Huyện nha Hầu Thành
Trần Bình và Lưu Hạ Sơn nhìn bản hiệp ước hòa bình mới ra lò, đến tận giờ vẫn không dám tin vào mắt mình. Cái đoàn đàm phán năm người chắp vá tạm bợ này cưỡng nhiên thực sự đã ký kết được thỏa thuận hòa bình ba năm với Tiên Ty.
Không phải vì bọn họ trở nên lợi hại, cũng không phải vì Tiên Ty yếu đi, mà là vì vị Lữ đại nhân mới đến này quá sức "gánh đội".
Nhạc Quế Tài ngồi bên cạnh nhấp trà, tâm trí lại đang treo ngược cành cây. Ông cũng không ngờ việc này thực sự được Lữ Đức Thắng làm thành công.
Lúc này, một viên quan nhỏ phụ trách tiếp nhận ngựa bước vào báo cáo: "Đại nhân, mười lăm con ngựa Tiên Ty đưa tới tuy là chiến mã, nhưng đều là ngựa cái, vả lại phẩm chất có lẽ là loại kém nhất bên phía họ."
Trần Bình và Lưu Hạ Sơn nhìn nhau, thầm thở dài trong lòng. Quả nhiên, người Tiên Ty cũng không ngốc.
Trong đó, Nhạc Quế Tài là người thất vọng nhất. Từ trước đến nay, để đảm bảo ưu thế kỵ binh trên chiến trường, Tiên Ty luôn kiểm soát gắt gao chiến mã, cấm tuyệt đối việc bán sang Đại Lê. Vương đình Tiên Ty trừng phạt cực nặng những kẻ buôn ngựa lén lút. Thông thường, những con ngựa hiếm hoi bán được sang Đại Lê đều đã bị "làm tay chân" để không thể sinh sản ra thế hệ sau ưu tú, khiến phía Đại Lê vừa tức vừa bất lực.
Về điểm này, Lữ Đức Thắng lại tỏ ra chẳng sao cả. Theo lời con gái ông nói: lần này không kiếm được thì lần sau kiếm tiếp. Chỉ cần cuốc vung đủ siêng, không có góc tường nào là không đào đổ!
Sự lạc quan của Lữ Đức Thắng đã truyền sang nhóm Nhạc Quế Tài. Nghĩ theo hướng tích cực, phẩm chất có kém một chút cũng là so với loại chiến mã huyết thống thượng hạng của Tiên Ty thôi, ít nhất chúng chưa bị triệt sản. Nếu tìm được ngựa đực chất lượng tốt để phối giống, thế hệ sau chắc chắn không tệ.
Ngoại sự đã xong, tiếp theo là giải quyết mâu thuẫn nội bộ!
Trần Bình và Lưu Hạ Sơn nhìn nhau đầy lo lắng. Họ đã nhận được tin Thứ sử đại nhân đã dọn xong đoạn đường bị chặn và đang trên đường đến Hầu Thành. Rõ ràng, lần này lão đến là để hỏi tội.
"Lữ đại nhân, ngài đã có kế hoạch gì chưa?"
"Cái đó tính sau đi." Lữ Đức Thắng còn đang mải suy nghĩ xem nên thỉnh công với triều đình thế nào.
Thấy ông không để tâm, Trần Bình không nhịn được mà cao giọng: "Lữ đại nhân, ngài thực sự không sợ Thứ sử đại nhân nổi giận sao?" Thực ra họ muốn nói là: Ngài không sợ bị lão hỏi tội à?
"Lão có gì mà phải giận?" Lữ Đức Thắng dửng dưng đáp.
"Ngài thực sự không biết hay giả vờ thế? Ngài lừa trên gạt dưới, lạm quyền vượt cấp—"
"Các người nói chuyện đó hả? Tuy cuộc đàm phán này là do ta chủ trì, nhưng lão là Thứ sử Bình Châu, kiểu gì chẳng được hưởng sái công lao, mắc mớ gì phải giận?"
Tất nhiên, công đầu ông phải ôm về mình, điều này không cần bàn cãi. Con gái ông đã tốn bao tâm sức mưu tính, quả ngọt lớn nhất phải là của nhà mình!
"Vả lại, các người cũng có công. Lát nữa ta sẽ dâng sớ lên triều đình thỉnh công cho tất cả chúng ta."
Lần này đến lượt Trần Bình và nhóm thuộc hạ xua tay: "Đại nhân, cái đó từ từ hãy tính." Chưa giải quyết xong vấn đề của Thứ sử và Quận thủ, họ đâu dám nhận công.
Đúng là đồ nhát gan! Lữ Đức Thắng nhìn họ đầy cạn lời.
Tờ hiệp ước hòa bình sau khi truyền tay một vòng lại trở về tay Lữ Đức Thắng. Ông nhìn một lúc lâu rồi đập bàn cái "chát": "Người đâu, dán bảng cáo thị! Đem kết quả cuộc đàm phán này dán khắp thành cho dân chúng đều biết!"
"Rõ!"
Nói là làm! Thuộc hạ lập tức đi viết bảng đỏ. Lữ Đức Thắng nói với đám Nhạc Quế Tài: "Chúng ta đạt được thành quả lớn thế này, phải dán bảng để yên lòng dân! Cùng chung vui với bàn dân thiên hạ!"
Ba người Nhạc Quế Tài nhìn nhau, lắc đầu ngao ngán. Chơi lớn vẫn là ông chơi lớn nhất! Phô trương vẫn là ông phô trương nhất! Lữ Đức Thắng, ngài giỏi lắm.
Nha dịch Hầu Thành dán tổng cộng năm bảng đỏ: bốn bảng tại các cửa Đông Tây Nam Bắc và một bảng ngay trước cửa huyện nha. Mỗi lần đi dán đều khua chiêng gõ trống rầm rộ, bên cạnh mỗi bảng đỏ đều có người đứng đọc to cho dân nghe.
Khung cảnh náo nhiệt này thu hút vô số người dân tụ tập. Sau khi nghe xong nội dung, dân chúng bắt đầu bàn tán xôn xao.
"Người Tiên Ty đi rồi, là thật sao?"
"Thật đấy, chính mắt tôi thấy họ rút khỏi biên giới Hầu Thành rồi."
Đối với người Tiên Ty, lúc này là mùa chăn thả mùa xuân, họ phải liên tục di chuyển đến những nơi cỏ nước xanh tươi. Nếu không vì Tiểu vương tử Thác Bạt Liên bị bắt, họ cũng chẳng đóng quân ở biên giới Hầu Thành vào mùa này làm gì.
"Bảng đỏ này ý là không đánh nhau nữa à?"
"Không đánh nữa, không chỉ lần này mà ba năm tới, người Tiên Ty sẽ không nam hạ nữa!"
"Có thật không đấy?"
"Thật chứ, Đại vương tử Tiên Ty đã ký tên vào hiệp ước hòa bình rồi mà."
"Ký thì ký, nhưng bọn Tiên Ty có giữ chữ tín không?"
"Chắc chắn là phải giữ rồi. Hiệp ước lần này không chỉ có Đại vương tử ký mà còn đóng cả đại ấn vương tộc. Cái này tương đương với Khả hãn Tiên Ty đã đồng ý. Họ mà không giữ lời thì chẳng nhẽ không cần mặt mũi sao? Vả lại hợp đồng này có ba năm thôi, thời gian không dài lắm."
"Tốt quá rồi, ba năm này không còn phải lo người Tiên Ty đánh sang nữa."
"Lần này nhờ cả vào Lữ đại nhân đấy."
"Đúng vậy, ông ấy vừa mới nhậm chức đã làm được việc lớn thế này cho Hầu Thành, đúng là một vị quan tốt."
"Các người có biết không, trong hiệp ước này Lữ đại nhân còn đặc biệt thêm vào một điều khoản bổ sung, yêu cầu Tiên Ty trong ba năm không được quấy nhiễu xâm lược bốn quận Bình Châu, đặc biệt là quận Liêu Đông chúng ta đấy!"
"Nghĩa là sao?"
Một người hắng giọng giải thích: "Ý tứ sâu xa của điều khoản này là Lữ đại nhân bảo với Đại vương tử Tiên Ty rằng: Các người ba năm không được nam hạ, nếu có lỡ nuốt lời muốn nam hạ thì cũng đừng có mà làm loạn ở bốn quận Bình Châu, nhất là Liêu Đông!"
"Hả? Còn làm thế được à?"
"Tất nhiên, đó là vì cuộc đàm phán do Huyện lệnh Lữ đại nhân của chúng ta chủ trì, điều khoản này là ông ấy giành lấy cho Bình Châu và Liêu Đông chúng ta."
"Nhưng nếu họ đã muốn nuốt lời rồi thì còn quản gì nuốt một lần hay hai lần?"
"Nói thì nói vậy, nhưng hiệp ước này đối với Tiên Ty là hai tầng ràng buộc. Nếu họ dám quấy nhiễu Liêu Đông trong ba năm này, đó là tự tát vào mặt mình hai lần! Ngươi thấy họ tự vả một cái sướng hơn hay vả hai cái sướng hơn?"
"Có lý. Xem ra ba năm tới, Liêu Đông chúng ta là nơi an toàn nhất!"
"Chính là ý đó đấy."
"Thế thì tôi phải viết thư cho cậu tôi, bảo ông ấy dắt cả nhà quay về thôi!"
"Tôi cũng phải báo cho dì cả, bảo họ chuyển từ quận Liêu Tây sang Liêu Đông mà ở."
"Tôi viết cho bác cả, bảo bác ấy mau về quê cũ Liêu Đông!"
"Viết thư lâu lắm, hai ngày nữa tôi đích thân sang quận Huyền Thố đón người!" Tuy cùng thuộc Bình Châu, nhưng rõ ràng không đâu an toàn bằng Liêu Đông lúc này!
Bên cạnh huyện nha, Lữ Đức Thắng cùng nhóm Trần Bình nghe ngóng dân chúng thảo luận.
"Lý Đán à, chiêu này của Lữ đại nhân dùng hay thật." Trần Bình ghé tai Lý Đán thì thầm: "Đúng là thuê 'thủy quân' (người dẫn dắt dư luận) giỏi, mọi chuyện tiến triển thật diệu kỳ." Cái giọng "thì thầm" này hơi to quá mức cần thiết.
Thủy quân gì chứ? Đây là ta mời người chuyên môn đến giải mã chính sách cho dân chúng, không phải thủy quân nhé. Lữ Đức Thắng kiên quyết không thừa nhận.
Dưới bảng đỏ, có người dân đánh bạo tiến lên hỏi nha dịch: "Đại nhân, nhà tôi còn một phong pháo, có thể mang đến huyện nha đốt được không?"
"Nhà tôi cũng có, có thể mang lại đây."
"Chờ chút, để tôi đi xin ý kiến Huyện lệnh đại nhân."
Trước yêu cầu của dân chúng, Lữ Đức Thắng vỗ tay chốt luôn: "Hôm nay là ngày lành, đốt pháo đi! Khua chiêng gõ trống, đội múa lân, sắp xếp cả lên cho ta!"

