Xuyên Thành Chính Thất Pháo Hôi Chết Sớm, Ta Tức Giận Gả Cho Nhân Vật Phản Diện

Chương 287: Chủ Động Cắn Câu




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 287 miễn phí!

Nhà họ Lữ đã sắp xếp cho thầy trò Chiêm phu tử một tòa trạch viện ba lớp sân, nằm không xa nơi Lữ Minh Chí nghiên cứu chế giấy, chỉ cần đi bộ một quãng ngắn là tới. Hai người mà Chiêm phu tử "nhặt" được trên đường là Giang Nhất Chu và Trần Duyệt cũng được sắp xếp ở cùng. Dù sao trạch viện này cũng khá rộng, thầy trò họ ở vẫn còn dư nhiều phòng trống.

Nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm hôm sau, thầy trò Chiêm phu tử dùng xong bữa sáng liền quyết định đi dạo sang chỗ của Lữ Minh Chí xem thử. Tại đây, họ đã tận mắt chiêm ngưỡng hai loại giấy: giấy Hoàng Ma và giấy Tuyết Quang. Hiện tại, cả hai loại này đều đã chuẩn bị đưa vào sản xuất hàng loạt.

Kẻ sĩ đọc sách ai mà chẳng yêu quý giấy mực. Họ đưa tay sờ thử, cảm thấy chất lượng của hai loại giấy này chẳng hề kém cạnh so với giấy vàng hay giấy Ngân Quang (giấy trắng cao cấp) thường thấy.

"Hai loại này là do đệ mới nghiên cứu ra gần đây sao?"

"Vâng ạ, nhưng phương pháp chế tạo là do nhị tỷ của đệ tìm về cho đấy."

Chu Tùng Quang cảm thán: "Nhị tỷ của đệ tốt thật đấy."

Chiêm Nhược Thủy cũng gật đầu khen ngợi: "Minh Chí, con làm tốt lắm."

Viên Văn Khiên cũng phụ họa theo: "Phải đấy Minh Chí. Dù nhị tỷ có tìm được phương thức cho đệ, nhưng đó cũng chỉ là công thức khái quát thôi. Từ công thức mà làm ra được thành phẩm thực tế là cả một quá trình không hề dễ dàng." Quá trình này đòi hỏi tính tự giác và khả năng thực thi cực cao, tiểu sư đệ làm được đến mức này thật sự rất đáng nể.

Lữ Minh Chí bị khen đến mức đỏ cả mặt, ngượng ngùng nói: "Phu tử, hai vị sư huynh, mọi người quá khen rồi. Con ở đây chẳng phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, chỉ việc tập trung thí nghiệm thôi. Thiếu vật liệu gì chỉ cần nói một tiếng là có người mang tới ngay, chẳng vất vả gì đâu ạ."

"Ở đây cái gì cũng được lo liệu từ A đến Z, con muốn làm việc chân tay một chút để đổi gió cũng không được. Chỉ có lúc nào mệt quá thì mới ra ngoài đi dạo một vòng thôi."

Hai vị sư huynh nghe xong mà ghen tị nổ mắt. Họ cũng khao khát cuộc sống như thế! Chẳng cần lo nghĩ sự đời, chỉ việc chuyên tâm nghịch ngợm những thứ mình thích.

Họ ở lại viện của Lữ Minh Chí cả ngày, thấu hiểu sâu sắc thế nào là "cơm bưng nước rót, há miệng chờ sung", cần gì chỉ cần phân phó một tiếng là có người lo liệu. Lữ sư đệ ở đây đúng là hạnh phúc như tiên.

Đến chập tối, Chu Tùng Quang và Viên Văn Khiên chụm đầu vào nhau thì thầm một hồi lâu. Sau đó, Chu Tùng Quang mới lấy hết can đảm đi tìm Lữ Minh Chí.

"Chu sư huynh, huynh có việc gì sao?" Lữ Minh Chí hỏi.

Chu Tùng Quang hơi ngập ngừng, Viên Văn Khiên liền trao cho hắn một ánh mắt khích lệ. Thế là Chu Tùng Quang lấy dũng khí nói: "Sư đệ, cái thứ mà huynh nghiên cứu trước đây ấy, đệ còn nhớ không?"

Lữ Minh Chí gật đầu. Thực ra Chu sư huynh bày ra đủ thứ trò, cậu cũng chẳng biết huynh ấy đang nói đến cái nào, nhưng cứ gật đầu cái đã.

"Sư huynh sắp thành công đến nơi rồi, chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi."

"Thật ạ? Thế thì chúc mừng sư huynh nhé."

"Chúc mừng gì chứ, muốn thí nghiệm tiếp thì phải... cái đó, đệ hiểu mà." Chu Tùng Quang làm ký hiệu "tiền" bằng tay.

"Huynh không hỏi xin phu tử chi viện sao?" Lữ Minh Chí thì thầm.

"Phu tử máu lạnh vô tình lắm. Thầy bảo huynh đừng có mơ, huynh có cầu xin thế nào thầy cũng không đồng ý, còn bảo huynh có gọi thầy là cha cũng vô ích." Chu Tùng Quang uất ức kể khổ.

Lữ Minh Chí nhìn hắn bằng ánh mắt đồng cảm. Đáng thương, thật là quá sức đáng thương. Chu Tùng Quang cũng thấy mình tội nghiệp vô cùng, hắn chỉ muốn chế tạo đồ vật thôi mà, sao không ai ủng hộ hắn chứ?

Chiêm phu tử đứng đằng xa, quay đầu nhìn đi chỗ khác như thể đang bị khóm hoa làm cho mê mẩn, giả vờ không nghe thấy đệ tử thì thầm. Túi tiền của ông sắp bị vắt kiệt rồi, khó khăn lắm mới hồi được chút máu, quyết không để lũ đồ đệ này phá phách thêm.

Chu Tùng Quang khoác vai tiểu sư đệ: "Thôi không nói chuyện sư phụ nữa. Tiểu sư đệ này, hồi ở thư viện, sư huynh đối xử với đệ tốt chứ?"

Lữ Minh Chí lại gật đầu. Bất kể ngày xưa có tốt thật hay không, lúc này cứ gật đầu là thượng sách.

"Bây giờ sư huynh muốn nhờ đệ một việc."

"Việc gì ạ? Sư huynh cứ nói, giúp được đệ chắc chắn sẽ giúp."

"Huynh muốn hỏi đệ một chuyện... Đệ thấy đấy, nếu huynh đến gặp nhị tỷ của đệ, nhờ tỷ ấy hỗ trợ huynh làm cái thứ đó, đệ nghĩ tỷ ấy có đồng ý không?"

Nghe câu hỏi này, ánh mắt Lữ Minh Chí trở nên kỳ quái. Nhị tỷ còn chưa kịp thả câu, chưa kịp tung mồi, cùng lắm mới chỉ rắc chút thính thôi mà Chu sư huynh đã sốt sắng muốn tự móc mình vào lưỡi câu rồi sao? Nếu sống ở thời hiện đại, Lữ Minh Chí sẽ biết đến một từ gọi là "song hướng bôn phó" (tình cảm đến từ hai phía). Lúc này, cậu chỉ thầm cảm thán vận may của nhị tỷ mình quá tốt.

"Chu sư huynh, đệ có thể hẹn giờ giúp huynh, huynh cứ trực tiếp hỏi tỷ ấy nhé."

"Được!" Chu Tùng Quang thấy khả năng thành công rất cao.

Nhị tỷ của tiểu sư đệ ra tay hào phóng, tính tình lại phóng khoáng. Họ vừa dọn vào trạch viện là đủ loại nhu yếu phẩm được đưa tới ngay: từ chậu gỗ, bệ xí mới đến chăn nệm, chiếu mây... cực kỳ chu đáo. Số tiền lộ phí hứa trước đó tối qua cũng đã gửi tới, tổng cộng một ngàn lạng. Nàng thực sự rất hào phóng và tinh tế, chẳng giống những kẻ hứa lèo, cứ đến lúc phải chi tiền là giả ngu. Phu tử nhận được bạc, cười đến mức râu cũng rung rinh, ngay cả người ít khi khen ai như thầy cũng phải thốt lên rằng nhà họ Lữ thật hậu hĩnh.

Những lời này Chiêm Nhược Thủy đều nghe lọt tai, nhưng ông không ngăn cản. Vị nhị tỷ Lữ Tụng Lê này tuy nói ít nhưng để lại ấn tượng rất tốt trong lòng ông. Về thân phận của nàng, họ đều biết: là Lục phu nhân của nhà họ Tần, bị lưu đày tới Liêu Đông cùng nhà chồng. Việc gặp nàng ở Quận thủ phủ hôm qua cũng không có gì lạ, cha nàng là Quận thủ ở đây, có chút đặc quyền cũng là bình thường. Nhưng việc nàng nắm giữ nhiều bạc như vậy để tùy ý chi phối thì lại là chuyện khác.

Lữ Minh Chí phải nói bóng gió với thầy về Thương hội Liêu Đông. Đây cũng là ý của nhị tỷ, nàng dặn: Nếu phu tử hỏi thì nói, không hỏi thì thôi. Nguồn gốc tiền bạc đã rõ ràng, Chiêm Nhược Thủy cũng chẳng muốn nghĩ ngợi sâu xa, ít nhất hiện tại ông chưa thấy nhị tỷ của học trò có điểm gì không tốt.

Khi Lữ Tụng Lê hay tin Chu Tùng Quang muốn gặp mình, nàng đã sắp xếp thời gian tiếp đón. Sau vài câu xã giao, nàng đi thẳng vào vấn đề:

"Chu sư huynh, huynh có nhu cầu hay khó khăn gì cứ nói thẳng. Huynh là sư huynh của Minh Chí, muội giúp được chắc chắn sẽ giúp." Lữ Tụng Lê mỉm cười khích lệ, dáng vẻ cực kỳ hiền hòa.

Chu Tùng Quang thấy hơi ngại. Đến Liêu Đông ăn ở đều là người ta bao thầu, lộ phí cũng đã nhận, giờ lại còn định "vòi" tiền người ta, hắn thấy lương tâm hơi cắn rứt.

Viên Văn Khiên thấy vậy liền thúc giục bằng khẩu hình: Nghĩ đến thí nghiệm của huynh kìa!

Chu Tùng Quang biết thí nghiệm đó thực sự chỉ còn thiếu một bước cuối cùng, thế là hắn đánh liều nói: "Tần Lục phu nhân, chuyện là thế này..." Hắn bắt đầu giới thiệu về thứ mình muốn làm.

Lữ Tụng Lê chăm chú lắng nghe. Đây chẳng phải là nguyên lý của máy vắt ly tâm sao? Tự mang theo dự án đến, tốt quá rồi. Ánh mắt nàng liếc qua Chiêm Nhược Thủy và Viên Văn Khiên, không biết hai người này có mang theo "dự án" nào không?

"Tần Lục phu nhân, cô yên tâm, lần này tôi rất có lòng tin, sắp thành công rồi, sẽ không tốn nhiều tiền đâu. Cô có thể... giúp tôi mua ít vật liệu được không?" Câu cuối Chu Tùng Quang nói rất nhỏ.

Nhưng Lữ Tụng Lê đáp ứng ngay lập tức: "Được chứ!"

Sự sảng khoái của nàng làm thầy trò Chu Tùng Quang ngây người. Không hỏi tốn bao nhiêu đã đồng ý? Cũng không có yêu cầu gì sao? Chỉ có Lữ Minh Chí là đã đoán trước được nên chẳng mấy ngạc nhiên.

Lữ Tụng Lê lập tức vào trạng thái "boss", sắp xếp: "Địa điểm thí nghiệm của huynh cũng đặt ở tòa trạch viện phía Bắc thành nhé? Ngay cạnh viện của Minh Chí cho tiện. Muội sẽ bố trí cho huynh một quản sự giống như Diêu quản sự bên chỗ Minh Chí, chuyên lo liệu mọi yêu cầu của huynh. Sau này cần mua gì để thí nghiệm, huynh cứ bảo gã, gã sẽ mua về nhanh nhất có thể."

"Ồ, được, thế nào cũng được, cô cứ sắp xếp đi." Chu Tùng Quang lâng lâng như trên mây. Thế là xong rồi ư?

"Chiêm phu tử và Viên sư huynh có việc gì cần muội giúp không ạ?"

Chiêm phu tử ngập ngừng rồi lắc đầu. Viên Văn Khiên cũng vậy, hắn là người thận trọng, muốn quan sát thêm đã.

"Tần Lục phu nhân, tôi nhất định sẽ làm xong thật nhanh, không để cô lãng phí quá nhiều bạc đâu." Chu Tùng Quang phấn khích hứa hẹn.

Lữ Tụng Lê thích nhất là hạng người như Chu Tùng Quang: không những tự biết "vẽ bánh" cho mình mà còn quay lại "vẽ bánh" cho cả sếp, hoàn toàn không cần sếp phải tốn công cổ vũ hay truyền lửa.

"Muội tin huynh, cứ cố gắng làm đi! Vật liệu cần mua thì cứ mua, đừng sợ tốn tiền."

Chu Tùng Quang cảm động rưng rưng. Lần đầu tiên có người không chê hắn tiêu hoang khi hắn đang mầy mò ba cái thứ linh tinh này. Hắn thầm thề trong lòng: Từ nay về sau, nhị tỷ của tiểu sư đệ chính là tỷ ruột của hắn!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.