười gượng:

– Thật ra tôi cũng ít đi lắm, toàn là đồng liêu mời thôi, không tiện từ chối mới đi nghe một hai lần…

Nghe thế, Trần Tiểu Lục cùng đám người hầu vừa thầm cười trộm, vừa thấy xấu hổ thay cho Thôi Dập và Chu Kỳ. Để tránh bị vạ lây và bị “tính sổ”, bọn họ lặng lẽ tránh xa ba người Tạ, Thôi, Chu.

Chu Kỳ khẽ ho một tiếng, lái cái chủ đề vừa bị mình nói chệch đi này quay trở về:

– Hơn nữa, biểu hiện của Vệ thị thực sự hơi kỳ lạ. Lúc Triệu mẫu mơ thấy ác mộng, cho rằng Triệu Đại đã gặp bất trắc thì cô ta cực lực phủ nhận. Lúc nhắc tới chuyện toà nhà này bị ma ám, cô ta cũng phủ nhận, có vẻ không thích chúng ta điều tra sâu. Đây là biểu hiện bình thường của một người vợ có chồng mất tích sao?

– Cái túi chúng ta tìm thấy ở phường Bình Khang được may bằng vải thượng hạng. Triệu Đại là kẻ keo kiệt, cái túi đó sao là đồ của hắn được?Nhưng hầu gái lại làm chứng Vệ thị từng thêu cái túi đó, chúng ta có thể suy đoán đó là thứ cô ta thêu cho người khác nhỉ? Có thể là dành cho một người có thân phận cao quý, cuộc sống giàu sang, cầu kỳ.

– Còn cả mấy lời Triệu mẫu mắng cô ta nữa. – Chu Kỳ thoáng dừng lại rồi nói tiếp. – Bà lão này khá khó hiểu… có lẽ bà ta thực sự biết được điều gì đó, nhưng không có chứng cứ, lại e ngại quyền thế của Thịnh An Quốc công nên chỉ dám bóng gió chứ không nói thẳng ra.

Thôi Dập lại gật đầu:

– Lúc trước tôi đã nói nàng ta có vấn đề rồi mà. Nhưng sao hai người lại đoán được sau nhà sẽ có đường hầm?

– Anh còn nhớ câu hỏi của Tạ Thiếu khanh lúc trước không? Triệu mẫu khá khôn khéo, Vệ thị lại hiếm khi ra ngoài thì làm sao ngoại tình đây? Hầu gái trong nhà nói Vệ thị thích đến phòng khách sau nhà… Trong đầu tôi nghĩ tới mấy vụ án cũ liền luôn. Chẳng hạn như Lưu Trường Khánh ở ngoại ô giam giữ thiếu nữ hàng xóm Thu Nương dưới hầm tận bảy năm. Còn cả mấy truyện ly kỳ tôi đã đọc nữa…

Chu Kỳ một tay giữ dây cương ngựa, một tay nhịp nhịp, bắt đầu kể: Ở trong “Xuân viên ký”, Nguyễn Lăng Nương gặp gỡ tình lang ở hang động trong hòn giả sơn giữa vườn, còn trong “U mộng dẫn”, tiểu thư nhà giàu Phương Nương đi dâng hương lễ Phật, lúc đang ngủ thì bị hoà thượng chui ra từ đường hầm dưới tượng Phật bắt đi, rồi cả chuyện nữ các chủ trong “Lâm Lang các” cùng chúng mỹ nam…

Chu Kỳ đột nhiên dừng lại. Thôi Dập đang nghe hăng say, chợt hỏi:

– Cùng chúng mỹ nam thế nào cơ? Còn gì nữa không? Lúc trước cô nói mình uyên bác mà tôi còn chưa tin, giờ mới biết là thật.

Chu Kỳ nhìn vẻ mặt “mau kể tiếp đi” của Thôi Dập, lại thoáng quay đầu nhìn Tạ Dung đang mím môi, khoé mắt cong cong, dáng vẻ muốn cười mà cố nhịn lại. Thấy dáng vẻ nín cười của chàng, Chu Kỳ thoáng nghẹn họng, thầm nhủ: “Mình là ‘thanh danh cả đời bị huỷ vì nhiều chuyện’ đây phải không?”

Liếc thấy Chu Kỳ mím chặt môi, tròn mắt dò xét mình, Tạ Dung không chỉ híp mắt mà còn nhếch môi cười mỉm nữa.

Chu Kỳ càng mím chặt môi hơn, nhưng ngay sau đó, nàng lại thấy không sao cả, thầm nghĩ: “Theo tính cách thì mình với Tạ Thiếu khanh vốn đã không hợp nhau rồi, chắc chàng ta thấy mình có nhiều điểm không vừa mắt lắm, giờ có thấy thêm một hai điểm nữa cũng chẳng bận tâm đâu nhỉ”.

Chu Kỳ bắt đầu mân mê chuôi roi ngựa của mình, quay đầu nói với Thôi Dập:

– Chẳng qua là mấy truyện ly kỳ liên quan đến đường hầm mà thôi. Lát nữa anh tới chợ Đông một chuyến đi, có cả tá ấy. Trong vụ án này, có một người hàng xóm là Thịnh An Quận Công hơi chột dạ, có một tiểu nương tử cả ngày không ra khỏi nhà nhưng lại rất đáng ngờ. Tiểu nương tử này thích đến phòng khách sau nhà, nhưng khi có tiếng quỷ khóc, tôi nhắc tới mảnh vườn phía sau thì cô ta lại bối rối như kiêng dè điều gì. Điểm này làm tôi thấy nghi ngờ… rốt cuộc mảnh vườn ấy có gì? Liệu đó có phải là nơi hẹn hò bí mật, hoặc có thể dẫn đến nơi hẹn hò bí mật, chẳng hạn như một đường hầm nối liền hai phủ không?

– Đương nhiên, tôi suy đoán ra được đường hầm này còn có những nguyên nhân khác nữa. Nói ra thì đó mới là nguyên nhân quan trọng nhất của vụ án này.

Chu Kỳ nhìn sang Tạ Dung:

– Cái này Tạ Thiếu khanh rõ ràng hơn tôi, tôi không múa rìu qua mắt thợ nữa.

Thôi Dập quay sang nhìn Tạ Dung:

– Anh Tạ?

– Chủ cũ của toà nhà này vào năm Đại Nghiệp ba mươi mốt là Trình Vĩ Khanh. Ông ta đậu Tiến sĩ nhưng chỉ loanh quanh trong kinh, chưa từng ra làm quan. Ở lại kinh thành là chuyện thường nhưng ở kinh thành cả mười năm thì lại bất thường. Bởi vì bình thường, mọi người đã đến các châu, phủ để mưu cầu công việc từ lâu rồi. Mà bên cạnh toà nhà của người này lại là một gia đình quyền quý… Chúng ta đều biết, xung quanh nhà quyền quý thường có người trong tộc hoặc môn khách nương nhờ. Phải chăng Trình Vĩ Khanh này cũng là phụ tá của Tần Quốc công? Nếu như vậy sẽ giải thích được tại sao ông ta không ra làm quan. Những năm trước đây, người đốt giấy tiền vàng mã mỗi dịp rằm tháng Bảy trong nhà này hẳn là người quen cũ biết chuyện năm xưa, có lẽ người đó là ông Trình này cũng nên.

– Về phần đường hầm, tôi đã hỏi Lý trưởng già trong phường Thăng Bình này rồi. Ông cụ kể năm xưa Cấm vệ quân đã bao vây cả phủ Tần Quốc công, lại kể rằng một người con trai và ba cháu trai của Tần Quốc công chết bên ngoài cửa sau của toà nhà này. Vậy con và cháu của Tần Quốc công đã trốn ra bằng cách nào? Có đường hầm này thì mọi chuyện đã có lời giải thích rồi.

– Hơn nữa, Chu tướng quân từng nói nước ở Long trì trong cung Hưng Khánh thông đến nơi này, mà Thái tử lại ở tại cung Hưng Khánh. Phàm là kế hoạch mưu phản, ai chẳng tính đường lui từ sớm. Đường lui đáng tin nhất của Thái tử, một là dòng tộc bên mẹ, hai là dòng tộc bên vợ. Mẹ ruột thái tử xuất thân thấp hèn, vậy chỉ còn lại nhà vợ là phủ Tần Quốc công. Có lẽ năm xưa Thái tử và thân tín đã thông qua cửa cống nhỏ phía Đông Long trì trong cung Hưng Khánh lén lút ra ngoài, rồi xuôi theo dòng nước đi vào phường này. Hơn nữa, để né tránh tai mắt ở trong và ngoài phủ Tần Quốc Công, bọn họ đã đào một đường hầm từ toà nhà này thông thẳng đến thư phòng ngoài bên kia.

Nhớ lại đường hầm được xây dựng khéo léo kia, Thôi Dập vỗ tay, nói:

– Thế thì nơi đó là chuẩn bị cho Thái tử còn gì? Chứ chỉ yêu đương vụng trộm thôi, cớ gì phải tốn sức như thế?

Thôi Dập lại nghĩ đến câu nói “nhớ chuyện ngày xưa” của Chu Kỳ, hoá ra ý của nàng là như vậy!

– Về chuyện Thịnh An Quận công với Vệ thị, tôi đồng ý với cách nói của Chu Tướng quân. Có lẽ họ là chủ tớ cũ, ngẫu nhiên phát hiện ra đường hầm có cơ quan này và cũng từng vào bên trong kiểm tra thử. Sau này, Vệ thị giả vờ gả cho người ta rồi trở về Trường An, nghĩ cách mua lại toà nhà này, từ đó gây ra vụ án này.

Thôi Dập ngẫm lại thấy tình tiết vụ án không quá phức tạp, chỉ là bị chuyện cũ mười mấy năm trước che lấp nên khó lý giải rành mạch, suy đoán thấu đáo mà thôi. May mà có hai người này suy nghĩ cẩn thận. Thôi Dập bỗng nhiên bật cười, nói:

– Ông Trịnh còn đang đọ sức với Phương Tư Niên kìa…

Chu Kỳ và Thôi Dập đều nhướng mày, nhìn nhau cười “hề hề”. Cả hai đều cà chớn như nhau nên ăn ý lạ thường. Tạ Dung không thèm để ý đến bọn họ, thúc ngựa đi về trước.

Chu Kỳ và Thôi Dập lại bĩu môi. Chu Kỳ nói:

– Chẳng thú vị gì cả.

Thôi Dập:

– Vô vị.

Hai người lại cười “hề hề” , thúc ngựa đi theo.

Lời của tác giả:
[Một đoạn kịch ngắn]
Chu đạo trưởng đã tiết lộ danh sách những quyển sách đã đọc của mình.
Thôi Dập: Á, á, á… tôi có người bạn muốn xem thử.
Tạ Dung ngượng ngùng nói: Tôi chính là người bạn đó…

– Hết chương 15 –


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.